Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 707: Chương 707: Ngưng Tụ

Một luồng dị năng hắc ám huyễn hóa thành cánh tay, tóm chặt lấy Pháp Vương vào trong lòng bàn tay, bây giờ tốc độ của Pháp Vương giảm sút nghiêm trọng, nó không có cách nào để tránh thoát cả. Mắt hắc ám lập tức trở nên điên cuồng lên, hỏa lực từ nó đánh ra mạnh hơn lúc trước gấp nhiều lần. Xung quanh người Pháp Vương có tấm chắn lôi điện, nó chắn được công kích từ mắt hắc ám. Sau khi trốn không được, vậy thì chúng ta mặt đối mặt đấu với nhau 1 trận đi. Màn trời hắc ám làm giảm tầm nhìn của Pháp Vương, còn Hải Cơ thì ẩn mình bên trong hắc ám, không ngừng công kích Pháp Vương.

Tấm chắn lôi điện của Pháp Vương không ngừng bị đánh vỡ. Nó còn không nhìn thấy bóng dáng của Hải Cơ đâu, thế nên nó có muốn công kích Hải Cơ cũng không tìm thấy mục tiêu. Vậy việc của nó là nhất định phải phá nát tấm màn trời hắc ám này đi. Trong tầng mây trên trời xuất hiện lôi điện không ngừng gào thét, một luồng ánh sáng thiên lôi màu tím từ trên trời giáng xuống. Lôi quang làm cho hắc ám tản đi, chiếu ra được bóng dáng của Hải Cơ. Nó dùng tia sét để đánh nát hắc ám. Lôi điện dị năng của Pháp Vương lưu chuyển, nhanh chóng làm xua tán đi được mềm yếu vô lực của Hải Cơ, hơn nữa nó còn né thoát ra khỏi cánh tay hắc ám. Hải Cơ cười:

“Tiểu hắc tử, ngươi cũng có chút thú vị đó. Đấu là phải thế này chứ, cứ trốn qua trốn lại thì có ý nghĩa gì đâu.”

Âm thanh từ trận chiến của hai người cũng bị người khác phát hiện ra, mọi người thi nhau chạy tới xem. Chuột túi mở to mắt, anh cẩu à, vậy mà ngươi có gan dám đánh nhau với người phụ nữ này, ngươi đúng là dũng cảm thật đấy. Ngưng Sương vỗ tay cổ vũ:

"Pháp Vương ơi cố lên.”

Hải Cơ lạnh mặt quét mắt nhìn Ngưng Sương, nụ cười trên mặt Ngưng Sương liền cứng lại. Mễ Linh lo lắng nói:

"Tại sao các ngươi lại đánh nhau vậy, nhỡ mà hai người bị thương thì biết làm thế nào?”

Mễ Phạn bất lực nói:

“Không sao, đánh đi, chỉ là bị thương một chút thôi, sẽ không có chuyện gì sảy ra đâu.”

Nghe Mễ Phạn nói vậy, mọi người mới thả lỏng tâm trạng xuống. Hải Cơ và Pháp Vương lại lao vào đánh nhau tiếp, mở ra một màn solo giữa lôi điện và hắc ám. Đột nhiên xung quanh cơ thể của Pháp Vương sinh ra một trận cuồng phong, nó như muốn thổi bay đi mắt hắc ám vậy. Trong mắt Hải Cơ có ánh sáng màu đen lưu động, nhìn về phía Pháp Vương. Trong mắt Pháp Vương bỗng xuất hiện vẻ ngơ ngác, ánh mắt nó hoảng sợ, nhưng đã lấy lại tinh thần rất nhanh.

Nhưng mà dị năng mà nó ngưng tụ lại cũng tản đi mất rồi. Hải Cơ nhân cơ hội này đánh một đòn mạnh vào nó. Pháp Vương bị đánh bay xa hơn 10 mét, nhưng nó lại bò dậy, nó nhìn Hải Cơ với ánh mắt kiêng kị, sợ cô sẽ lại công kích tinh thần thêm lần nữa. Vấn đề này có chút khó giải quyết. Một luồng thiên lôi màu tím bổ xuống chỗ Hải Cơ, nhưng mà Hải Cơ lại chạy ra chỗ mắt hắc ám để tránh né, mắt hắc ám liền chịu thương hại thay cho Hải Cơ.

Mắt hắc ám trở nên uể oải, nhưng Hải Cơ lại trút thêm dị năng vào nó, sau đó mắt Hắc ám lại trở nên linh hoạt trở lại. Pháp Vương ngẩn ra, vậy có nghĩa là nó chỉ có thể áp sát lại mà đánh thôi ư? Pháp Vương có phong và lôi, có là Hải Cơ đi chăng nữa thì cũng khó có thể nắm bắt được chính xác hình bóng của Pháp Vương. Nhìn thấy Pháp Vương đang áp sát mình với tốc độ rất nhanh, Hải Cơ cười lạnh một tiếng, bản thân cô cũng tự huyễn hóa cơ thể thành một con mắt hắc ám. Một tiếng cực vang vang lên, Pháp Vương bay thẳng ra ngoài, mắt hắc ám của Hải Cơ cũng trở nên ảm đạm không còn ánh sáng.

Pháp Vương sờ sờ máu ở khóe miệng, bây giờ xem ai kiên trì được lâu hơn đi. Thiên lôi màu tím không ngừng bổ xuống, mắt hắc ám cũng không ngừng công kích vào Pháp Vương. Cả ba con mắt hắc ám bỗng nhiên đồng thời mở lớn, cùng sử dụng chiêu hắc ám chấn nhiếp. Nhân lúc tinh thần của Pháp Vương đang bị chấn động nặng nề, con mắt hắc ám do Hải Cơ hóa thành bỗng bắn ra một luồng ánh sáng màu đen, trói chặt lấy Pháp Vương. Pháp Vương chỉ cảm thấy dị năng trong cơ thể đang chạy ra ngoài với tốc độ rất nhanh, ngược lại mắt hắc ám thì càng ngày càng đen lại.

Pháp Vương nhìn Hải Cơ với vẻ không thể tin nổi, cô ấy đang hút dị năng của nó để bổ xung cho bản thân ư. Như này thì ai mà có thể so với cô ấy được cơ chứ? Lôi điện xung quanh người Pháp Vương lóe lên, dù cho nó có tránh thoát khỏi cái dây màu đen rồi thì dị năng trong cơ thể nó vẫn không ngừng di chuyển ra ngoài. Nếu cứ kéo dài như này mãi thì chắc chắn nó sẽ thua mất, vậy thì nó chỉ có thể liều một chiêu để phân thắng bại thôi. Từ cơ thể Pháp Vương tỏa ra ánh sáng lôi điện màu tím xông thẳng lên tận trời, một cái vòi rồng cũng được sinh ra tại chỗ. Nhất thời công kích của mắt hắc ám không thể xuyên qua vòi rồng được. Tốc độ gió của vòi rồng rất nhanh, cộng thêm Pháp Vương đã hóa thân thành lôi điện, mang theo khí thế hủy diệt đất trời xông thẳng tới chỗ của Hải Cơ.

“Phong bão đồng hành với ta, lôi đình hủy diệt tất cả, lôi đình phong bạo, bây giờ ngươi nhận thua ngay đi thì còn kịp.”

Mễ Phạn lớn giọng nói:

“Mau chạy đi, nếu như còn không chạy thì chúng ta sẽ chết mất đó.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!