Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 769: Chương 769: Song Dị Năng

Đại Thụ là song dị năng, hắc ám và lôi.

Lần đầu tiên hai người gặp mặt, cho dù Đại Thụ mới vừa thăng cấp lên cấp vương thì bằng ấy quả cũng đủ để nó thăng cấp lên cấp hoàng.

Mễ Lạp cũng chỉ ăn 24 quả là đột phá lên cấp hoàng rồi.

Nếu Đại Thụ thăng cấp lên cấp hoàng thì Trần Lạc hy vọng nó có thể gia tăng hiệu suất kết quả, chẳng hạn như hai cái thi thể cấp vương là kết ra được một cái quả, hoặc là kết ra quả cấp hoàng, hoặc là tạo ra loại quả có năng lực thần kỳ nào đó.

Đại Thụ nói:

"Ta có thể cảm nhận được thực lực của bản thân đã tăng lên rất nhiều, nhưng hình như bị chặn lại ở một chỗ nào đó, không thể tiếp tục gia tăng được."

Sắc mặt Trần Lạc trầm xuống, chẳng lẽ thiên phú của Đại Thụ chỉ có giới hạn, không thể trưởng thành đến cấp hoàng?

Nếu đúng là như vậy thì đây quả là một tin tức tồi tệ.

Đại Thụ nói:

"Lần trước ngươi đã lấy trước 10 quả, như vậy hiện tại ta cũng lấy 10 quả, để xem xem có biến hóa gì hay không."

Trần Lạc gật đầu:

"Cũng được."

Dù sao quả đang thừa đầy ra, Trần Lạc cũng thật lòng hy vọng Đại Thụ có thể đạt tới cấp hoàng.

Ban đầu, Trần Lạc còn có tâm tư muốn giết chết Đại Thụ, nhưng hiện tại hắn đã loại bỏ suy nghĩ đó rồi, Đại Thụ còn sống có ích hơn Đại Thụ đã chết nhiều.

Trần Lạc thầm cân nhắc trong lòng, những quả do sinh vật biển kết ra sẽ không chia cho các thành viên, mấy cái này đưa hết cho Pháp Vương.

Đợi Pháp Vương thăng cấp xong chắc chắn sẽ còn thừa lại.

Mễ Lạp, Hải Cơ cũng đã thăng cấp lên cấp hoàng rồi, Mễ Phạn thì nói nó không cần tinh thể.

Vậy nên chọn ai để trở thành người đột phá lên cấp hoàng tiếp theo đây?

Khương Sơ Tuyết, hệ thời gian, nếu cô ấy thăng cấp lên cấp hoàng thì hiệu quả của ngưng đọng thời gian sẽ tăng lên rất nhiều lần.

Nếu so với Mễ Linh, Tô Đại Trụ thì chắc chắn Khương Sơ Tuyết là người thích hợp hơn cả, tuy cô ấy không phải là người thân cận với hắn nhất.

Trần Lạc thở dài, Tô Đại Trụ là anh em thân thiết của hắn.

Còn Mễ Linh... Là chị vợ của hắn.

Thôi không sao, hai người đó thăng cấp muộn hơn một chút cũng được, chờ giết chết quái vật xong lại giúp bọn họ thăng cấp.

Trần Lạc lấy toàn bộ tinh thể hệ lôi ra, để riêng cho Pháp Vương, có tất cả 15 viên.

Thành viên thu thập tình báo rồi báo lại cho cẩu sát thủ, cẩu sát thủ nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, không gặp phải trắc trở gì.

Trần Lạc phụ trách chạy chân, làm phương tiện giao thông để đưa đón Pháp Vương.

Những lúc không có nhiệm vụ, Pháp Vương sẽ ở lại khu vực trung tâm để hấp thụ tinh thể.

Chỉ đảo mắt một cái đã qua một tháng.

Trong vòng một tháng, nhóm thành viên cấp 10 đầu tiên có nhanh có chậm bắt đầu thăng cấp.

Trần Lạc nói:

“Tìm đối thủ để chiến đấu với nhau đi, nhớ kỹ, sử dụng toàn bộ sức mạnh, không cần nương tay, đừng cố ý đánh chết là được.”

Trong khoảng thời gian ngắn đã xảy ra một cuộc bùng nổ của cấp Vương, 68 cấp Vương.

Trong số đó có sáu chó con.

Cấp Vương muốn đánh chết một cấp Vương khác cũng không dễ dàng, không có một chiêu thức nào có thể giết chết một cấp Vương khác ngay lập tức.

Hệ không gian của Trần Lạc, dốc toàn lực tấn công, ngoại trừ Thứ Nguyên chi nhận là sẽ tiêu hao hết hơn nửa dị năng cấp Vương của Trần Lạc.

Cho nên, không có gì phải lo lắng, nếu có thể một chiêu giết chết những cấp Vương khác, Trần Lạc còn có thể vui vẻ được chứng kiến nhiều cấp Vương như này sao.

Mễ Lạp phụ trách chữa trị.

Nhìn sáu chó con lè lưỡi lè lưỡi đứng xen lẫn trong nhóm, các thành viên đều không dám nói gì.

Không hổ là đám nhóc con của cẩu thủ lĩnh, năng lực khủng bố đến vậy sao?

Trần Lạc đứng một bên xem các thành viên chém giết lẫn nhau.

Nếu cho bất kỳ thành viên nào ra ngoài cũng sẽ không có đối thủ, nên chỉ có thể chiến đấu và luyện tập với người của mình.

Trần Lạc cũng không nhàn rỗi, nghiên cứu các loại năng lực của bản thân.

Bốn ngày sau.

Trần Lạc đứng trên một hòn đảo biệt lập trên biển, vẻ mặt vô cùng phấn khích.

Hư không đi lại đã có đột phá cực lớn, trước nay chưa từng có.

Thời điểm cấp Hoàng, Trần Lạc có thể sử dụng hư không đi lại trong khoảng một trăm tám mươi nghìn dặm, đây là khoảng cách tối đa.

Hiện tại, Trần Lạc cảm thấy nếu dùng toàn lực, tiêu hao hết dị năng, một triệu dặm cũng không phải là vấn đề.

Việc tiết kiệm dị năng cũng tăng gấp mười lần.

Nhưng tiết kiệm này chỉ có tác dụng khi sử dụng hư không đi lại ở khoảng cách dài, còn tiêu hao khoảng cách ngắn như mấy chục mét hay vài trăm mét hoàn toàn không tiết kiệm chút nào, vẫn giống như trước.

Giống như giá vận chuyển của taxi, dù cách đó mười mét cũng vẫn là chín tệ.

Không quan trọng, mấy chục mét hư không đi lại, Trần Lạc có thể sử dụng hàng chục nghìn lần.

Đối với không gian mà nói, khoảng cách chưa bao giờ là vấn đề, chẳng qua chỉ là vấn đề dịch chuyển từ điểm này đến điểm khác thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!