Còn 5 tên cấp hoàng còn lại thì siêu thảm, chúng bị lấy làm bia mà đánh, quái vật mắt đỏ cũng chẳng để tâm. Trần Lạc đã ngưng đọng xong thứ nguyên chi nhận, hắn điều chỉnh lại phương hướng, đến cả sóng dư hắn cũng không muốn để lãng phí, hắn nhắm chuẩn thẳng vào đám quái vật cấp hoàng. Hắn cũng chẳng cần thiết phải che giấu khí tức của thứ nguyên chi nhận làm gì. Sức mạnh của thứ nguyên chi nhận bị Trần Lạc tụ lại, độ dài không vượt quá 20 mét.
“Đi đi.”
Quái vật mắt đỏ híp mắt lại, tên hệ không gian này đúng là một thiên tài, nếu như để hắn ta tới được cấp độ đó thì e rằng hắn ta có thể trực tiếp dựa vào hành tẩu hư không... Đến cả thứ nguyên chi nhận mà hắn ta cũng biết. Tiếc rằng chiêu này không có tác dụng với át chủ bài. Thứ nguyên chi nhận đánh thẳng vào con quái vật màu đen một cách không có gì bất ngờ. Nó bổ thẳng vào trán của con quái vật. Thứ nguyên chi nhận lập tức xẻ từ trán, xé thẳng xuống dưới, thẳng tới mức chia đôi con quái vật ra làm 2 nửa. Trong lòng Trần Lạc cực kì vui mừng, hắn thành công rồi hay sao? Không thể naog như thế được, mặc dù thứ nguyên chi nhận rất mạnh, nhưng mà nó cũng không thể dễ dàng giết chết một tên cao hơn 1 cấp như vậy được. Sự dễ dàng quá mức này làm cho Trần Lạc cảm thấy rất nghi ngờ. Ngưng đọng thời gian kết thúc. Con quái vật giống như cục tẩy bị ép dẹp vậy, nó chầm chậm khôi phục lại tính đàn hồi, trở về nguyên vẹn y như ban đầu. Trần Lạc nhìn mà chỉ biết nghiến răng nghiến lợi.
"Mẹ nó chứ.”
Khương Sơ Tuyết nhanh chóng khôi phục lại ngưng đọng thời gian. Một tiếng ầm vang lên, phong lôu dung hợp lôi điện của Pháp Vương đã tạo thành, nó bổ ngay vào trên người của con quái vật. Tia lôi điện bổ thẳng vào trong người của con quái vật, nhưng hình như chẳng có tác dụng gì cả. Tên này nhìn không hề giống như có thực thể chút nào cả. Có nên thử dùng năng lực khi nãy của Ngân Linh hay không? Không, Trần Lạc không hề cảm thấy uy lực của thứ nguyên chi nhận yếu hơn cái chiêu lúc nãy chút nào cả. Có lẽ không phải vấn đề về uy lực. Vậy thì phải dùng chiêu đó ư?
Trần Lạc không hề chắc rằng bản thân có thể dùng được, mà hắn cũng không muốn dùng. Trần Lạc tiến vào những tầng không gian sâu, tầng càng sâu thì càng cuồng bạo hư vô, giống như bị truch xuất ra khỏi thế giới vậy. Nếu như không phải là hệ không gian, không sử dụng sức mạnh của hệ không gian, thì có lẽ không thể nào đi từ trong đó ra ngoài được. Trần Lạc muốn giết được đối phương để lấy được tinh thể. Nếu như ném hắn ta vào trong đó thì làm sao hắn lấy được tinh thể được nữa. Sau khi tính toán một cách ngắn ngủi, cuối cùng Trần Lạc vẫn lựa chọn sẽ không tham lam. Sau khi hắn giải quyết xong mối nguy cơ này, số lượng tinh thể mà hắn có được chắc chắc sẽ không thấp hơn 1 viên tinh thể trên cấp hoàng.
Trần Lạc ép bản thân phải bình tĩnh lại, bắt đầu mở không gian ra. Tầng thứ nhất, tầng thứ hai, trong không gian và bên ngoài cũng không thể hiện ra có gì đó bất đồng lắm. Bắt đầu từ tầng thứ 3, không gian bắt đầu vỡ ra. Tới tầng thứ 7, ở đây giống như một cái hố đen, vô số luồng không gian chuyển động hỗn loạn ở bên trong cái động đen đó. Thế giới của hố đen không có biên giới. Trong mắt con quái vật mắt đỏ tràn ngập vẻ không thể tin nổi, hắn ta cực kì kinh ngạc. Tên thổ dân này...
Đáng chết thật, tại sao thiên phú về không gian của tên thổ dân này lại mạnh mẽ tới mức như vậy cơ chứ. Trên mặt Trần Lạc ngập tràn nụ cười, vết nứt không gian đã được sinh ra rồi. Nếu như dị năng không gian tiến vào trong vết nứt không gian thì sẽ bị vô hiệu hóa, sẽ không thể sinh ra bất cứ tác dụng gì cả, trừ khi tự tác dụng lên chính bản thân mình. Ở trong vết nứt không gian, Trần Lạc có thể dử dụng hành tẩu hư không, nhưng mà hắn không thể sử dụng lên người mục tiêu được. Ở những tình huống bình thường khác, nếu hắn muốn trục xuất một mục tiêu, chắc chắn đối phương sẽ giãy dụa kịch liệt. Nhưng lúc này con quái vật màu đen kia còn có thể giãy dụa ư?
Trần Lạc thuấn di con quái vật màu đen vào bên trong khe hở không gian, lúc đó con quái vật màu đen vẫn duy trì trạng thái đang cười lạnh. Khương Sơ Tuyết lại dùng ngưng đọng thời gian thêm lần nữa. Trần Lạc liền ném con quái vật màu đen vào trong vết nứt không gian. Con quái vật màu đen không hề phản kháng gì cả, nó không hề cử động. Trần Lạc dùng sức đạp một cái, đá nó vào bên trong đó. Ngươi cút vô đó đi.