Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 736: Chương 736: Sống Không Bằng Chết

Đại Tráng cười khổ, nói:

“Đại ca, ngươi cứ cầm đi, đừng đợi khi ta quay đầu lại lấy đi mất.”

Sắc mặt Trần Lạc tối sầm, ta trong lòng ngươi là người như thế sao?

Trần Lạc lắc đầu:

“Thật sự không cần đâu, đại ca đã đạt tới phía trên cấp Vương, tới cảnh giới cấp Hoàng.”

Thật thật giả giả, nói một vài lời nói dối để Đại Tráng thủy chung không sinh ra ý muốn làm loạn.

Nói dối cũng là vì muốn tốt cho Đại Tráng.

Trước khi quái vật đến, Trần Lạc có lòng tin tuyệt đối có thể thăng cấp lên cấp Hoàng, có nhiều hải sản như vậy cơ mà.

Cấp Hoàng? Đại Tráng choáng váng, nếu như là do đại ca nói, thì cũng không hẳn là không thể…

Trần Lạc nói:

“Lần này đại ca đến đây, thứ nhất là để gặp ngươi, thứ hai là sau này nếu có thu thập được tinh thể cấp cao gì thì đưa cho ta giữ, tối thiểu là cấp 9, hoặc cấp 8 cũng được, bởi vì nó giúp ích rất nhiều cho đại ca.”

Đại Tráng liền đồng ý:

“Nếu như đại ca cần, ta có rất nhiều thuộc hạ, ngươi có muốn giết vài trăm người mang đi không?”

Có một đại ca như này, thuộc hạ thật cảm ơn.

Trần Lạc bật cười:

“Không cần như vậy đâu.”

Trần Lạc tặc lưỡi nhìn Đại Tráng, song dị năng, cũng không biết sau này khi Tô Đại Trụ, Hạ Hạo Nhiên, Đại Tráng đều thăng cấp lên cấp Vương thì ai sẽ là người mạnh hơn.

Hẳn là Tô Đại Trụ đi, Tô Đại Trụ đã nắm vững được kỹ năng hệ xác thịt, đây cũng là người duy nhất có thể làm được mà Trần Lạc từng gặp qua.

Không thể dùng từ bất thường để mô tả, mà phải gọi là cực kỳ bất thường.

Có thể liên tục khôi phục lại trạng thái, nhưng nếu để trong vài giây giết chết được Tô Đại Trụ là điều không thể, thể chất của Tô Đại Trụ còn mạnh hơn cấp Vương bình thường rất nhiều.

Đại Tráng nói:

“Đưa tiểu tử Vạn Kiện Quy đó đi đi, tiểu tử đó trêu đùa người của ta.”

Trần Lạc ngốc luôn rồi, ngay cả tang thi mà ngươi cũng muốn đùa giỡn sao?

Khá lắm, đến cả tang thi cũng đều ghét bỏ.

Nhìn Vạn Kiện Quy đáng thương, Trần Lạc xoa xoa đầu.

Tiểu tử này xử lý như thế nào đây?

Một chút giá trị cũng không có.

Sau khi suy nghĩ, vẫn là đem hắn về làm thành viên bình thường đi.

Thứ nhất, để giữ thể diện, không qua cầu rút ván, Vạn Kiện Quy tốt xấu gì cũng giúp mình theo dõi, bí mật đem lại không ít tinh thể cấp cao.

Thứ hai, Trần Lạc coi thường Vạn Kiện Quy là người ích kỷ, vì vinh hoa phú quý, hắn sẽ làm bất cứ điều gì, ngay cả lừa Trần Lạc.

Nhưng mà đại đa số mọi người đều như vậy, chỉ là khả năng Vạn Kiện Quy làm như vậy sẽ nhiều hơn.

Vạn Kiện Quy khóc thút thít:

“Đại ca, ngươi có biết mấy chục ngày qua ta ở đây đã trải qua như thế nào không? Ta sống còn không bằng chết.”

Trần Lạc ghét bỏ nói:

“Được rồi, đại ca đưa ngươi về, tiểu tử ngươi biểu hiện tốt một chút, tranh thủ tìm ra giá trị của bản thân đi.”

Vạn Kiện Quy gật đầu liên tục như Tiểu Hồng mổ thóc, dù thế nào đi nữa, vẫn tốt hơn là ở lại đây với Đại Tráng.

Trần Lạc giữ Vạn Kiện Quy trong tay, đi vòng tròn một vòng, chờ dị năng khôi phục mới sử dụng hư không đi lại để trở lại căn cứ.

Là do trân châu của Ngưng Sương vẫn không đủ, nếu không thì Trần Lạc sao phải đợi làm gì?

Hừm, rốt cuộc là phải làm sao mới có thể khiến Ngưng Sương khóc đây, mỗi ngày đều khóc, khóc ba lần một ngày.

Trần Lạc thuận miệng hỏi:

“Kiện Quy, ngươi có biết làm phụ nữ khóc như thế nào không?”

Vạn Kiện Quy sửng sốt, mắt đảo láo liên, cười dâm đãng:

“Khà khà khà, khà khà khà.”

Trần Lạc phản ứng lại, thầm mắng một tiếng, ta là một người đàn ông tốt, sao có thể dùng cách này được?

Trở lại căn cứ, Trần Lạc đang định giao Vạn Kiện Quy cho Cuồng Lôi, để tính cách gắt gỏng của Cuồng Lôi dạy bảo Vạn Kiện Quy.

Vạn Kiện Quy dám làm cái gai, nhưng Cuồng Lôi lại không dễ nói chuyện.

Nhưng ngoài những thành viên gác cổng ra, trong căn cứ khó thấy bóng người nào.

Mặc dù nói, hầu hết các thành viên đều đã đi đến các châu lục khác, nhưng hậu cần cũng không thấy đâu cả?

Các thành viên canh gác căn cứ hưng phấn nói:

“Thủ lĩnh, Mộng trưởng lão đã nghiên cứu ra được loại thực phẩm có thể tự trồng tự lớn lên, mọi người đều đã đi xem rồi.”

Tự trồng tự lớn?

Nói cách khác, chính là không cần phải có thành viên hệ tự nhiên?

Thật hay giả?

Nếu như là thật thì có nghĩa là sau này không còn phải lo lắng về chuyện ăn uống nữa.

Trần Lạc có tích trữ bao nhiêu vật tư thì cũng sẽ có lúc cạn kiệt, mặc dù các thành viên của hệ tự nhiên cũng có thể gieo trồng, nhưng chúng là có hạn, cũng không thể nuôi sống quá nhiều người.

Trần Lạc tìm kiếm theo âm thanh, liền thấy khu vực trồng trọt đang đông đúc người đứng xem.

Mễ Lạp, Mễ Linh cũng có ở đây.

“Thủ lĩnh tới rồi, tránh ra.”

Tất cả mọi người tránh sang một bên để Trần Lạc đi vào.

Chỉ thấy một đám cây xanh nhạt mọc lên trên khoảng nửa mẫu đất, phía trên phủ đầy bông lúa.

Sản lượng không cao, chỉ hơn năm mươi cân, nhưng xét về sản lượng một mẫu thì cũng được một trăm cân.

Thế nhưng nếu người bình thường có thể trồng ra nó mà không cần đến các thành viên của hệ tự nhiên thì năng suất mười cân mỗi mẫu cũng đều cực kỳ quý giá.

Sức lao động của những người sống sót, cho dù ở cấp 4, ít nhất cũng phải mạnh bằng mười người khỏe mạnh trước tận thế.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!