Nếu như cứ cố gắng cắn răng chống đỡ thì chỉ dẫn đến trường hợp chết hết toàn quân mà thôi. Kể cả hắn có đánh thắng đi chăng nữa thì cũng sẽ có rất nhiều người phải chết. Tất cả mọi người chia nhau ra chạy, cùng lắm chỉ chết mất 2 3 người xui xẻo mà thôi. Tất cả những người sống sót đều có kinh nghiệm khi đối diện với thể đột biến. Đó chính là sống chết có số. Tất cả mọi người nhanh chóng gật đầu, sau đó nhanh chóng chia ra bốn phương tám hướng mà chạy. Tô Đại Trụ cũng nhanh chóng tóm lấy Mã Ngọc mà nhạy đi thật nhanh. Con tang thi cười lạnh:
“Chỉ thế thôi ư? Có một người phụ nữ à.”
Trong lòng Mã Ngọc âm thầm kêu khổ, tại sao ta vừa mới ra ngoài đã gặp phải thể đột biến thế này, lại còn là thể đột biến mà Tô Đại Trụ không đối phó nổi nữa chứ. Tô Đại Trụ an ủi nói:
“Không sao, đợi tới khi Ngưng Sương tới là chúng ta an toàn rồi.”
Nghe thấy phía sau có tiếng động, trong lòng Tô Đại Trụ lạnh đi, mẹ nó chứ, nó đuổi theo hắn rồi. Tô Đại Trụ buông Mã Ngọc ra:
'Ngươi chạy trước đi, ta cản nó lại.”
Mã Ngọc ngẩn ra, Tô Đại Trụ gào lên:
"Nhanh chạy đi, còn đứng đó lề mề cái gì, ngươi ở đây chỉ làm vướng tay vướng chân ta thôi.”
Trong khi Mã Ngọc còn đang bị sợ hãi vì câu mắng của Tô Đại Tráng, hắn liền biến thành một người khổng lồ. Tất nhiên là quần áo trên người hắn cũng bị rách hết rồi. Khi hóa thân thành người khổng lồ mới là lúc hệ nhục thể có khả năng phòng thủ mạnh nhất. Mã Ngọc cũng không phải loại phụ nữ lề mà lề mề, mặc dù cô cũng là cấp 7 nhưng đúng thật là chỉ làm vướng tay vướng chân mà thôi. Ở đây là rừng rậm, Mã Ngọc liền nhanh chóng chạy tới bò lên trên một hòn đá rất to. Nếu như Ngưng Sương tới đây, thì cô ấy có thể phát hiện ra bọn họ ở đâu ngay lập tức. Con tang thi thấy Tô Đại Trụ biến to thì cười hi hi, nó cũng biến thân thể thành người khổng lồ. Nhưng mà Tô Đại Trụ cao 18 mét, thì con tang thi này lại cao gần 40 mét. Tô Đại Trụ miễn cưỡng mới cao bằng một nửa đối phương.
Tô Đại Trụ không tỏ ra sợ hãi, mà ngược lại còn cảm thấy vui mừng. Thể nhục hệ có khả năng phòng thủ mạnh, nhưng khả năng công kích lại yếu hơn rất nhiều. Nếu như là hệ nguyên tố thì thật sự Tô Đại Trụ cũng không có đủ tự tin chống đỡ tới lúc Ngưng Sương tới đây. Với tốc độ của Ngưng Sương thì muộn nhất là 5 phút nữa thôi, cô ấy sẽ tới đây. Từ nãy đến giờ đã qua một phút rồi. Con tang thi giơ chân quét về phía Tô Đại Trụ, Tô Đại Trụ dùng hai tay cản lại, nhưng không cản nổi. Sức phòng thủ của Tô Đại Trụ có thể so với cấp 9, nhưng sức mạnh của hắn lại cực kì bình thường. Bàn tay của Tô Đại Trụ run mạnh, hắn bị sút bay ra ngoài. Hắn không có thời gian quan tâm xem đau hay không mà vội vàng bò dậy.
Hắn vị con tang thi này sút cho liên tiếp mấy phát, Tô Đại Trụ phun ra một ngụm máu tươi, nhưng mà vẫn sống chết mà chắn trước mặt con tang thi. Mặc dù khả năng phòng thủ của Tô Đại Trụ mạnh thật, nhưng mà khi đứng trước mặt một con tang thi cấp 10 thì rõ ràng là vẫn không đủ. Nếu đổi ngược lại là người cùng hệ giống Hạ Hạo Nhiên thì ít nhất cũng bị trọng thương. Mã Ngọc bịt miệng lại, nước mắt chảy ra. Có những người đàn ông không giỏi ăn nói, nhưng những lúc quan trọng thì thật sự là rất đáng tin, họ chỉ biết âm thầm dùng hành động để chứng minh. Mã Ngọc nhìn ngó khắp nơi, tại sao tới giờ Ngưng Sương vẫn chưa tới vậy?
Khi Triệu Tử Ý vội vàng truyền thông tin lại thì Ngưng Sương đã lập tức xuất phát đi cứu Mã Ngọc. Cô ấy không quan tâm đến thân phận là đầu bếp của Trần Lạc mà Mã Ngọc có, mà cô ấy chỉ quan tâm đó là chị Ngọc có thể làm ra món nạm bò hầm cà chua.
“Chị Ngọc, ta tới đây.”
Mễ Lạp đang định đi cùng Ngưng Sương thì đã không còn thấy bóng dáng của Ngưng Sương đâu nữa rồi. Trong lòng Mễ Lạp thầm nghĩ, thôi bỏ đi, tốc độ của Ngưng Sương nhanh hơn ta rất nhiều, cô ấy có phải đem theo ta thì cũng chỉ tính là gánh nặng mà thôi. Nếu như vấn đề mà đến Ngưng Sương cũng không giải quyết được, vậy thì ta có đi cũng chẳng có tác dụng gì cả. Nhưng mà Mễ Lạp đột nhiên nghĩ tới một việc, liệu Ngưng Sương có biết đường không? Ngưng Sương chạy ra khỏi căn cứ, đi một lát là cô đã ngẩn người ra rồi. Cô miễn cưỡng lắm mới có thể nhận ra đường xung quanh căn cứ mà thôi. Nhưng Tô Đại Trụ nói là ở trên núi. Ngọn núi nào cơ? Núi ở đâu? Mà hắn ở đâu trên núi? Hình như hắn có nói là Ngũ Vân Sơn, thế ngọn núi đó ở đâu? Ngưng Sương ngơ ngác một lát, cô đang định quay về tìm Mễ Lạp thì trùng hợp gặp được một đội thành viên, Ngưng Sương liền bắt lấy một thành viên nữ.
"Đưa ta tới Ngũ Vân Sơn.”
Hai phút sau, Tô Đại Trụ đã nằm ra đất, ý thức của hắn dần trở nên mơ hồ. Con tang thi cười lạnh một tiếng:
“Nếu mà để ngươi chết thì ăn sẽ không còn ngon nữa. Ta bắt người phụ nữ trước, đến tối ta sẽ đem các ngươi cùng nhau ăn luôn.”