Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 767: Chương 767: Chờ Đợi

Chỉ chờ nó có thể đột phá.

Ấy, Trần Lạc đột nhiên nghĩ ra một cái bug.

Ngươi xem, một viên tinh thể cấp vương có thể giúp một người bậc mười thăng cấp, đợi sau khi thăng cấp xong lại giết hắn, như vậy là thu hoạch được một tinh thể cấp vương cộng thêm một thi thể cấp vương nữa.

Tương đương với một tên bậc mười có thể đổi được một phần ba tinh thể cấp vương.

Đối với Đại Thụ mà nói, một thi thể bậc mười kém xa một thi thể cấp vương.

Cứ tuần hoàn vô hạn như vậy, có thể tạo ra được bao nhiêu tinh thể cấp vương?

Bởi vì có Đại Thụ nên mới có thể kiếm được bug như thế.

Trần Lạc nghĩ ngợi, không phải, làm như vậy tương đương với việc lãng phí một người có tư chất cấp vương, phải biết rằng tỉ lệ số người có tư chất cấp vương rất thấp.

Mà đại đa số toàn là thành viên của hắn.

Có điều, Trần Lạc nhanh chóng liên lạc với Pháp Vương:

"Đừng trực tiếp giết chết những người dân bản xứ đó, phải bắt sống."

Nếu làm theo cách này thì ít nhất cũng phải chế tạo ra được mười mấy viên tinh thể cấp vương chứ?

Chân muỗi cũng là thịt.

Pháp Vương tỏ vẻ đã biết.

Trần Lạc quyết định sẽ phân phát cho các thành viên của mình toàn bộ số tinh thể này.

Nếu là cấp hoàng bình thường, chỉ cần hai mươi mấy người cấp vương là có thể đối phó được.

Quan trọng nhất, nếu chỉ chế tạo cấp hoàng mà không có cấp vương thì lấy đâu ra nhân lực để tham chiến?

Không có tinh thể, bọn họ cũng chỉ có thể dừng chân ở bậc mười.

Trong khi chiến đấu, bậc mười không thể nói là đồ vô dụng, nếu cố gắng thì cũng có thể cầm chân cấp vương được.

Nhưng hiệu suất thương vong chắc chắn sẽ rất cao.

Trần Lạc không thể chỉ dựa vào mấy người cấp hoàng để chiến đấu với quái vật được, toàn bộ thành viên cần phải tham gia chiến đấu.

Nếu để cho bọn họ đi làm lá chắn thịt ngươì thì đến lúc đó sẽ hy sinh quá nhiều người, sau khi kết thúc cuộc chiến liệu họ có quay lại oán trách Trần Lạc hay không?

Cho nên mọi người cùng đồng tâm hiệp lực chiến đấu đi.

Đáng tiếc, tuy trong tay có nhiều tinh thể nhưng vẫn không đủ để giúp Trần Lạc thăng cấp lên một bậc nữa.

Trần Lạc dẫn theo Hồng Đăng trở về gần căn cứ, hắn định dùng Hồng Đăng để thí nghiệm xem ai xứng đáng được thăng cấp lên cấp vương.

Cách tốt nhất là để Hồng Đăng dùng tinh thần ảo thuật, khiến toàn bộ thành viên bậc mười đều lâm vào trong ảo giác, để xem lúc ấy bọn họ biểu hiện như thế nào.

Phương pháp này trực tiếp tác động vào tâm linh, những người có tâm chí không vững vàng còn không thể thông qua cuộc kiểm tra của Hồng Đăng.

Trần Lạc tập trung toàn bộ thành viên bậc mười lại, dẫn bọn họ đi dạo một vòng quanh căn cứ.

Trong căn cứ không chỉ có thành viên, hậu cần, thậm chí còn có một ít đứa trẻ đáng yêu.

Đây là con cái của các thành viên trong căn cứ.

Trần Lạc cảm thán:

"Đây là một trận chiến để kéo dài văn minh, muốn trốn cũng không thể trốn được, nếu chúng ta thua thì những người muốn chạy trốn có thể trốn được đến đâu, quái vật sẽ không ngừng đuổi giết chúng ta, cho đến tận khi nhân loại bị diệt vong hoàn toàn."

"Vì gia đình, căn cứ của chúng ta, tất cả mọi người hãy cùng nỗ lực."

Trần Lạc lại gọi Mễ Lạp đến, nói cho mọi người biết năng lực hồi sinh của Mễ Lạp.

"Mọi người đừng sợ, cho dù có người bị chết thì chỉ cần chúng ta có thể thắng lợi, tất cả đều có thể sống lại."

Đây là việc có thể cổ vũ lòng quân, tại sao lại không nói ra?

Mễ Lạp cấp hoàng, cả người như sáng rực lên, tựa như tiên nữ.

Điều khiến Trần Lạc khó chịu là Cố Trường Phong đang nhìn chằm chằm vào Mễ Lạp.

Xem cái lông mà xem, đây là chị dâu của ngươi đấy.

Ngày hôm sau, Trần Lạc bắt đầu tiến hành kiểm tra, những ai thuận lợi vượt qua cuộc kiểm tra tinh thần của Hồng Đăng sẽ nhận được tinh thể cấp vương.

"Giết, giết, giết."

"Vì gia đình của ta."

Trần Lạc rất vui mừng, tất cả những người tham gia kiểm tra đều tràn ngập ý chí chiến đấu, những người bậc mười muốn tránh thoát hay giấu giếm tâm tư trước mặt Hồng Đăng là điều không thể xảy ra.

Đến lượt Cố Trường Phong.

Bối Bối đứng trong ảo ảnh, biểu tình hưng phấn.

"Nếu Trần Lạc đã chết, Mễ Lạp sẽ là của ta."

Trần Lạc đứng ngoài nheo mắt lại nhìn.

Kết thúc ảo ảnh, Cố Trường Phong có chút ngây người, nhìn thấy Trần Lạc đứng đó, hắn cực lực nói.

"Ta rất anh dũng diệt quái vật, ngươi không được giết, không được chém ta."

Cố Trường Phong hoảng sợ nhìn Trần Lạc.

Trước khi tới đây, Trần Lạc đã nói rõ đây là cuộc kiểm tra, hơn nữa Trần Lạc còn đứng bên cạnh để quan sát.

Không biết hắn có thể lừa gạt cho qua chuyện hay không?

Cái câu Mễ Lạp là của ta, hắn chắc hẳn chỉ nói ở trong lòng thôi, không biết Trần Lạc có nghe được hay không?

Cố Trường Phong lại nhìn lại Hồng Đăng, cái quỷ gì vậy, ta biets rõ đây là ảo cảnh mà sao vẫn bị trúng chiêu thế?

Trần Lạc cười ha ha, vỗ vai Cố Trường Phong đến suýt gãy xương.

"Nhãi ranh, ngươi đúng là được phết đấy, chỉ nói mấy lời chân thành hết lòng hết dạ, ta rất vừa ý, nào, cho ngươi viên tinh thể hệ phong này."

Người này không thể để lại được, dám có ý đồ xấu xa với Mễ Lạp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!