Trong áo giáp cũng không có kim loại hệ thời gian nên Long Vũ dù có muốn cũng không thể sao chép được.
Để giúp cho Long Vũ mày mò tìm tòi ra được kim loại thích hợp hệ thời gian, hay là lại mượn 500 năm nữa đi.
Trước tiên để cây khổng lồ sang một bên, dùng toàn bộ sức lực để gia tốc cho Long Vũ, vậy thì khoảng mười ngày là Long Vũ có thể chế tạo ra được.
Đúng lúc này, Vưu Lý bên kia truyền tin tới:
“Đại Tráng đã thu được một tinh thể cấp Vương.”
…
Tang thi cấp Vương mà Đại Tráng có được không phải là nhặt được mà là do Đại Tráng đã giết chết một tang thi cấp Vương.
Nhóm Đại Tráng sau khi rời Long quốc đã đi đến một nơi đất khác để đổi bản đồ.
Kinh Cức nói:
“Bên kia có sông, ta đi kiếm chút nước cho ngươi uống.”
Đại Tráng ừ một tiếng, tang thi đã từng là nữ vương mà giờ đây đứng trước mặt Đại Tráng lại là một bộ dạng ngoan ngoãn dễ bảo, xem ra địa vị của Đại Tráng trong gia đình còn cao hơn Trần Lạc.
Đối mặt với những tang thi khác, Kinh Cức lại trở về với vẻ ngoài lạnh lùng của mình.
Việc đi múc nước này để cho tang thi khác, ví dụ như bánh bao nhỏ làm là được rồi, nhưng Kinh Cức muốn tự mình làm.
Không ngờ lại gặp chuyện ngoài ý muốn.
Kinh Cức mặc đồ màu đỏ, vô cùng bắt mắt, gặp được một tang thi cao lớn.
Tang thi đó cười nham hiểm nói:
“Nhìn ngươi không tệ, có muốn đi cùng với ta không?”
Còn có tang thi dám trêu chọc bà đây sao?
Kinh Cức cười một cách mê hoặc, sau đó rất nhanh từ trong lòng bàn tay mọc ra một cái cây màu xanh, trên cây có một cái miệng khổng lồ, lập tức hướng về phía tang thi muốn nuốt chửng nó.
Không ngờ từ trên người tang thi lóe lên lôi quang (tia chớp) , nhanh chóng né tránh, hung ác nói:
(tia chớp)
“Cái thứ hôi hám láo hỗn này.”
Lôi quang màu xanh lóe lên từ trong tay của tang thi, mở rộng hết cỡ, đường kính ước chừng hơn hai mét.
Tang thi di chuyển về phía Kinh Cức, lôi quang trên tay cũng bắt đầu tấn công Kinh Cức.
Đến lúc này Kinh Cức mới nhận ra đây không phải là một tang thi bình thường.
Trước khi gặp Đại Tráng, Kinh Cức cũng đã là cấp 9, có tinh thể, Đại Tráng không thể nào không đưa cho Kinh Cức.
Thời điểm hiện tại đã là hai tháng kể từ khi Kinh Cức đạt đến cấp 10.
Kinh Cức muốn tránh đi, nhưng hiển nhiên là không tránh được, đến quá đột ngột.
Cơ thể Kinh Cức bị lôi quang đánh trúng, toàn thân bị điện giật đến mức run rẩy kịch liệt, Kinh Cức hét lên.
Ba giây sau, Kinh Cức ngã xuống đất, bộ dáng vô cùng thê thảm.
Đại Tráng nghe thấy tiếng động, vội vàng mở mắt và nhanh chóng chạy về phía Kinh Cức.
Tang thi nở nụ cười lạnh lùng, nói:
“Cho ngươi một cơ hội nữa, có theo ta hay không?”
Kinh Cức yếu ớt nói:
“Chờ một chút, ta cần suy nghĩ.”
Kinh Cức cũng không còn là trẻ con miệng hôi mùi sữa nữa, cấp Vương thì đã làm sao? Chỉ cần chờ Đại Tráng mang theo một đám tiểu đệ lớn nhỏ tới, có là cấp Vương cũng khiếb ngươi phải chết.
Đại Tráng đi tới, nhìn thấy Kinh Cức như vậy, hai mắt hắn đột nhiên đỏ lên, con mắt muốn nổ tung.
Kinh Cức là người của ta, vậy mà ngươi dám đánh nó?
Đại Tráng ngay lập tức đấm về phía tang thi.
Tang thi nhếch miệng, lặp lại chiêu cũ của mình.
Nhưng Đại Tráng không phải là Kinh Cức, một thân thể hệ tự nhiên cấp 10 yếu ớt, mà hắn biệt hiệu là Thiết Tráng, đối mặt với đòn lôi quang này, dù cho toàn thân có tê dại thì vẫn dùng sức đánh mạnh vào tang thi.
Tang thi sững sờ, cười khẩy, tiến về phía trước hai bước, ôm lấy Đại Tráng, lôi điện kinh người từ trong cơ thể nó phát ra.
Toàn bộ bầu trời quanh đó đều được lôi quang này chiếu sáng.
Toàn thân Đại Tráng tê liệt, cơ thể run rẩy như cái sàng, lại giống như đang chụp X-quang, có thể nhìn thấy rõ cả xương cốt.
Tang thi khinh thường cười một tiếng:
“Chỉ có vậy thôi sao? Ôm lôi điện đi.”
Vừa mới bắt đầu, Đại Tráng không có chút sức lực nào, nhưng dần dần đã sinh ra được một chút sức mạnh.
Đại Tráng dùng hết sức đấm mạnh vào tang thi, nhưng cũng chỉ được xem như đang gãi ngứa cho nó.
Vợ mình bị một tên lưu manh bắt nạt khiến Đại Tráng vô cùng tức giận.
Bản thân muốn chạy đến dạy cho tên lưu manh một bài học nhưng kết quả cũng bị ăn đánh.
Còn có chuyện gì nhục nhã hơn thế này nữa không?
Mặc dù thân thể Đại Tráng đã bị tê liệt và đang run rẩy, nhưng hai mắt vẫn dán chặt vào tang thi trước mặt.
Tiểu đệ của Đại Tráng đã đến, số lượng có hơn hai trăm, những người khác còn đang lang thang ở nơi khác.
Tang thi đột nhiên trở nên cảnh giác, nhiều đồng bọn như vậy?
Xem ra không hề yếu hơn nó trước khi bị đột biến.
Đến giờ vẫn chưa thể giật điện chết được Đại Tráng này, thân thể hắn thực sự rất khỏe.
Hay là cứ chạy đi trước, từng chút, từng chút một giảm số lượng của đám đồng bọn này.
Đôi mắt của Đại Tráng khiến tang thi cảm thấy bản thân như bị uy hiếp, nếu không giết chết tiểu tử này, sau này ắt sẽ mang đến họa lớn.
“Đại ca bị người ta đánh, mau đi thôi.”
“Chết tiệt, còn có người mạnh hơn đại ca sao?”
“Ngu ngốc, đây rõ ràng là một đồng bọn của thể đột biến, không bao lâu nữa sẽ bị chết bất đắc kỳ tử.”
Thể đột biến không còn là bí mật đối với những người sống sót và đối với tang thi mà nói, chúng cũng không còn là bí mật nữa.