Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 624: Chương 624: Thần Diêu Hiệp Lữ

Ngưng Sương nghĩ nghĩ, hình như đúng là có chuyện như vậy.

Ngưng Sương ngậm đắng nuốt cay rửa chân cho Trần Lạc.

Sau khi Ngưng Sương rời đi, Trần Lạc cười vui vẻ leo lên giường.

“Mễ Lạp, ta cũng muốn làm trâu làm ngựa cho ngươi.”

Trên bầu trời, có ba con kim điêu đang bay rất nhanh.

Đó là kim điêu mẹ đang dạy hai kim điêu con tập bay.

Trải qua hai ngày rưỡi huấn luyện, kim điêu nhỏ gần như đã có thể bay được.

Chờ sau khi bay thành thạo sẽ được giao cho Trần Lạc.

Thực lực của kim điêu nhỏ yếu hơn kim điêu mẹ một chút, kinh nghiệm chiến đấu còn kém nhiều hơn, cái này cần phải rèn luyện thêm.

Yếu một chút, Trần Lạc cũng không quá để tâm, chỉ cần khi trưởng thành có thể mạnh mẽ và bay nhanh, không cần phải có khả năng chiến đấu, miễn là bọn chúng có khả năng tự bảo vệ mình.

Thực lực của kim điêu thực sự cực kỳ lợi hại, có thể dễ dàng tiêu diệt tang thi thể đột biến hệ thực vật cấp 8.

Ngoại trừ Pháp Vương và Hải Cơ, kim điêu không có đối thủ.

Samoyed của Khương Sơ Tuyết sắp sinh, có tinh thể cấp Vương, Pháp Vương cũng không cần phải ra ngoài tìm kiếm tinh thể mà có thể ở nhà bảo vệ vợ mình.

Trần Lạc xoa xoa đầu, có đôi lúc cũng rất hâm mộ Pháp Vương.

Trần Lạc rảnh rỗi dẫn Mễ Lạp cùng ngồi trên lưng kim điêu dạo một vòng hóng mát.

Trần Lạc ôm Mễ Lạp, cười nói:

“Chúng ta là Thần Điêu Hiệp Lữ.”

Mễ Lạp cười nhẹ, đột nhiên chỉ xuống phía dưới nói:

“Đó là cái gì vậy?”

Thị lực của Mễ Lạp mặc dù tốt nhưng vẫn là cấp 10, không thể nhìn rõ những vật cụ thể trên mặt đất ở độ cao hơn 2.000 mét.

Trần Lạc cúi đầu nhìn, nhìn thấy một đám chấm đen nghịt.

Ngay cả khi nhìn từ trên không trung, mật độ của những đốm đen này rất dày đặc, cực kỳ dọa người, lít nha lít nhít một mảng lớn.

Trần Lạc ngập ngừng nói:

“Là chuột.”

Số lượng chuột nhiều khủng khiếp.

Trần Lạc trải qua hai đời, đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều chuột như vậy.

Cơ thế của chuột đột biến có thể dễ dàng phát triển lên đến ba mươi hoặc bốn mươi xen ti mét, còn thường thấy là những con chuột lớn tới một mét.

Nếu như chuột không đủ lớn thì sẽ không đủ cho những người sống sót làm thức ăn.

Chỉ thấy đám chuột này lan rộng vài dặm, ở phía xa vẫn còn có chuột đang tụ tập.

Trần Lạc nhìn thấy ở trung tâm có mấy con chuột to gần bằng kích cỡ của con voi nhỏ.

Vào cuối tận thế, Trần Lạc đã nhìn thấy chuột trưởng thành giống như voi, nó có thực lực cấp 10, vậy nên những con chuột hiện tại này không đủ để khiến Trần Lạc kinh ngạc.

Đám chuột này ước chừng có số lượng từ bốn đến năm triệu con.

Số lượng tuy lớn nhưng cũng không thể sinh ra uy hiếp đối với Trần Lạc.

Nghe được đó là chuột, da đầu Mễ Lạp tê dại, cô ghét những sinh vật bẩn thỉu giống như chuột.

Mễ Lạp hỏi:

“Bọn chúng vì sao lại tụ tập?”

Trần Lạc cười khổ nói:

“Làm sao ta biết được?”

Đám chuột này có thể tấn công thành phố, nhưng mà còn cách căn cứ bảy tám trăm dặm, Trần Lạc cũng không quá để tâm.

Trần Lạc không tiêu diệt đám chuột này, đừng nói là do không có tâm đó, cho dù có làm, cũng không có thực lực.

Bây giờ không có dị năng, chỉ có thể dựa vào sức mạnh của cơ thể để giết từng con một?

Kim điêu tiếp tục bay, những chuyện kỳ lạ tiếp tục xảy ra.

Mới vừa nhìn thấy một đám chuột, giờ lại gặp một đàn kiến bay lít nha lít nhít.

Sau khi biến dị, kích cỡ của kiến tương đương với châu chấu, có thể bay như ruồi, sức mạnh của một con kiến kém xa con chuột, nhưng số lượng lại vượt xa một đàn chuột không biết bao nhiêu lần.

Giống như châu chấu lướt qua, không chừa lại bất cứ thứ gì.

Con ngươi của Trần Lạc co rút lại, trong đàn kiến có một số con kiến màu trắng bạc, chúng không lớn, chỉ dài hai xen ti mét, nhưng cơ thể chúng có màu trắng bạc.

Loại kiến này rất yếu nhưng lại có thể tiết ra chất axit, xúc tu của bọn chúng có thể dễ dàng xuyên thấu qua da người và tiết ra axit.

Một con đối với dị năng giả gần như không có tác dụng gì, nhưng một khi có quá nhiều, sẽ khiến cho toàn thân dị năng giả trở nên yếu ớt và khả năng phòng thủ giảm sút nghiêm trọng.

Nếu như dị năng giả cấp 7 cố gắng giết chết những con kiến này, một khi bị bọn chúng tiếp cận được, người đó sẽ bị nhai đến tận xương.

Mặc dù những con kiến này không thể đe dọa được Trần Lạc, nhưng nỗi sợ hãi kiếp trước vẫn như cũ còn tồn tại sâu trong lòng hắn.

Hai loại sinh vật này đủ để nói cho mọi người biết, cái gì gọi là kiến nhiều cắn chết voi.

Nếu chỉ có mỗi đàn chuột, Trần Lạc có thể nghĩ là bọn chúng đang làm gì đó, nhưng tại sao cả hai loại sinh vật đều di chuyển với quy mô lớn như vậy?

Có chuyện gì xảy ra sao?

Trần Lạc cũng không nghĩ bọn chúng đang hướng về phía mình, nói chính xác hơn, bọn chúng hướng về phía…

Trần Lạc trở lại căn cứ cũng không yêu cầu các thành viên nâng cao cảnh giác.

Số lượng lớn như vậy cần phải tự mình cảnh giác mới có thể phát hiện được?

Vậy thì toàn bộ căn cứ đều có thể chết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!