Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 790: Chương 790: Hộ Giáp

Ánh mắt Trần Lạc trầm xuống, hắn đem thi thể của chó con trục xuất tới cách đó hơn 500 dặm, đợi sau khi trận chiến này kết thúc thì sẽ hồi sinh cho chúng nó sau vậy. Tạm thời hắn không quan tâm tới bọn nó được. Ngân Linh cũng đang thở dốc, đầu tóc bù xù. Cô ngẩn đầu lên, ngón tay quẹt qua 1 chữ thập. Mục tiêu của Ngân Linh đó là một con quái vật cũng sẽ tương ứng với 1 không gian xuất hiện 1 chữ thập. Con quái vật bị xẻ làm 4 trong chớp mắt, chết thảm. Chiêu này làm dị năng của Ngân Linh bị tiêu hao quá nhiều, Ngân Linh lập tức nhắm nghiền mắt lại, vô lực ngã lăn ra đất, không thể động đậy. Có một con vịt vàng lớn, cao khoảng 20 mét, đang nhón nhón chân tìm kiếm những con quái vật bị thương rơi ở trong chiến trường.

“Quạc quạc quạc quạc quạc.”

Trần Lạc liếc một cái, là Mộng Âm, không ngờ tên này hôm nay cũng có năng lực chiến đấu cơ đấy. Con quái vật màu đen quay lại, trực tiếp đuổi theo Hải Cơ. Pháp Vương ở trên không trung liên tục chú ý tới tình hình của các con. Khi ó nhìn thấy hai đứa con chết đi, mặc dù biết là Mễ Lạp có thể phục sinh chúng lại nhưng mà mắt nó vẫn như muốn nứt ra. Đúng ra có 3 tên cấp vương muốn kiếm phiền phức với Pháp Vương, mà Pháp Vương cũng muốn phát tiết, đánh nhanh một chút, thế là nó ngẩng đầu lên trời rống lớn.

“Auuuu.”

Trong mắt Pháp Vương tràn ngập màu tím lôi điện, đầy vẻ giận dữ. Một tiếng sét vang lên như xé rách đất trời. Lôi điện chiếu sáng cả bầu trời. Vô số tia sét giáng từ trên trời giáng xuống, ở trên không trung, chúng hợp lại thành 3, tạo thành 3 tia sét màu đen. Mỗi người 1 tia. Ba tên cấp Hoàng ngẩn đầu lên, vẻ mặt tên nào cũng nhìn tia sét với ánh mắt kinh hoảng. Giây tiếp theo, ba tên cấp hoàng bị tia sét đánh trúng, lập tức cơ thể của cả 3 đều biến thành hình người bị cháy đen thui. Ba tên cấp Hoàng rơi xuống mặt đất, sống chết không rõ. Những tên cấp hoàng khác rên lên một tiếng đau đớn, ánh mắt cả đám quay qua nhìn Pháp Vương với vẻ ngập tràn phẫn nộ. Pháp Vương cảm nhận thấy cả cơ thể không còn sức lực gì cả, nó nhanh chóng lấy trân châu của Ngưng Sương ra, bắt đầu nhanh chóng hồi phục lại. Con quái vật mắt đỏ quát lớn với con quái vật màu đen:

“Mau ra tay đi.”

Con quái vật màu đen không giải thích gì cả, hắn ta tiếp tục lao về phía Hải Cơ. Trần Lạc cố gắng bình tĩnh, hắn nói với Khương Sơ Tuyết:

“Dùng lên người hắn ta đi.”

Khương Sơ Tuyết cũng không nói gì cả, cô chỉ biết dùng mỗi ngưng đọng thời gian mà thôi, tất nhiên là cô sẽ dùng ngưng đọng thời gian rồi. Mặc dù Hải Cơ đã đi đôi giày của bộ giáp lên chân, nhưng tốc độ của cô vẫn không nhanh bằng con quái vật màu đen được. Tấm chắn năng lượng đã bị đánh vỡ mất rồi, cô trực tiếp bị con quái vật màu đen bắt trong tay. Nếu như không cởi được bộ giáp ra thì sẽ không thể nào làm Hải Cơ bị thương được. Thế nên con quái vật màu đen không công kích mà nó trực tiếp bắt tay vào cởi bộ giáp của cô ra.

Một khi bộ giáp bị cởi ra thì hậu quả khó mà có thể tưởng tượng được. Hắc ám chấn nhiếp. Hải Cơ lạnh lùng dùng hắc ám chấn nhiếp từ trong đôi mắt, nhưng con quái vật màu đen lại cười hung dữ đáp lại cô, rõ ràng không hề có hiệu quả gì cả. Thánh kiếm màu tím xoẹt qua người con quái vật, giống như cắm thẳng vào trong cơ thể của nó, nhưng mà lại không hề tạo ra bất kì ảnh hưởng gì đối với con quái vật cả. Cánh tay con quái vật bỗng nhiên ngưng lại, nụ cười trên mặt nó vẫn duy trì như cũ, không hề thay đổi.

Con ngươi đen thui bé tí di mắt của người bị lác vậy tới khóe mắt ở dưới bên phải của nó, chứ không hề quay về trung tâm. Nhìn mắt nó giống như mắt của người bị lác vậy. Rõ ràng nó có thể cởi bộ giáp ra, nhưng mà con quái vật màu đen lại không hề động đậy gì cả. Con quái vật mắt đỏ không hiểu, nó gầm lên:

"Mau động thủ đi chứ.”

Con quái vật màu đen cũng không quan tâm, cứ thế để nguyên mà không động thủ gì cả. Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, tại sao lại có thể đứt xích ngay lúc quan trọng nhất như vậy được cơ chứ? Con quái vật mắt đỏ như nghĩ tới gì đó, nó quay đầu lại, mở to miệng, vẻ mặt nó không thể tin được mà nhìn Khương Sơ Tuyết đang mặc bộ giáp màu xanh ở sau. Nãy giờ không hề nhìn thấy sự xuất hiện của tên này, Trần Lạc bỗng nhiên biến mất hóa ra là để dẫn cô ấy tới đây. Tên thổ dân này chắc chắn sẽ không bỗng nhiên hao phí tâm sức đem một tên không liên quan tới đây. Nó vừa nghĩ tới một khả năng, chẳng nhẽ là? Vẻ mặt con quái vật mắt đỏ rất khó coi, trong giọng nói của nó mang theo vẻ khó tin, thậm chí còn có chút tự phủ định ý kiến của mình.

“Đập ngói lỗ nhiều?”

Bốn chữ này như có ma lực vậy, những con quái vật cấp hoàng khác liên tục quay ngoắt qua nhìn về hướng con quái vật mắt đỏ. Con quái vật màu đen duy trì 3 giây không cử động, giống như làm cho quái vật mắt đỏ càng tin hơn vào phán đoán của bản thân. Hắn ta quên luôn hoàn cảnh xung quanh bản thân, mặt như ngốc ra, nhìn về Khương Sơ Tuyết.

“Đập ngói lỗ nhiều, đập ngói lỗ nhiều.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!