Khi còn là cấp 9, tốc độ của song dị năng mà Pháp Vương có đã có thể so sánh với Trần Lạc. Còn bây giờ, tốc độ của nó còn nhanh hơn Ly Hỏa rất nhiều lần. Ly Hỏa có đuổi theo thế nào cũng không đuổi kịp Pháp Vương. Hai mắt Pháp Vương sáng lên, để duy trì mấy con hỏa long cũng tiêu hao mấy không ít dị năng của Ly Hỏa. Mà ta cứ chạy như này thì cũng chỉ tốn có tẹo dị năng với sức lực mà thôi. Nó chẳng có ưu thế gì nhiều, chỉ có mỗi sức bền mà thôi. Chỉ cần cứ tiêu hao dị năng của Ly Hỏa đi là nó có thể đáng lại Ly Hỏa được rồi. Ly Hỏa hơi thở dốc, âm thầm mắng chửi:
“Đồ chó thối tha nhà ngươi chỉ biết chạy thôi ư?”
Pháp Vương nói với vẻ trào phúng:
"Nhưng mà đến con chó thối tha như ta mà ngươi cũng đuổi không kịp đó, vậy thì ngươi tính là cái thá gì hả?”
Ly Hỏa cực kì tức giận, nhưng đồng thời nó cũng nhận ra được điều gì đó. Rõ ràng con chó này có thể chạy trốn, nhưng nó lại không chạy. Trừ lần công kích đầu tiên ra thì nó vẫn luôn lẩn trốn từ nãy tới giờ. Rõ ràng là nó đang muốn tiêu hao đi sức mạnh của ta. Ta không làm gì được ngươi cả, nhưng mà không phải ngươi muốn bảo vệ đám con người ở dưới kia hay sao? Ly Hỏa cười lạnh, nó tiếp tục dùng hỏa long đuổi theo Pháp Vương, còn bản thân nó thì lao về phía Phương Phi Thần. Rõ ràng địa vị của Phương Phi Thần rất khác biệt, nhưng thứ mà hắn hiểu chắc chắn sẽ không ít.
Thấy Ly Hỏa lao về phía mình, nhiệt độ xung quanh cao đến mức như muốn nổ tung, nhưng lúc này Phương Phi Thần lại cảm thấy cả người lạnh lẽo. Nhưng làm sao Phương Phi Thần có thể né được sự vây bắt của Ly Hỏa cơ chứ? Ly Hỏa nhẹ bắt được hắn một cách rất nhẹ nhàng. Ly Hỏa cười lạnh một tiếng:
“Nói cho ta biết căn cứ chi nhánh của Hừng Đông thành ở đâu, đưa ta tới đó, ta có thể tha cho ngươi một mạng.”
Không phải con chó này này phó thủ lĩnh của Hừng Đông thành ư? Ly Hỏa không tin ai ai ở Hừng Đông thành cungx trâu bò giống như con chó này. Bây giờ nó chỉ cần lấy người của Hừng Đông thành ra uy hiếp thì chắc chắn Pháp Vương sẽ không dám tiếp tục nhây với nó nữa. Kể cả nó không thể giết chết được Pháp Vương thì cũng vẫn có thể giết chết không ít người của Hừng Đông thành. Phương Phi Thần ngẩn ra, sau đó hắn chầm chậm lắc đầu:
“Ta không biết.”
Tất nhiên lời này chỉ là lời nói dối, Hừng Đông thành cao ngạo như thế, làm sao mà Phương Phi Thần không biết cho được? Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà. Hai tay Ly Hỏa tóm lấy Phương Phi Thần, dị năng của nó chảy vào bên trong cơ thể của Phương Phi Thần. Phương Phi Thần chỉ cảm nhận được hỏa diễm đang thiêu đốt cơ thể của hắn, cực kì đau khổ.
"Ngươi có nói không?”
Ánh mắt của Phương Phi Thần tức giận nhìn nó:
"Nói cái mẹ gì chứ, ta đã nói rồi, ta không biết.”
Ly Hỏa tức giận, nó trưch tiếp làm cho dị năng hỏa diễm trong cơ thể Phương Phi Thần phát nổ. Ý nghĩ cuối cùng nảy ra trong đầu Phương Phi Thần chính là, ta quá mệt mỏi rồi, đây cũng coi như là giải thoát cho ta đi.
…
Phương Phi Thần hiểu rõ, nếu như không có Pháp Vương đi tới giữ chân Ly Hỏa, thì dựa theo phạm vi công kích và tính sát thương của Ly Hỏa, đến cả hắn cũng không trốn thoát được. Mặc dù con đường của hắn và Trần Lạc không giống nhau, nhưng mà hắn cũng tuyệt đối không phải là người lấy oán báo ân. Giữa hai người họ chỉ là lý niệm khác nhau, chứ không có ai đúng ai sai ở đây cả. Bỗng nhiên có một luồng sét màu tím bổ vào người Ly Hỏa. Ly Hỏa không kịp chuẩn bị gì cả, nó bị trúng một chiêu, kêu lên một tiếng thảm thiết.
Pháp Vương cũng không rảnh rỗi đứng xem, nó không nhịn được mà đánh một chiêu yên diệt thiên lôi vào thẳng người Ly Hỏa. Những tia lôi điện bình thường không thể so được với uy lực của chiêu thiên lôi này đâu. Nó có cùng tính chất với chiêu Hồng liên chi hỏa của Mễ Linh. Nhưng mà sinh mệnh lực của cấp vương rất cứng cỏi, một chiêu như vậy không thể giết chết Ly Hỏa được. Mặt mũi Ly Hỏa đem ngòm, dính toàn bụi đất. Nó bò dậy, vẻ mặt ác độc nhìn về phía Pháp Vương:
“Đồ chó thôi tha, tất cả đều là do ngươi ép ta đó.”
Sắc mặt Ly Hỏa trở nên trắng bệch, trên mặt đất lại xuất hiện một ngọn núi lửa phun trào. Nhưng mà lần này ngọn núi lửa này phun trào không nhắm vào Pháp Vương, mà là nhắm vào chính bản thân Ly Hỏa. Pháp Vương trợn mắt há mồm nhìn. Ly Hỏa giống như ngồi lên hỏa tiễn vậy, tốc độ của nó nhanh lên một cách chóng mặt. Bởi vì vừa phóng thích yên diệt thiên lôi, Pháp Vương lại bị hỏa long nhốt lại thêm một lần nữa. Phong lôi thiểm không thể nào đột phá được cực hạn của không gian, Pháp Vương không kịp phá vỡ vòng vây, nên nó bị Ly Hỏa áp sát, tốc độ của Ly Hỏa bây giờ trở nên rất nhanh. Hơn nữa tay của Ly Hỏa tóm lấy Pháp Vương.
Đúng ra thì chuyện này cũng chẳng sao cả, hai tên cấp vương đánh giáp lá cà mà thôi, cũng không tính là chuyện gì to tát. Nhưng mà nghiêm khắc mà nói, Pháp Vương vẫn chưa tính là cấp vương. Sắc mặt Ly Hỏa lạnh như băng:
"Đón nhận sự hủy diệt đi.”