Đại khái thì nó chỉ có thể giúp Trần Lạc khôi phục toàn bộ năng lượng hai lần mà thôi. Nếu như Trần Lạc đạt tới cấp vương, dị năng trong người hắn cũng sẽ được tăng lên một cấp bậc, sợ là đến lúc đó cũng chỉ có thể khôi phục được phần lớn dị năng mà thôi. Tính từ khi Trần Lạc chạy về căn cứ, sau đó lại chạy quay lại thì cũng chỉ tốn hơn 80 phút mà thôi. Hồ Hán Tam ta lại quay về rồi. Khi thấy Bạch Âu không còn ở chỗ cũ, Trần Lạc cũng không bất ngờ, đại khái có lẽ nó đang ở đâu đó gần đây, hắn sẽ tìm thử xung quanh đây xem sao.
Sau khi Trần Lạc rời đi, dục vọng giết chóc trong lòng Bạch Âu cũng đã được giải phóng ra ngoài. Chỉ giết có chút người như vậy không thể khiến Bạch Âu cảm thấy thỏa mãn được. Bạch Âu nhanh chóng tìm thấy một cái căn cứ, bắt đầu màn thảm sát của mình. Những kẻ sống sót đáng thương bây giờ mới chỉ có cấp 5, những tinh anh mạnh hơn một chút thì cũng mới chỉ bước vào cấp 6, cấp 7 mới tính là kẻ mạnh thật sự. Nhưng mà họ có thể chống lại một người cấp vương hay sao? Một cái căn cứ hơn 800 người, bị Bạch Âu giết mất hơn 500 người một cách dễ dàng, còn một bộ phận nhỏ sống sót là do không có mặt ở căn cứ mà thôi. Những kẻ sống sót chỉ còn lác đác vài người. Trong lòng Bạch Âu cảm thấy cực kì thỏa mãn, nó xoa xoa bụng, tự lẩm bẩm nói:
“Ta hơi đói rồi, quay về ăn cá thôi.”
Bạch Âu hóa về bản thể của mình, là một con hải âu màu trắng, nó bay về hướng của biển cả. Tận khi Bạch Âu đã rời đi hơn chục phút, những kẻ sống sót mới lén la lét lút bò từ trong góc ra, sắc mặt bọn họ trắng bệch, quỳ trên mặt đất.
“Rốt cuộc đây là loại yêu quái gì vậy, khó quá đi, sống như này thật sự là khó quá đi mà.”
Mấy người Trần Lạc tận hơn 40 phút sau mới tới được cái căn cứ này. Hắn đứng từ trên trời thấy một cái căn cứ tràn đầy thi thể nên lập tức bay xuống. Đây có khả năng cao là do Bạch Âu giết hại. Trần Lạc nhanh chóng thấy một người còn sống sót, trên tay hắn bỗng xuất hiện thêm một túi gạo, nhẹ nhàng nói:
“Nói cho ta biết ở đây đã xảy ra chuyện gì, ta sẽ cho ngươi túi gạo này.”
Thấy túi gạo, người còn sống sót này hồi phục đươch chút lý trí, hắn ta lắp bắp nói:
“Đó là một nữ tang thi thể đột biến, suýt nữa thì nó giết sạch căn cứ của bọn ta rồi. Sau đó nó hóa thành một con chim bay về hướng tây.”
Chim ư? Tang thi làm gì biết biến thành chim đâu. Trần Lạc lạnh mặt. Có chút thông tin này thì không khó để đoán được đây là một sinh vật lên đến cấp vương biết hóa thành người. Những sinh vật sống trên lục địa không vẫn chưa tới bước hóa thành cấp vương được, hơn nữa nó còn bay về hướng tây là hướng của biển. Vậy thì cơ bản có lẽ nó là một loại chim biển nào đó rồi. Kiếp trước Hải Cơ cũng đi thảm sát những người còn sống sót, cái này không phải là giết một lần hai lần sẽ xong được, khi nào mà tâm trạng không tốt nó sẽ giết tiếp. Vậy nên hắn có thể thử núp ở gần đây để rình nó.
…
Mễ Phạn đang ở trong viện lười biếng phơi nắng.
"Gâu gâu.”
Sáu con chó con sủa gâu gâu chào tạm biệt Ngân Lang, sau đó chúng lại cung kính lễ phép kêu một tiếng về phía Mễ Phạn. Dù sao thì miệng ngọt cũng không sai mà. Mễ Phạn lười biếng đáp lời, mấy con chó con này con ta là cái gì cơ chứ? Đột nhiên Mễ Phạn nhìn thấy trên người Lão Ngũ có bóng dáng của cái chết. Nó sắp đi đời rồi. Đúng ra Mễ Phạn đang mang dáng vẻ lười nhác, thấy thế thì nó bỗng bật dậy, cẩn nhận nhìn Lão Ngũ một vòng. Lão Ngũ thật sự sắp chết rồi. Trong lòng Mễ Phạn bỗng hoảng hốt, Lão Ngũ là con trai của Pháp Vương đó, nó còn gọi Trần Lạc là bố nuôi nữa.
Trần Lạc đã từng nói không cần quan tâm tới sự sống chết của những thành viên bình thường làm gì cả, dù sao thì sống chết có số cả rồi. Trừ Trần Lạc, Mễ La và Mễ Linh ra, nếu như Mễ Phạn thay đổi quỹ đạo vận mệnh của bất cứ ai khác thì nó đều phải trả giá. Mễ Phạn cũng từng cảm nhận được tư vị của phản phệ là như thế nào rồi. Năng lực của Mễ Phạn ta thực sự là quá nhỏ bé, không có cách nào khác cả. Nhưng mà đây là chó con đó, chẳng nhẽ Mễ Phạn ta phải mở to mắt nhìn nó chết hay sao? Mễ Phạn có thể cảm nhận được lần phản phệ này nhỏ hơn lần trước rất nhiều, nó có thể chịu được. Mễ Phạn cẩn thận cảm nhận một chút, có khi lần thay đổi này còn có thể giúp cho Trần Lạc có được một bước tiến lớn. Mễ Phạn nghiêm túc liên lạc với Triệu Tử Ý:
"Gọi Trần Lạc về đây đi, ừm, bảo hắn ta trực tiếp trở về.”
Triệu Tử Ý âm thầm tặc lưỡi, mặt mũi của Mễ Phạn đúng là lớn thật đấy, muốn gọi Trần Lạc về ư? Trừ nó ra thì còn ai dám ra lệnh cho Trần Lạc như thế nữa cơ chứ? Trần Lạc liên tục thủ ở đây 3 ngày liền, nhưng vẫn chẳng thấy Bạch Âu đâu cả. Sắc mặt Trần Lạc trầm xuống, nó lên bờ từ chỗ khác rồi, hay là nó đi tới nơi khác chơi mất rồi? Hắn còn phải canh ở đây tới bao giờ nữa?