Hơn nữa thời gian đi theo hắn cũng rất dài.
Nếu như cô muốn giấu đi thì hắn đúng là không biết thật.
Viên tinh thể này là chuyện ngoài ý muốn, thôi cứ để cô lấy cũng được.
Hùng Văn Huệ vui mừng ôm chặt lấy Trần Lạc:
"Cảm ơn đại ca."
Nếu những người phụ nữ khác làm như thế này thì chắc chắn sẽ có người hiểu nhầm, có phải cô ta đang mơ ước đại ca hay không, đại ca có định dê xồm với người ta không?
Nhưng nếu người phụ nữ đó là Hùng Văn Huệ thì sẽ không có ai nghĩ như vậy, chắc chắn không có khả năng.
Hạ Hạo Nhiên và Cẩm Nguyên Giang hâm mộ nhin Hùng Văn Huệ, tuy cô là nữ nhưng còn dũng mãnh oai phong hơn cả hai người bọn hắn.
Huống hồ tinh thể đó vừa hay thuộc hệ thích hợp với Hùng Văn Huệ, chỉ có thể nói Hùng Văn Huệ đúng là rât may mắn.
Trần Lạc thu gần bốn nghìn cái xác vào trong không gian, thế là không cần phải lo chuyện ăn uống của Đại Thụ trong một khoảng thời gian rồi.
Trần Lạc rất đau đầu, hắn đúng là không có một tí thời gian rảnh nào, vừa phải đi gia tốc thời gian cho Long Vũ, vừa phải giúp Đại Thụ gia tốc thời gian.
Lại còn phải thường xuyên chạy tới chỗ Hạ Hạo Nhiên.
Xem ra việc vận chuyển thi thể nên giao cho đám sinh vật biển làm thì hơn.
Tuy hắn đi đi lại lại rất nhanh, nhưng vẫn phải tiêu hao dị năng chứ, cũng may Camille sắp đến cấp vương, có thể truyền dị năng cho hắn.
Trần Lạc chớp mắt đã trở lại căn cứ, hắn mang theo áo giáp từ chỗ Long Vũ về đây.
Hiện tại trong bộ trang phục áo giáp đã có mũ giáp, áo giáp, giày, vũ khí rồi.
Hình như vẫn còn thiếu quần.
Có khi nào còn cần thêm miếng lót vai, đai lưng gì hay không ?
À phải rồi, nếu nói năm phần riêng lẻ đều có hiểu quả đặc thù, hiện tại ta mặc cả bốn bộ phận lên người thì có đặc hiệu gì không?
Sau khi lấy được cái mũ giáp này, Trần Lạc không dám chạm vào một chút nào, ngay cả đá quý được gắn ở bên trên cũng không dám sờ một cái.
Trần Lạc hỏi Mễ Phạn:
"Mễ Phạn, nếu như ta mắc mấy cái này vào cũng một lúc thì có bị nguy hiểm gì không, kiểu như bị khống chế chẳng hạn?"
Mễ Phạn cạn lời:
"Hôm qua ta vừa mới học được một từ, gọi là chứng vọng tưởng hãm hãi, lúc ấy ta còn không biết nghĩa của nó là gì, hiện tại ta đã hiểu rồi, yên tâm đi, không có nguy hiểm gì đâu."
Ơ kìa, sao lại nói thế, ta chỉ cẩn thận để sống lâu trăm tuổi thôi mà.
Nghe Mễ Phạn nói vậy, Trần Lạc lập tức thử nghiệm.
Đầu tiên là mặc áo giáp ngực vào, sau đó là đội mũ giáp, giữa mũ giáp và áo giáp ngực có một cái khuy để gắn vào nhau.
Tiếp theo là đi giày vào, cầm lấy thánh kiếm.
Trần Lạc đứng trước một cái gương toàn thân, nhìn bản thân mình đang phản chiếu lại trong gương.
Một luồng khí thế lành lạnh, nhạt nhẽo khiến tim đập mạnh thản nhiên lan tràn ra.
Từ bên ngoài nhìn xem, ngoại trừ hai chân, đây là một nhân vật bí ẩn đang được áo giáp bao bọc lấy.
Trần Lạc cảm thụ một chút, hình như không có lực lượng đặc biệt nào được thêm vào thì phải.
Có điều Trần Lạc cảm thấy, cho dù hắn chỉ là một cấp vương bình thường, vậy thì cũng là người vô địch trong tất cả những người cấp vương.
Pháp Vương, Hải Cơ, Mễ Lạp, Mễ Linh, chuột túi Camille đang đứng ở một bên nhìn Trần Lạc.
Trần Lạc nói:
"Chị, thử dùng bóng tối hoảng sợ để tấn công ta xem nào."
Trần Lạc muốn thử xem áo goáp này có thể ngăn cản đòn tấn công tinh thần hay không.
Hải Cơ không phải là hệ tinh thần chân chính, nhưng hiện tại Hải Cơ là người mạnh nhất, còn những người như Vưu thì cho dù không mặc mũ giáp, Trần Lạc cũng có thể tấn công ngược lại được.
Hải Cơ gật đầu, chỉ là thử nghiệm thôi, không phải thật sự ra tay đánh em trai.
Trần Lạc dặn dò:
"Dồn hết toàn lực, đừng có nương tay."
Đôi mắt Hải Cơ trở nên lạnh nhạt sắc bén, dị năng hắc ám vận chuyển, lúc cô sử dụng chiêu thức này, ngay cả Pháp Vương cũng dại ra.
Trần Lạc lại không cảm giác được cái gì, thậm chí hắn còn hỏi:
"Đã dùng chưa vậy?"
Trần Lạc cũng kinh ngạc không kém:
"Đã dùng rồi mà, để ta thử lại một lần."
Nhưng Trần Lạc vẫn không cảm nhận được gì.
Chắc chắn là mũ giáp đã ngăn cản đòn tấn công bóng tối hoảng sợ của Hải Cơ rồi, cho nên một tí ánh hưởng cũng không phát sinh.
Pháp Vương vội vàng nói:
"Để ta đội thử mũ giáp xem nào."
Pháp Vương đội mũ giáp lên đầu chó của nó, Hải Cơ lại dùng lại bóng tối hoảng sợ, nhưng vẫn không có tác dụng như cũ.
Pháp Vương kinh ngạc cảm thán, nếu như lúc ấy nó đội được mũ giáp này thì người thắng sẽ là nó.
Áo giáp ngực có sức phòng ngự kinh người, thậm chí còn có thể bổ sung năng lượng để phóng ra vòm bảo vệ, thực lực càng mạnh thì càng phát huy được nhiều năng lực của áp giáp ngực hơn.
Nhưng chỉ có một cái áo giáp ngực vẫn chưa đủ, chỉ có thể bảo vệ được nửa người trên, lại không thể bảo vệ phần quan trong nhất là phần đầu.