Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 692: Chương 692: Xúc Tu

Trần Lạc hỏi:

“Vì sao không muốn tới?”

Trần Quang ngượng ngùng cười:

“Nó nói nó sợ thức ăn ăn không quen, ta cũng không thể ép nó được, ta nghĩ chỉ có thủ lĩnh tự mình ra tay mới được.”

Sắc mặt Trần Lạc tối sầm, có chút chuyện này cũng không làm được.

Không có cách nào, Tường trưởng lão quá quan trọng, Trần Lạc phải tự mình đi mời.

Ban đầu Trần Lạc muốn đưa Mộng Âm đi cùng để làm phiên dịch, nhưng dù Mộng Âm đã đi đến chỗ mới, cô vẫn tập trung miệt mài nghiên cứu.

Hai Peashooter, một bên trái, một bên trái, đang đuổi muỗi giúp cho Mộng Âm, giống như là người bảo vệ, khi một trong số chúng nhìn thấy Trần Lạc, lập tức nổi giận đùng đùng chạy tới.

Trần Lạc giơ chân đá nó bất tỉnh.

Tiểu tử thối.

Trần Lạc tùy tiện tìm một thành viên hệ tự nhiên có thể giao tiếp.

Tại căn cứ Thự Quang thành, vẫn còn một số ít thành viên đang kết thúc công việc của mình.

Trần Lạc tìm thấy Tường trưởng lão, giữ khoảng cách mười mét và nói:

“Tại sao lại không đi?”

Tường trưởng lão chậm rãi đáp lời:

“Ta ăn quen rồi, chỉ sợ đến nơi khác khẩu vị không quen.”

Trần Lạc chân thành khuyên bảo:

“Đều là cùng một nhóm người sản xuất ra, hương vị cũng giống nhau, ngược lại ngươi ở chỗ này mới khác.”

Tường trưởng lão suy nghĩ ba phút mới nói:

“Cũng đúng.”

Trần Lạc vui mừng nói:

“Vậy đi thôi.”

Tường trưởng lão lại nói:

“Còn rất nhiều đồ ăn, ăn xong rồi đi.”

Trần Lạc cảm thấy không ổn:

“Bên kia có đồ ăn mới, lãng phí lần này đi.”

Ngay cả Trần Lạc cũng không thể ép Tường trưởng lão, đè đầu cưỡi cổ nó, bắt nó làm việc, lỡ như bị người khác lấy tiền lương cao ra cướp đi mất thì sao?

Nói hết cả nửa ngày, cuối cùng cũng mời được Tường trưởng lão.

Những chiếc xúc tu trên đầu Tường trưởng lão chuyển động, như đang gửi tín hiệu, chẳng bao lâu sau, cả gia tộc với số lượng hơn một nghìn thành viên đã tập hợp.

Số lượng nhiều như này, Trần Lạc cũng không thể dùng hư không đi lại mang theo, chỉ có thể để các thành viên lái xe đưa bọn họ đến bãi biển.

Nhìn Tường trưởng lão như này, cũng không có gì ngạc nhiên khi không ai muốn nhận công việc này.

Chuyện này, chúng ta làm không nổi.

Trần Lạc nhìn chằm chằm Đại Hải Quy cấp Vương:

“Ngươi làm đi.”

Đại Hải Quy nhăn mặt đồng ý, sau khi nhận công việc này, có lẽ sẽ phải tắm rửa kỹ càng rồi.

Trần Lạc dặn dò:

“Bơi cẩn thận chút, mai rùa nhất định phải nổi lên trên mặt nước, nếu như Tường trưởng lão bị chết đuối, ngươi cũng đừng hòng sống.”

Trần Lạc còn đích thân hộ tống bọn họ suốt chặng đường.

Cho Tường trưởng lão chút mặt mũi.

Sau hai ngày vận chuyển, cuối cùng mọi người cũng đã di chuyển xong.

Tin tức về việc Thự Quang thành rời đi đã lan rộng.

Những người sống sót chỉ cảm thấy ngọn núi đè lên đầu bọn họ cuối cùng cũng được dỡ bỏ.

Đang lúc thở phào nhẹ nhõm, trong lòng lại có chút khó hiểu, tại sao Thự Quang thành rời đi?

Trên bờ biển có một trạm dừng chân, Trần Quang chịu trách nhiệm tiếp đãi, Trần Lạc bố trí 5 hải sản cấp 10 phụ trách an ninh.

Trần Lạc hứa hẹn, sau ba tháng sẽ ban cho bọn chúng thần lực.

Vốn dĩ ban đầu chỉ sắp xếp hai hải sản, nhưng hải sản suýt nữa đánh nhau vỡ đầu vì chuyện này nên Trần Lạc miễn cưỡng thêm ba chỗ nữa.

Trần Quang cũng không cô đơn hay buồn chán, bời vì Trần Quang có hai người vợ.

So sánh như vậy càng cho thấy Trần Lạc là một người đàn ông tốt.

Sau khi mọi chuyện đâu đã vào đấy, Trần Lạc ra lệnh cho tất cả các thành viên tập hợp lại để cẩn thận khám phá lục địa chuột túi.

Trần Lạc có thể đi khắp lục địa chuột túi mất thời gian nhiều nhất là trong vài ngày, dù vậy cũng chỉ có thể coi là ngắm cảnh chứ không phải thăm dò cẩn thận.

Trần Lạc đã chụp ảnh miếng thịt bí ẩn và in ra mười nghìn tấm để các thành viên tìm kiếm, đồng thời nhìn xem có động vật hay thực vật kỳ lạ nào không.

Làm xong mọi công việc, Trần Lạc nói:

“Ta muốn nghỉ ngơi một thời gian, xem có cái gì lĩnh ngộ được cái gì không, có thể là nửa tháng hoặc là một tháng, trong khoảng thời gian này ta muốn yên tĩnh (tĩnh tĩnh).”

Mã Ngọc hỏi:

“Có cần đưa đồ ăn cho ngươi không?”

Trần Lạc lắc đầu, vật tư trong không gian có rất nhiều, chỉ là mùi vị không bằng Mã Ngọc làm ra.

Mễ Phạn kỳ quái hỏi:

“Tĩnh Tĩnh là ai?”

Vì để được yên tĩnh, Trần Lạc còn đặc biệt đào riêng một cái động thông gió. Nếu như không có chuyện trọng đại gì sảy ra thì sẽ không có ai tới làm phiền hắn cả. Trần Lạc ngồi khoanh chân trên nệm, bắt đầu nhắm mắt suy nghĩ. Việc này rất khô khan nhàm chán, bản thân Trần Lạc cũng không thích nó chút nào, nhưng vì để trở nên mạnh hơn nên hắn cũng chỉ đành làm như vậy mà thôi. Trần Lạc bắt đầu sắp xếp lại mọi chuyện một lượt.

Đầu tiên là không gian, có thể phân chia cơ bản thành phòng thủ và tiến công để cân bằng thực lực. Nói về phòng thủ thì hắn có hành tẩu hư không, cái này mạnh hơn bất kì năng lực phòng thủ nào trên đời này. Bản chất là ta không hề tiếp chiêu của ngươi, vậy thì làm sao ngươi đánh nổi ta cơ chứ. Còn có năng lực phòng thủ nào mạnh hơn hành tẩu hư không ư? Trần Lạc trực tiếp bỏ qua vấn đề về phòng thủ, hắn bắt đầu nghiên cứu về cách tấn công.

Hắn cũng không cần những chiêu thức quá màu mè hoa lá, hắn chỉ cần có 1 2 chiêu có năng lực công kích là được rồi. Những chiêu đó phải có lực sát thương lớn, tiêu hao ít dị năng, đó mới là vương đạo. Để giải được đề bài đầu tiên thì có rất nhiều phương pháp, nhưng mà mục đích cuối cùng cũng đều là để giải ra được đáp án, vậy thì chắc chắn phải chọn cách đơn giản nhất và con đường ngắn nhất để làm rồi. Bây giờ chiêu thức mạnh nhất mà Trần Lạc có là thứ nguyên chi nhận. Chiêu thức này có thể giết chết một cấp vương chỉ trong nháy mắt, nhưng mà lượng tiêu hao dị năng mà nó cần cũng rất lớn, có thể tiêu hao mất hơn phân nửa dị năng của Trần Lạc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!