Hai hải sản có sức mạnh tương tự cũng đang truy lùng nó.
Nếu chỉ có một, Hải Xà có thể chiến đấu đến chết với nó, nhưng mà lại có hai.
Hải Xà thầm mắng, mẹ kiếp, đúng là một lũ ngu xuẩn, trên đời này làm sao có thần thánh chứ, các ngươi bị lừa rồi.
Ta không tin, ta tuyệt đối không tin có thần thánh.
Thế nhưng sức mạnh của Hải Vương không phải là thứ nó có thể chống cự được, chỉ trong vài ngày, nó đã bị hai hải sản cùng cấp với nó săn lùng.
Đại dương to lớn như vậy, sợ là sau này cũng không còn chỗ cho nó nữa.
Nhiệt độ dưới đáy biển không ngừng giảm xuống, Hải Xà đã đến Nam Cực.
Hài Xà nổi lên mặt nước, dưới đáy biển không thể trốn được, vậy xem thử trên đất liền có thể trốn được không.
Lọt vào tầm mắt của nó là một thế giới toàn tảng băng trôi.
Hải Xà chưa từng tới đây, trước tận thế, nhiệt độ ở đây không thích hợp để nó sinh tồn.
Hải Xà đang tìm chỗ ẩn nấp thích hợp thì bất ngờ bị một bàn tay to lớn tóm lấy.
Toàn thân Hải Xà như nhũn ra, không còn chút sức lực nào, nó kinh hãi nhìn bàn tay to ở bên trong khối băng, nó bị bàn tay lớn ấy tóm lấy mà không có chút phản kháng nào, bị kéo vào trong một khối băng.
Chẳng mấy chốc, có tiếng nhai giòn giòn vang lên từ trong khối băng.
Một ánh sáng màu đen chợt lóe lên, xuyên qua lớp băng.
Sau đó, khối băng này thế mà giống như bắt đầu biến mất, ẩn mình giữa núi băng trôi mênh mông rộng lớn.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, tất cả khôi phục lại quanh cảnh ban đầu, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra. …
Một ngày sau.
"Phế vật, phế vật, tất cả đều là lũ phế vật.”
Trần Lạc chỉ vào đám sinh vật biển mà mắng to.
“Các ngươi nhiều người như thế mà đến việc tìm một con rắn biển thôi cũng không tìm được. Các ngươi nói xem liệu các ngươi có thể làm được chuyện gì nên hồn hả?”
Một đám sinh vật biển bò lổm ngổm dưới đất, tất cả đều run lẩy bẩy. Lần này Hải Vương tức giận rồi. Rồng biển không dám ngẩn đầu lên:
"Hải Vương đại nhân, cho chúng ta thêm 1 chút thời gian, chắc chắn chúng ta có thể timg được nó mà.”
Bọn chúng đã khoanh vùng được khu vực, nhưng con rắn biển đó lại biến mất một cách rất ly kì. Kể cả bọn chúng đã dùng cả những sinh vật biển cấp thấp cùng nhau tìm thì vẫn không tìm thấy con rắn biển đó ở đâu. Nó giống như bốc hơi khỏi nhân gian vậy. Trần Lạc thở dài một hơi:
“Tiếp tục tìm cho ta, sống phải thấy rắn, chết phải thấy xác, tìm cho tới khi nào tìm được nó thì thôi.”
Tất cả đám sinh vật biển thở phào một hơi:
“Vâng.”
Trần Lạc âm thầm mắng một tiếng, thật là biết cách trốn quá đi mà. Cũng không biết là nó trốn đi đâu rồi. Ta không tin là ta tìm không ra được ngươi. Trần Lạc cũng không thể cứ mãi lãng phí thời gian trên người con rắn biển đó được, hắn để cho đám sinh vật biển dốc sức mà tìm. Không chỉ có rắn biển là không tìm thấy, mà tới bây giờ cả phần dưới của bộ giáp cũng chưa thấy đâu cả. Không biết nó đang được chôn ở góc nào nữa. Trần Lạc không về ngay mà định tới xem tiến độ ở từng đại lục như thế nào rồi. Đầu tiên hắn đến đại lục Mai Châu.
Mỗi đại lục đều có vài người phụ trách ở đó, ở đó không chỉ có một số lượng lớn người lang thang từ Long quốc đến mà còn có cả không ít thành viên của Trần Lạc ở đây nữa. Thế nên chuyện sảy ra xung đột với thổ dân cũng là chuyện không thể thiếu rồi. Chuột túi Tiểu Tạp Mễ bị Trần Lạc phái qua làm tay đánh nhau. Sau khi Thư Vân và Tô Đại Tráng đạt tới cấp vương thì cũng được Trần Lạc phái đi làm trụ cột ở đó. Có 1 cấp vương ở đây, thổ dân vùng đó sẽ không thể tạo nên sóng to gió lớn gì hết. Trong số những thổ dân ở đó có lẽ sẽ không xuất hiện cấp vương đâu nhỉ? Có cầu mà còn không được ấy chứ.
Trần Lạc đến chỗ của Cuồng Lôi. Vừa tới đây, điều làm Trần Lạc bất ngờ chính là không ngờ Cuồng Lôi đã đạt tới cấp 10 rồi. Đến tên gà con này mà cũng đạt tới cấp 10 rồi cơ đấy, nếu như mà gặp phải cơ duyên thì sợ là có thể đạt tới cấp vương cũng nên, sẽ cùng cấp bậc với ta. May mà ta cũng sắp đạt tới cấp Hoàng rồi. Trần Lạc nói với giọng trêu ghẹo:
“Cũng không tồi đâu nhỉ, cũng đạt tới cấp 10 rồi cơ đó.”
Cuồng Lôi cười hi hi:
“Không phải là do ta đi theo đại ca hay sao, nếu như thực lực của bản thân ta quá thấp thì không phải là ta đã làm mất mặt đại ca à, không phải sao. Ta có được ngày hôm nay đều là do công lao của đại ca cả.”
Cuồng Lôi bắt đầu nịnh nọt bla bla liên hồi. Trần Lạc nhìn Cuồng Lôi với ánh mắt quái dị, từ bao giờ mà Cuồng Lôi ngươi cũng trở thành loại người thích nịnh hót như vậy rồi? Đây không phải là tính cách của ngươi nha. Ta vẫn thích cái dáng vẻ kiêu ngạo bất tuân, vừa mới vào căn cứ đã đòi làm phó thủ lĩnh của ngươi như ban đầu hơn. Chẳng nhẽ hắn ta đã bị mài mòn hết góc cạnh của bản thân đi dưới sự đè ép của Pháp Vương rồi hay sao?
Chuyện Thư Vân và Tô Đại Tráng đã tăng lên cấp vương, Cuồng Lôi cũng nghe nói qua. Hắn ta cảm thấy cực kì ngưỡng mộ. Sau khi đạt tới cấp 10, Cuồng Lôi cảm thấy bản thân đã gặp phải bình cảnh rồi, hắn ta muốn tiến bộ thêm nữa thì đó là một việc rất khó khăn. Tinh thể cấp 9 cấp 10 vẫn có hiệu quả đối với hắn ta, nhưng mà nếu như hắn muốn nhờ vào đó mà đạt được tới cấp vương thì đó là một việc rất khó, trừ khi hắn ta có một số lượng tinh thể rất lớn. Số lượng tinh thể cấp 10 cũng không có nhiều lắm. Trong tay Cuồng Lôi có không ít tinh thể cấp 9, nhưng mà số tinh thể này là do mọi người cùng thu thập được, thế nên hắn ta không dám dùng.