Dị năng hắc ám?
Có phải là chủ nhân của áo giáp không?
Trần Lạc trước đó đã suy đoán, chủ nhân của áo giáp đã chết dưới tay người khác, phát nổ ở trên Lam Tinh, dẫn đến tận thế.
Không ngờ tới quả nhiên là như thế, nếu vậy thì thời gian cực kỳ trùng khớp, thời điểm mà Jill nhắc tới chính là ngày tận thế nổ ra.
Thần tiên đánh nhau, con người gặp nạn.
Nghĩ đến gì đó, Trần Lạc hỏi:
“Vậy đường ánh sáng màu xanh đâu?”
Jill chớp chớp mắt:
“Ta nhìn không rõ, dù sao tốc độ của chúng rất nhanh, ngươi biết chúng là cái gì sao?”
Trần Lạc phớt lờ lời Jill nói, nghĩ.
Dị năng hắc ám bao quanh cơ thể, cho nên là ánh sáng màu đen, vậy còn ánh sáng màu xanh tượng trưng cho cái gì?
Hình như chỉ có hệ Băng mới có màu này.
Hôm qua xem Thư Vân đánh nhau, dị năng hệ Băng bao phủ toàn thân, nhìn từ đằng xa chỉ còn là một chấm xanh.
Người chiến đấu với chủ nhân của áo giáp là dị năng hệ Băng?
Jill cũng không biết thêm gì khác.
Trần Lạc chớp mắt, để lại một số vật tư cho Jill, rồi chuẩn bị quay lại Lam Tinh.
Trần Lạc không thể mang theo Jill đi cùng được, bởi vì không còn nhiều dị năng để sử dụng hư không đi lại.
Jill hét lên từ phía sau:
“Ở lại với ta, ở lại với ta đi.”
…
Ở lại với ngươi?
Ta ở lại với ngươi sao, Jill.
Bỏ đi.
Không phải Trần Lạc không muốn mang Jill đi, mà là không có năng lực đấy, cũng không thể ở lại đây.
Trần Lạc nóng lòng muốn quay lại xác minh một chuyện.
Liệu có khả năng đường ánh sáng màu xanh đó là Ngưng Sương không?
Ngưng Sương đặc biệt đến mức Trần Lạc thậm chí còn không biết cô và Bạch Hạo ai mới người thăng cấp lên cấp Vương trước.
Ngưng Sương thăng cấp không đau đớn, nước mắt còn là trân châu có thể khôi phục dị năng.
Nếu cô ấy thực sự là đường ánh sáng màu xanh khủng bố đó thì cô ấy đã mất trí nhớ hay chỉ đang giả vờ?
Nếu như là vế sau, vậy quá đáng sợ rồi.
Siêu cấp BOSS thực sự đang ẩn nấp giữa chúng ta.
Ngưng Sương mỗi ngày đều lười biếng như cá ướp muối, có thể là cô đang giả vờ.
Giả vờ như vậy để lừa mọi người.
Lần trước được Mễ Lạp hồi sinh, có thể là cô ấy giả chết.
Về phần Ngưng Sương thích ăn ức bò cà chua, hay là một người thích khóc.
Ừm, Trần Lạc cũng không thể nghĩ ra được lý do là gì.
Sử dụng hư không đi lại trở về Lam Tinh, sau đó trở về căn cứ, Trần Lạc liền vội vàng đi vào trong phòng.
Trong phòng khách, Ngưng Sương đang cùng Mễ Phạn chơi cờ ca rô, đã gần đến giai đoạn gay cấn, không có tâm trí để ý đến sự xuất hiện của Trần Lạc.
Trần Lạc đi tới trước mặt Ngưng Sương, cẩn thận nhìn nàng tiên cá này.
Hừm, làn da vừa trắng trẻ vừa mềm mại, hoàn toàn không kém gì cấp Hoàng Trần Lạc.
Nói không chừng đây có thể là sơ hở cho thấy Ngưng Sương từng là cấp Hoàng.
Ngưng Sương nghi hoặc hỏi:
“Ngươi đang làm gì.”
Tiểu Hắc Tử, ngươi lộ chân gà rồi.
Trần Lạc cẩn thận quan sát, phát hiện khí tức của Ngưng Sương có chút khác biệt, đã không còn là trung cấp cấp Vương.
Quả nhiên, Ngưng Sương đang che giấu thực lực của mình.
Trần Lạc hỏi:
“Ngươi đã đạt đến cao cấp của cấp Vương?”
Ngưng Sương có chút kiêu ngạo nói:
“Đúng vậy.”
“Sao ngươi không nói gì cả?”
“Ngươi cũng đâu có hỏi.”
Sắc mặt Trần Lạc tối sầm, giảo hoạt nói:
“Nói đi, rốt cuộc ngươi là ai?”
Không ngờ, vẻ mặt khó hiểu của Ngưng Sương chậm rãi thay đổi, khóe miệng nhếch lên.
“Nếu ngươi đã thành tâm muốn biết…”
“Vì để bảo vệ…”
Mễ Phạn phụ họa tiếp lời:
“Chính là như vậy, meo meo.”
Trần Lạc xém chút là ngất xỉu.
Là hắn nghĩ nhiều rồi sao, một nàng tiên cá ngốc nghếch đáng yêu như vậy lại có thể là kẻ sát hại chủ nhân áo giáp sao?
Quan trọng nhất là, nếu như Ngưng Sương thực sự làm vậy, chẳng lẽ Mễ Phạn cũng không cảm giác được gì sao?
Cho dù Ngưng Sương cấp độ cao thật sự, nhưng nguy hiểm tồn tại bên cạnh mình lâu như vậy, Mễ Phạn không phản ứng sao?
Mễ Phạn tò mò hỏi:
“Mặt trăng có đẹp không?”
Trần Lạc lấy ra ít đất vừa giữ lại kỷ niệm đưa cho Mễ Phạn:
“Không có chút thú vị gì cả.”
Ngưng Sương cũng đòi một phần, Trần Lạc liền đưa cho cô.
Trần Lạc suy nghĩ, lúc đó tinh thể của Ngưng Sương đã bị vỡ vụn hơn ba tháng, nếu như không có chuyện này, Ngưng Sương sợ là đã sớm đạt đến cao cấp cấp Vương.
Những hải sản khác, ngoại trừ một số ít có thể đạt đến trung cấp cấp Vương, về cơ bản đều là sơ cấp cấp Vương.
Chủ nhân của bộ giáp đã chết, đường ánh sáng màu xanh cũng không thể không có khả năng bị thương.
Hai người xem ra ngang tài ngang sức, nếu như chủ nhân bộ giáp chết, vậy khẳng định đường ánh sáng màu xanh cũng không chịu nổi.
Hai mắt Trần Lạc sáng lên, đường ánh sáng màu xanh chắc chắn đã bị thương không nhẹ.
Bằng chứng trực tiếp nhất là áo giáp đó đã không bị đường ánh sáng mau xanh lấy đi.
Trừ khi không thích, nhưng chuyện này có thể sao?
Hải sản ăn là thịt của chủ nhân bộ giáp, vậy thì Ngưng Sương ăn chính là một bộ phận hoặc vật phẩm nào đó của ánh sáng màu xanh?