Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 776: Chương 776: Phỏng Đoán

Ở giữa có hơn chục bóng người, đám quái vật giữ một khoảng cách nhất định với bọn họ.

Mười bóng dáng này có hình dạng không đồng bộ, nhưng nhìn chung thì đều giống nhau.

Toàn thân có màu xanh da trời, cơ thể giống con người, ngoại trừ cái đầu vừa nhỏ vừa dài.

Nhìn xa thì giống con người nhưng nhìn gần lại không giống người của Lam Tinh chút nào.

Trần Lạc cẩn thận đánh giá, nhìn thấy một bóng dáng mà Trần Lạc đã từng gặp qua.

Chính là hắn, mặc áo giáp, đã đánh chết Bạch Hạo và lấy được áo.

Một sinh vật hoàn toàn trong suốt, chỉ có một con mắt duy nhất trên đầu, một sinh vật trông giống như một con bạch tuộc, được gắn sau gáy hắn.

Kể từ khi đến đây, thân thể con bạch tuộc này ngày càng trở nên trong suốt, dưới cái nhìn chăm chú của Trần Lạc, nó đã sát nhập vào cơ thể con quái vật.

Thứ này là cái quái gì vậy?

Hơn chục quái vật có da xanh da trời, hình như là kẻ cầm đầu, bọn chúng có địa vị không tầm thường trong số quái vật.

Đám quái vật không hành động ngay lập tức, mà những quái vật toàn thân mài xanh da trời cẩn thận quan sát thế giới xa lạ nơi chúng lần đầu tiên đến.

Trong không khí tràn ngập năng lượng mà tang thi có thể hấp thụ, một loại năng lượng quen thuộc với quái vật.

Ánh mắt của con quái vật màu xanh lộ ra sự mơ hồ và hoài nghi, sau đó chuyển sang buồn bã.

Quái vật màu xanh da trời quỳ xuống, lập tức òa khóc.

Bọn chúng đã đưa ra một vài phỏng đoán trước khi đến, sau khi đích thân đến, hình như đã nhận ra được một sự thật nào đó.

“Thật đáng giận, đáng giận, huhu.”

Quái vật òa khóc.

Trần Lạc vô cùng kinh hãi, những thứ này cũng có thể khóc sao? Đây thực sự là điều chưa từng thấy bao giờ.

Bọn chúng giống như ma quỷ dưới Thâm Uyên (vực thẳm) , đi đến Lam Tinh, để bắt đầu một cuộc tàn sát tàn nhẫn tâm, cướp đi sinh mệnh của Lam Tinh.

(vực thẳm)

Những người sống sót cuối cùng đã rất nhanh bị tuyệt chủng dưới cuộc thảm sát của bọn chúng.

Không khó để tưởng tượng, hơn năm trăm quái vật cấp Vương này, tùy tiện tạo thành một đội số lượng hơn mười hoặc hai mươi, liền có thể gây ra một đòn hủy diệt cực lớn đối với một căn cứ.

Những người sống sót đều sống đơn độc, cho dù có đối mặt với quái vât rải rác, cũng không thể chống cự được.

Những quái vật màu xanh da trời gào khóc, giống như cha chết mẹ chết.

Chỉ có chục quái vật này gục xuống khóc lớn, một bộ phận quái vật vẻ mặt trông thất vọng, chán nản.

Một số quái vật khác lại nhếch miệng, một số nhìn lên bầu trời, một số cúi đầu, giả vờ buồn bã.

Quái vật đang khóc vì cái gì, vì cái gì mà khóc?

Có phải vì chủ nhân của bộ giáp không?

Dù sao hắn đã nổ tung, đây là suy đoán của Trần Lạc, nhưng suy đoán này cũng gần như là sự thật chắc chắn.

Cảnh tượng này khiến Trần Lạc nhớ đến bản thân đời trước, khi lo tang lễ cho cha mình sau khi ông gặp tai nạn xe hơi.

Bản thân đã thực sự suy sụp đến mức khóc lớn, trong khi chú và anh họ ở một bên đang giả vờ khóc.

Những vị khách đến nói vài lời an ủi nhưng bọn họ cũng không buồn.

Không phải người thân của bọn họ, cần gì phải khóc, tỏ ra thương tiếc một chút là được rồi.

Đột nhiên, con quái vật màu xanh da trời bị bạch tuộc sát nhập vào kia nhìn về vị trí của Trần Lạc, nó nhìn với vẻ nghi ngờ.

Không xác định được bộ dáng cụ thể.

Trần Lạc giật mình, phát hiện ra ta?

Không thể nào.

Chỉ là một cấp Vương, dựa vào cái gì?

Chẳng lẽ là do bạch tuộc có khả năng cảm nhận phi thường xuất sắc?

Sau khi khóc xong, một thứ gì đó đột nhiên xuất hiện trong tay của mười quái vật màu xanh da trời, ngay lập tức, khí tức của bọn chúng dâng trào.

Đột nhiên, Trần Lạc có cảm giác, hàng chục quái vật màu xanh da trời này được thăng cấp từ cấp Vương lên cấp Hoàng.

Tất cả đều được đột phá ngay lập tức.

Bên trong tay là cái gì?

Trần Lạc khó tin nhìn lại lần nữa, là những tinh thể có màu sắc khác nhau.

Cấp Vương bình thường có thể đột nhiên thăng cấp lên cấp Hoàng sao?

Trừ phi đã đạt đến đỉnh cao của cấp Vương mới có thể.

Đúng rồi, không gian thông đạo không cho cấp Hoàng tiến vào, cho nên liền áp chế thực lực đến đỉnh cao cấp Vương, sau khi đến địa điểm mục tiêu, hấp thu một chút tinh thể cũng đủ để đột phá.

Trần Lạc đếm được có tổng cộng 13 quái vật màu xanh da trời.

Sắc mặt Trần Lạc khó coi, sớm biết thành ra như này đã cố gắng dốc toàn lực giết chết 13 quái vật đó.

Trần Lạc chán nản, biết trước cũng vô dụng, trong nháy mắt nhiều nhất cũng chỉ có thể giết chết một cấp Vương mà thôi, không được 13 đâu.

Bọn chúng thăng cấp giống như Ngưng Sương, không hề đau đớn, thậm chí trên khuôn mặt còn có một chút vui mừng.

Tinh thể trong tay đó là lấy từ đâu? Chẳng lẽ cũng nắm trong tay dị năng hệ không gian sao?

Trần Lạc cũng không có cách nào quan sát mà xác định được đẳng cấp của tinh thể này, chỉ có thể đánh giá dựa vào kích thước của nó, không thể thấp hơn cấp Vương.

Lúc này, một con quái vật màu xanh da trời sắc mặt trở nên lạnh lùng, bắt đầu cất tiếng, những người khác đều lắng tai nghe, vậy thì hắn chính là thủ lĩnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!