Cả đám cười ầm lên. Tương Báo cười lớn:
“Gọi ư, để ta xem hắn ta có thể gọi được ai tới đây. Không biết là tên yếu ớt nào được hắn ta gọi tới nữa.”
Hải Long hừ lạnh một tiếng:
“Ta cho ngươi cơ hội, ngươi gọi hết tất cả những người mà ngươi có thể gọi tới đây đi, sợ là ta có cho ngươi cơ hội thì ngươi cũng không dùng nổi.”
Đám sinh vật biển đã xác định chắc chắn sẽ ăn thịt Đại Tráng. Bọn chúng đông như vậy bắt nạt 1 người mà cũng không làm được thì cũng coi như làm mất mặt Hải Vương đại nhân. Dưới thiên địa này chỉ có Hải Vương là độc tôn. Bất kể Đại Tráng có gọi ai tới thì bọn nó cũng không sợ. Một con cá mè hoa cười nói:
“Người mà hắn ta gọi tới nếu nhìn thấy chúng ta đông như vậy thì e là không dám lộ mặt mất.”
Bỗng nhiên trên không trung xuất hiện thêm 1 người, là phá không gian xuất hiện. Đại Tráng vừa nhìn thấy liền vui vẻ nói:
"Đại ca, ngươi tới rồi à.”
Đại ca ư? Đám sinh vật biển đều quay qua nhìn, đây không phải là Hải Vương đại nhân à? Khóe môi Trần Lạc co rút, hóa ra hôm nay Đại Tráng xông vào miếu Hải Vương à. Kẻ địch rất mạnh mà Đại Tráng nói chính là đám sinh vật biển này ư? Đây không phải đều là thủ hạ của ta à? Đại Tráng dùng tâm linh liên hệ nói:
"Đại ca, có chuyện tà môn sảy ra, những tên này đều là cấp vương cả. Nếu ngươi có thể chống lại được thì chiến, nếu như không chống lại được thì cứ dắt ta và Kinh Cức chạy là được.”
Còn về đám đàn em như thế nào ư? Nó thật sự chẳng còn cách nào khác cả. Trần Lạc còn tưởng có tinh thể cấp hoàng đang đợi bản thân, làm uổng công hắn vui vẻ một hồi. Trần Lạc cảm thấy rất buồn bực. Vào đúng lúc này, dưới ánh mắt không thể tin được của Đại Tráng, đám sinh vật biển lần lượt cúi người, hành đại lễ.
"Bái kiến Hải Vương đại nhân.”
Tương Báo ngu người, Hải Long ngu người, Hồng Đăng ngu người, tất cả đám sinh vật biển đều đần người ra. Nhưng mà việc đầu tiên khi nhìn thấy Hải Vương thì vẫn cần quỳ bái đã. Đại Tráng ngu người, Kinh Cức ngu người, tất cả đám tang thi đều đần ra. Đại ca của đại ca là Hải Vương ư? Đại ca của hắn ta là Hải Vương à? Kinh Cức nhìn Đại Tráng, sau đó lại quay qua nhìn Trần Lạc, tại sao ta lại không biết đại ca của Đại Tráng là Trần Lạc vậy? Đại Tráng cảm thấy rất bất lực, dưới tình huống như vậy nó mà không gọi đại ca thì nó biết làm như thế nào chứ?
Trong lòng Trần Lạc nghĩ, sau này cũng cần tang thi xuất lực làm việc, cũng tới lúc ngả bài được rồi. Đại quân cấp vương khiến các ngươi trở nên tuyệt vọng đó đều là đàn em của ta cả. Các ngươi cảm thấy phục hay không đây? Ai dám không phục thì ta thịt luôn kẻ đó. Đại Tráng nhìn Trần Lạc, nó cảm thấy hắn vừa quen thuộc vừa xa lạ. Nó luôn cảm nhận thấy đại ca sâu không dò được, nhưng mà nó không ngờ đại ca có thể đến mức như vậy. Tương Báo run lẩy bẩy, nó to gan hỏi:
"Hải Vương đại nhân, tại sao ngươi lại là đại ca của cái thứ này cơ chứ?”
Đúng vậy, ta chính là Hải Vương, bây giờ lại xưng anh em với Đại Tráng thì đúng thật là không có uy cho lắm. Nên giải thích thế nào bây giờ nhỉ? Trần Lạc rất nhanh trí, vẻ mặt hắn ta như gió thổi mây bay:
“Năm đó ta ở dưới nhân gian đã từng có một đoạn giao tình với Đại Tráng, đây đúng thật là đàn em của ta, chuyện là như vậy đó.”
Năm đó ta ở nhân gian... Tất cả đều trách do ta nhập vai quá sâu rồi. Đám sinh vật biển ngộ ra, hóa ra là như thế. Hồng Đăng nịnh nọt nói lại tất cả sự việc sảy ra một lần. Đại Tráng như người trong mộng mà nhìn Hồng Đăng. Khi vừa xuất hiện thì lạnh mặt cao ngạo, giờ đứng trước đại ca thì lại cúi đầu quy thuận. Kinh Cức mở to miệng, không dám tin. Ta luôn luôn nghĩ cách đối phó với Trần Lạc, vậy mà hóa ra hắn lại trâu bò tới mức này ư? Nhiều cấp vương như vậy, vậy mà lại đều là thuộc hạ của hắn ta. Mà điều quan trọng nhất là hắn chính là đại ca của Đại Tráng. Trần Lạc nhàn nhạt nói:
“Chuyện này cứ thế mà cho qua đi, ai dám có ý kiến gì không?”
Đùa à, ai mà dám có ý kiến cơ chứ? Tương Báo cười nói:
"Người anh em Đại Tráng, đúng là không đánh không quen nhau, hay là ngươi đánh ta một cái coi như hòa đi?”
Đại Tráng vẫn đang đắm chìm trong cảm giác kinh ngạc, nó cười cứng đờ đáp:
"Thôi bỏ đi, đều là người 1 nhà cả.”
Ban đầu là ân oán của Tương Báo và Đại Tráng, người trong cuộc là Tương Báo còn nói không có ý kiến gì nữa cả, vậy đám người ngoài cuộc chắc phải ăn no rảnh rỗi lắm mới dám nói là có ý kiến. Trần Lạc thở dài một hơi, cuối cùng chẳng vớt được cái gì cả, lại còn bị ép phải diễn 1 lần nữa chứ.