Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 586: Chương 586: Nhà Giam Có Tường Sắt

“Rốt cuộc là ta đã phạm tội gì chứ?”

“Ta còn chưa kịp làm gì đã bị bại lộ, không những thế còn gặp phải một người phụ nữ đáng sợ.”

“Lòng dạ phụ nữ là độc ác nhất, phụ nữ càng xinh đẹp thì càng nguy hiểm.”

Thất Vũ loạng choạng bò dậy, dị năng cũng đã khôi phục một chút, toàn thân hóa thành một cái bóng mờ, trực tiếp xuyên thẳng qua bức tường.

Xung quanh nhà giam đều có các thành viên đang đi tuần tra, nhưng không ai phát hiện ra Thất Vũ.

Thất Vũ xuyên qua tường thành, hoảng hốt bỏ chạy, mãi đến khi rời xa khỏi Thự Quang thành, mới dám khóc lớn.

“Trời cao có mắt, ta trốn được rồi.”

“Thự Quang thành quá đáng sợ.”

Sáng sớm hôm sau, chuyện Thất Vũ bỏ trốn đã được phát hiện.

Nhà giam có tường sắt, đồng thời xung quanh còn có người đi tuần tra, thế mà vẫn chạy trốn được?

Chủ yếu chính là thần không biết quỷ không hay, cũng không phá hủy bất cứ thứ gì.

Có gián điệp đến là chuyện nhỏ, không đáng phải báo cáo với Trần Lạc, chuyện gì cũng báo cáo cho Trần Lạc, vậy khẳng định Trần Lạc sẽ bận chết mất.

Nhưng chuyện kỳ lạ như vậy vẫn nên báo cho Trần Lạc.

Trần Lạc gãi gãi đầu, một hệ xác thịt đỉnh cao cấp 6 trốn thoát?

Trốn thoát bằng cách nào?

Trần Lạc nhất thời cũng không có manh mối.

Trần Lạc vốn còn muốn kiểm tra một chút, nhưng ngày hôm sau đã xảy ra một chuyện thu hút sự chú ý của Trần Lạc.

“Là người của Thự Quang thành sao, cứ ăn hết đi, ta đói bụng quá.”

Một tang thi chỉ vào một nhóm thành viên Thự Quang thành cách đó không xa mà nói.

“Bốp” một tiếng, Đại Tráng vỗ mạnh vào đầu nó:

“Muốn chết phải không, muốn hại chết đại ca phải không?”

Các thành viên của Thự Quang thành cũng nhìn thấy Đại Tráng dẫn theo một nhóm tang thi đông đảo, mặc dù không chắc chắn về thực lực của bọn chúng, nhưng bọn họ ít người, không cần thiết phải chiến đấu với bọn chúng.

Đúng lúc này.

Ở hướng khác, một đội ngũ có hơn trăm tang thi đang di chuyển.

Chính giữa có bốn tang thi cao lớn đang khiêng một chiếc kiệu màu đỏ, trong kiệu ngồi một người phụ nữ xinh đẹp mặc quần áo màu đỏ, trang điểm đậm và tô son đỏ.

Mắt cũng là màu đỏ hoe.

“Thưa Nữ vương, phía trước chúng ta có một nhóm người.”

Tang thi áo đỏ đang ngắm nhìn bản thân trong gương để trang điểm, vừa nghe thấy vậy, thản nhiên nói:

“Bắt ăn đi, xem như bữa trưa.”

Ngay lập tức, hai mươi tang thi tiến về phía các thành viên.

Người của Trần Lạc đương nhiên cũng không ngốc, giờ này mà còn không bỏ chạy, vậy chẳng khác gì kẻ ngu sao?

Đại Tráng nheo mắt, đã lâu rồi chưa nhìn thấy một đội quân tang thi quy mô lớn như vậy.

Những người này, Đại Tráng ta còn chưa được ăn, các ngươi dựa vào cái gì mà đòi ăn?

Có tang thi nào có tài năng tốt không? Thu nhận chút.

Ngược lại, Đại Tráng ngăn cản đám tang thi này lại, ngoài cười nhưng trong không cười, nói:

“Những thịt này đến từ Thự Quang thành, không dễ động vào, không nên ăn.”

Đại Tráng cũng đem theo hơn một trăm anh em cùng xuất hiện, ban đầu là có hơn ba trăm, nhưng bọn họ phải tản ra để tìm kiếm thịt và tinh thể.

Tang thi mặc áo đỏ nghe được động tĩnh, liền ngó đầu ra, ánh mắt đầy hứng thú nhìn Đại Tráng.

“Thự Quang thành? Ta hình như từng nghe qua, nhưng mà, các ngươi không dám giết, ta dám giết, các ngươi không dám ăn, ta dám ăn.”

“Tôi muốn ăn, hắn có thể làm gì chúng ta?”

Đại Tráng cười lạnh, nói:

“Nói vậy xem ra ngươi quá dũng cảm rồi?”

Tang thi áo đỏ cười nhẹ:

“Đã lâu không có người nói chuyện với ta như vậy, ta cảm thấy ngươi mới là người dũng cảm.”

Tang thi mặc áo đỏ vui vẻ bước ra khỏi kiệu, Đại Tráng bị trang phục và cách trang điểm này làm cho choáng váng.

Đây là lần đầu tiên nhìn thấy một tang thi đẹp như vậy.

Tang thi áo đỏ ngoắc ngoắc ngón tay, cười nói:

“Các ngươi tản ra đi, để nó tới đây, có dũng khí này không?”

Đại Tráng híp mắt, sau khi đánh bại nó, liền có thể thu phục đám tang thi này, từ đó chọn ra những tang thi có tài năng tốt nhất.

Đại Tráng ta cấp 9 mà phải sợ nó sao?

Đại Tráng ta mạnh từ đầu đến cuối, nếu ngươi ép ta, ta sẽ gọi đại ca.

Tang thi vây xung quanh tang thi mặc áo màu đỏ đều tránh ra nhường chỗ.

Đấu một với một phải không?

Đại Tráng nắm tay thành đấm kêu răng rắc, trên mặt nở nụ cười khinh bỉ, lạnh lùng bước tới.

Tang thi áo đỏ vẫn luôn mỉm cười, chờ khi Đại Tráng đi tới cách mặt mình mười mét, đột nhiên hành động.

Quanh thân Đại Tráng đột nhiên xuất hiện hai Kinh Cức() lớn màu nâu.

()Kinh Cức: bụi gai, bụi cây có gai.

(*)Kinh Cức: bụi gai, bụi cây có gai.

Mỗi chiếc Kinh Cức này cực kỳ dày, đường kính hơn ba mét, cao mười ba hoặc bốn mét, trên thân mình bao phủ bởi những chiếc gai nhọn và lá dây leo.

Hai chiếc Kinh Cức duỗi ra một lượng lớn lá và tấn công về phía Đại Tráng cực kỳ nhanh, trói buộc Đại Tráng trong tích tắc.

Đại Tráng bị làm cho kinh hãi, lập tức dùng sức vùng vẫy.

Nhưng Đại Tráng không ngờ rằng những chiếc Kinh Cức đó lại cực kỳ cứng cỏi, dù cho Đại Tráng có giãy dụa thế nào cũng không thể phá bỏ được nó.

Tang thi áo đỏ cười ngọt ngào nói:

“Quỳ xuống, gọi ta là nữ vương.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!