Hiện tại tạm thời tinh thể của hắn vỡ nát mất rồi, hắn cũng không có cách nào gia tốc thời gian cho Mễ Lạp được nữa, đúng lúc hắn có thể cho Mễ Lạp ngồi vào trong vùng không gian này. Mặc dù vùng không gian này không lớn lắm, nhưng mà cũng không quá chật chội. Khu vực này cũng vẫn có khuyết điểm, đó chính là người ở trong đó sẽ cảm thấy tương đối vô vị. Trần Lạc bỗng nhiên nghĩ ra một ý tưởng, nếu như ta để một chân ở bên trong khu vực đó, một chân ở bên ngoài thì tốc độ của dòng chảy thời gian sẽ như thế nào? Có khi nào 2 dòng thời gian khác nhau chảy qua cơ thể thì sẽ tèo luôn không? Hắn gọi Mễ Phạn tới hỏi, Mễ Phạn nói:
“Không có nguy hiểm gì đâu.”
Thực sự là chẳng có nguy hiểm gì cả, nhưng dưới sự nghiệm chứng của Trần Lạc, kể cả cả người ngươi có ở trong khu vực đó nhưng có 1 cánh tay thò ra ngoài thì tốc độ chảy của thời gian vẫn sẽ bình thường như tốc độ bên ngoài. Trần Lạc cử ở đó bên cạnh Mễ Lạp, hắn sợ Mễ Lạp sẽ buồn chán, thế nên hắn định để 1 nửa thời gian trong đó cho Mễ Lạp, còn một nửa thì cho chị Hải Cơ. Nhưng Mễ Phạn lại nói:
“Không được, tốt nhất là để cho Mễ Lạp tăng lên cấp hoàng trước Hải Cơ.”
Mặc dù Hải Cơ không có tinh thể, nhưng mà trước đó Hải Cơ đã có hai miếng thịt lấy từ đại lục Chuột túi, hai miếng thịt đó có thể cung cấp cho Hải Cơ nguồn sức mạnh rất lớn. Khi gần đủ năng lượng để tăng lên cấp hoàng thì Trần lạc sẽ bổ sung thêm giúp Hải Cơ có đủ sau. Nhưng Mễ Phạn lại nói như vậy, chẳng nhẽ khi Hải Cơ đạt tới cấp hoàng thì sẽ càng trở nên nóng tính hơn hay sao? Thậm chí có thể tới mức không nhận ra người quen nữa ư?
Nếu như Hải Cơ tăng lên cấp hoàng mà lại quay qua giết chóc với mình, vậy thì đúng là một vở kịch bi thảm rồi. Thế nên, Mễ Phạn mới nói dể cho Mễ Lạp tăng lên cấp vương là mộ chuyện cực kì quan trọng ư? Sau khi quái vật giáng lâm, chắc chắn sẽ có rất nhiều người phải chết, nếu như Mễ Lạp tăng lên được tới cấp hoàng, lúc đó cô ấy mà dùng thuật phục hồi diện rộng thì chắc chắn cái giá mà cô ấy phải trả sẽ nhỏ đi rất nhiều. Khoảng 1 tháng sau, Mễ Lạp đã ở trong không gian này không ít thời gian, bản thân cô cũng là một người trầm tĩnh, thế nên cô ở trong đó đọc sách, lúc rảnh rỗi còn có thể ngắm Trần Lạc đôi chút, chỉ vậy thôi cô đã cảm thấy rất hài lòng rồi. Quả thứ 24, Mễ Lạp dè dặt nói:
“Ta cảm thấy ta đang ở điểm ranh giới rồi, có vẻ như ăn xong miếng này là ta sẽ có đột phá đó.”
Trần Lạc không nói gì, hắn chỉ nắm chặt tay Mễ Lạp. Khoảng 1 phút sau, không biết có phải là do Mễ Lạp sợ Trần Lạc lo lắng hay không, hay là do cơn đau thật sự rất nhỏ mà lần này Mễ Lạp tăng cấp hoàn toàn không lộ ra vẻ đau đớn giống như Trần Lạc lần trước. Mễ Lạp lau mồ hôi trên trán, sau đó cô cười nhìn Trần Lạc. vì để giúp tâm trạng của Mễ Lạp tốt hơn, Trần Lạc tìm một cái gương tới, cười nói:
“Nhìn thử xem ai ở trong gương này.”
Người ở trong gương nhan sắc như ngọc, mắt như sao trên trời. Mễ Lạp ngại ngùng cười, sau đó cô nới tay của Trần Lạc ra, chạy ra ngoài nói:
“Để ta đi tìm chị Hải Cơ tịnh hóa thử xem sao.”
Mễ LẠp vẫn luôn muốn tịnh hóa được dục vọng giết chóc trong người của những sinh vật biến dị. Trước giờ cô vẫn luôn lấy Tiểu Tạp Mễ ra để thử nghiệm. Nhưng mà cơ bản thì hiệu quả không có nhiều lắm. Bây giờ cô đã đạt tới cấp hoàng, chất lượng dị năng đã có biến hóa, thế nên việc đầu tiên cô muốn làm đó là tìm Hải Cơ để thử xem sao. Hải Cơ tỏ ra mất kiên nhẫn mà ngồi trước mặt Mễ Lạp, nếu như không phải có em trai đang ngồi cạnh đó thì nói không chừng cô đã lật mặt rồi.
Mễ Linh, Mễ Phạn, Ngưng Sương đều vây xung quanh để xem. Một luồng ánh sáng tịnh hóa nhu hòa mà đi vào cơ thể của Hải Cơ. Trần Lạc nhìn chằm chằm vào mắt của chị, hắn phát hiện ra sự lạnh lẽo bên trong con mắt đó dần dần trở nên nhu hòa. Mễ Lạp liên tục giải phóng năng lượng hơn 10 phút, liên lục tới tận khi dị năng của cô tiêu hao hết sạch. Khí chất của Hải Cơ có sự thay đổi rất lớn, kể cả khi không phải đối mặt với Trần Lạc thì khuôn mặt của cô cũng không lạnh lùng như xưa nữa. Mễ Lạp ngẩn người ra nói:
“Có hiệu quả rồi, nhưng mà đây chỉ là trị ngọn mà không phải trị gốc, ta cảm nhận thấy vẫn chưa tịnh hóa triệt để được, vẫn là vấn đề do dị năng của ta đã tiêu hao hết sạch. Là do năng lực của ta chỉ có thể làm được như vậy mà thôi. Ta chỉ tạm thời áp chế nó lại, nếu như không liên lục tịnh hóa thì chị Hải Cơ sẽ lại tiếp tục quay về dáng vẻ như trước kia mà thôi.”
Da đầu Trần Lạc run lên, rốt cuộc đây là thứ quái quỷ gì vậy. Ở phương diện phụ trợ, Mễ Lạp đã được tính là cực kì có thiên phú rồi. Cô ấy cũng đã lên tới cấp hoàng, vậy mà cô ấy vẫn không thể nào tiêu trừ hết đi sự ảnh hưởng của thịt đó mang lại hay sao? Nếu như chủ nhân gốc của bộ giáp có cấp bậc, vậy thì cấp bậc của hắn ta sẽ là…