Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 794: Chương 794: Biến Về

Mễ Linh được Mễ Lạp cực kì quan tâm chú ý tới, dù sao thì đây cũng là chị gái ruột mà. Ai cũng có lòng riêng cả thôi. Nếu như nói tới ai có trạng thái tốt nhất thì có lẽ là Tô Đại Trụ. Nói ra có thể ngươi không tin, nhưng lúc này trạng thái của Tô Đại Trụ rất tốt, một vết thương nhỏ cũng không có, cơ thể khỏe mạnh, bước đi như bay, hắn đang giúp đỡ xử lí các thành viên khác. Tất nhiên không phải là do Tô Đại Tráng đánh cho có nên không bị sao cả, mà là do Tô Đại Tráng có thể hồi phục vô số lần. Lúc này, mặt Đại Tráng đang trong trạng thái mũi xanh mặt sưng, miệng còn lệch. Miệng hắn là bị ai đánh lệch thì phải? Đại Tráng gấp gáp kéo Trần Lạc lại, hắn ta khóc to nói:

"Đại ca, cứu vợ của ta với, nó chết mất rồi.”

Đại Tráng đã dặn Kinh Cức đánh lùi về phía sau một chút, còn Đại Tráng sẽ xông lên phía trước bán mạng. Ta đã bán mạng như thế rồi, vậy thì vợ ta ở phía sau đánh bảo thủ một chút thì đã làm sao cơ chứ? Nhưng mà thấy cảnh Đại Tráng không ngừng gặp phải nguy hiểm, chẳng nhẽ Kinh Cức có thể coi như không thấy hay sao? Kết quả cuối cùng lại là Đại Tráng không chết, còn Kinh Cức lại chết mất rồi. Trần Lạc gật gật đầu:

“Yên tâm đi, ta sẽ làm thế.”

Đại Tráng rơi nước mắt:

“Đại ca, trước đây ngươi có lừa ta bao nhiêu lần cũng không sao cả, nhưng mà lần này ngươi không được lừa ta.”

Trần Lạc vỗ vỗ vai của Đại Tráng:

“Tin tưởng đại ca đi.”

Nếu như nói đến những cấp vương trong số các thành viên có xác suất tử vong là 50%, vậy thì xác suất tử vong trong số những sinh vật biển cao tới 80%. Còn xác xuất tử vong của tang thi thì cao tới 99%. Phần lớn số sinh vật biển đều bị thịt cả rồi. Tương Báo đã chết lần thứ hai rồi. Hồng Đăng tập tễnh đi tới bên cạnh Trần Lạc, Trần Lạc sờ sờ đầu cô ấy, cười cười. Con vịt vàng do Mộng Âm biến thành vẫn còn ở đây, rất khó tưởng tượng trên đời có thể tồn tại 1 con vịt to tới vậy. Mộng Âm gần như chưa từng chiến đấu, mà Trần Lạc cũng không cho phép cô ấy tới đây, là do cô ấy tự mình chạy ra đây. Sau khi trận chiến kết thúc, Mộng Âm trở nên hơi ngơ ngác, trong mắt cô nhìn trông rất lơ ngơ. Trần Lạc nói:

“Biến về đi.”

Hắn còn muốn để cho Mộng Âm đi giao lưu với 2 con quái vật còn sống kia nữa kìa. Mộng Âm vẫn đang ở trong trạng thái hâm hâm điên điên, Trần Lạc vả cho cô một cái, lúc này cô mới tỉnh lại. Trần Lạc nhắc lại thêm lần nữa:

"Mau biến về đi.”

Mộng Âm ngu ngơ nói:

“Ta quên mất biến về như thế nào rồi.”

Trần Lạc thở dài một hơi, ta đã nói từ trước rồi, ngươi không phải là thứ có thể làm được mấy việc này. May mà dị năng của Mộng Âm đã tiêu hao gần hết sạch, thế nên cô tự động biến trở về. Ở chiến trường có đội hậu cần xử lí, Trần Lạc đem hai tên cấp hoàng vẫn còn sống đem về. Hải Cơ và Ngưng Sương cùng nhau coi chừng cái tên đang thoi thóp. Còn quái vật mắt đỏ sẽ do Trần Lạc đích thân thẩm vấn, Khương Sơ Tuyết đứng ngay cạnh, để đề phòng con quái vật mắt đỏ đột nhiên làm gì đó. Chỉ cần hắn ta không biết hành tẩu thời không thì hắn ta sẽ không thể trốn thoát khỏi đây được.

Trần Lạc cũng gọi cả Tường trưởng lão tới, có lẽ con quái vật mắt đỏ này cũng sẽ không thể chống lại được sự thẩm vấn của Tường trưởng lão đâu nhỉ? Chỉ cần là con người, có lẽ là sẽ đều không chịu nổi. Trần Lạc cảm thán, đời trước, con người bị quái vật đuổi cùng giết tận, đến cả bản thân hắn cũng bị quái vật truy đuổi tới mức phải trốn đông trốn tây. Vậy mà đời này, thân phận lại được đảo ngược lại, ngoài việc bọn hắn có thể tiêu diệt gần hết quái vật ra, lại còn có thể bắt được 2 con quái vật cấp hoàng còn sống đem về nữa. Nhưng Trần Lạc không ngờ được rằng con quái vật mắt đỏ mà hắn tưởng sẽ phản kháng, nhưng nay lại cực kì yên lặng, cũng cực kì phối hợp. Mộng Âm hấp thu trân châu, hồi phục được 1 chút dị năng, cô liền tới thử nói chuyện với quái vật. Dùng tâm linh để giao tiếp.

“Hỏi thử xem hắn ta tên là gì.”

Quái vật mắt đỏ cực kì phối hợp, tự nói ra tên của mình. Chỉ cần hắn kéo dài thời gian tới khi đội chi viện tới, vậy là hắn có thể được cứu. Kể cả không có bộ giáp đi chăng nữa, chỉ cần dựa vào 1 viên tinh thể hệ thời gian kia thôi là đã đủ để đội chi viện mạnh nhất tới đây. Mộng Âm phiên dịch:

“Tên của hắn ta quá dài, dùng tiếng Long quốc mà nói thì ngươi cứ gọi hắn ta là Bodo đi.”

Bodo ư? Bodo nhìn Trần Lạc, nhưng mà ánh mắt của hắn ta vẫn không ngừng liếc về phía Khương Sơ Tuyết. Trần Lạc cẩn thận đánh giá màu đỏ trong mắt Bodo, bên trong đó như đang bao vây lấy 1 viên đá quý màu đỏ vậy. Nhìn nó không giống như con ngươi cho lắm. Trần Lạc híp mắt lại, nhìn như đang muốn moi viên đá quý màu đỏ đó ra. Sắc mặt Bodo thay đổi, hắn ta nói gì đó. Mộng Âm phiên dịch:

“Hắn ta nói bản thân hắn ta đã rất phối hợp rồi, ngươi còn định làm cái gì đó?”

Trần Lạc dùng hết sức vung một phát tát vào thẳng mặt Bodo. Ta là người thích nói đạo lí hay sao? Hơn nữa, ta làm việc với ngươi mà cần nói đạo lí cơ à?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!