Eastman cười khúc khích, nói:
“Chắc chắn ngươi đang rất tức giận phải không? Ban ngày ngươi không hỏi ta tại sao đột nhiên lại cười sao, đó là vì ta đã phát hiện ra một hệ thời gian.”
“Cũng không thể trách ta được, tinh thể hệ thời gian quá quý giá, quý hơn cái thứ phế vật Oboone đó gấp nhiều lần, chỉ có thể xin lỗi, đắc tội rồi.”
Chết tiệt, xin lỗi sao, chẳng lẽ ta vẫn còn phải nói rằng chuyện này không quan trọng sao?
Eastman đột nhiên túm lấy cổ áo của Trần Lạc và nâng Trần Lạc lên không trung.
“Chuyện này không thể để Mễ Phạn biết, hiểu không? Nếu Mễ Phạn mà biết thì tất cả các ngươi đều sẽ phải chết, ta không muốn hủy đi hình tượng của mình trong mắt của Mễ Phạn.”
“Mễ Phạn bảo ta dạy ngươi, ta lập tức sẽ dạy cho ngươi một bài học.”
“Ta tận mắt chứng kiến nhà mình bị hủy diệt, ngươi cũng chứng kiến con người dần rơi vào cảnh lầm than, vì sao loại chuyện này lại xảy ra? Chẳng phải là bởi vì ta và ngươi đều rất yếu sao?”
“Nếu như chúng ta có thực lực mạnh, làm sao có thể xảy ra loại kết cục này, ai dám tới sẽ bị giết ngay tại chỗ.”
“Ngươi có khao khát có được quyền lực không? Ta khao khát, vì quyền lực, ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì, nhân phẩm, kiêu ngạo, tất cả đều không đáng nhắc đến.”
“Chỉ có nắm giữ sức mạnh, ngươi mới có thể khống chế vận mệnh của chính mình, cũng giống như ngươi yếu đuối, mạng sống của ngươi nằm trong tay ta, ta muốn giết ngươi, ta liền có thể giết ngươi, nếu ta không muốn giết ngươi, ngươi mới có thể sống sót.”
“Đây là quy luật đẫm máu nhất trong vũ trụ, mạnh được yếu thua, kẻ mạnh sẽ được tôn trọng.”
“Ngươi tức giận, là vì cô ấy là bạn của ngươi, ngược lại ta vô cùng vui vẻ, không cảm thấy áy náy chút nào, bởi vì cô ấy chết hay không cũng không liên quan gì đến ta, cô ấy có thể khiến ta trở nên mạnh mẽ, ta vui còn không kịp.”
“Trong quá khứ hoặc tương lai, ngươi có thể sẽ làm giống như ta, nếu như ngươi biết giá trị quý giá của tinh thể hệ thời gian rồi, gặp phải một hệ thời gian yếu đuối, đừng nói với ta là ngươi sẽ không ra tay.”
Eastman đặt Trần Lạc xuống, vỗ nhẹ vào mặt Trần Lạc, khẽ cười nói:
“Ngươi hiểu không? Bài học này rất có giá trị đấy.”
Trần Lạc cúi đầu, giấu đi sự lạnh lùng trong mắt:
“Hiểu.”
Eastman nhắc nhở lần nữa:
“Đừng để Mễ Phạn biết.”
Khi Eastman bước ra khỏi phòng, nghiền ngẫm nói:
“Hệ không gian khi ở cấp thấp, quả thực có chút đặc biệt, đạt đến cấp Thần, cũng chỉ ở mức trung bình, ngươi đừng có ý nghĩ tìm đến cái chết.”
Khương Sơ Tuyết vẫn không thoát khỏi số phận bị mở não.
Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội().
()vốn không có tội gì, nhưng vì trong người mang theo ngọc bích mà thành tội. Ý đen là mang theo tài bảo dễ chuốc họa; nghĩa ẩn dụ là do có tài năng, lý tưởng mà bị hại.
(*)vốn không có tội gì, nhưng vì trong người mang theo ngọc bích mà thành tội. Ý đen là mang theo tài bảo dễ chuốc họa; nghĩa ẩn dụ là do có tài năng, lý tưởng mà bị hại.
Hệ thời gian mang đến cho Khương Sơ Tuyết những năng lực rất đặc biệt, khiến người khác có phần ghen tị, nhưng đồng thời, nó cũng mang đến cho Khương Sơ Tuyết một mối nguy hiểm lớn.
Hệ thời gian muốn phát triển quá khó khăn, một khi sử dụng năng lực sẽ khơi dậy lòng tham của người khác.
Trần Lạc lấy hệ không gian làm vỏ bọc, cũng sẽ không sử dụng thời gian đình chỉ.
Có thể xem như đây cũng là một loại duyên phận, nếu không thì sợ là Eastman sẽ không quan tâm đến Mễ Phạn mà giết Trần Lạc.
Cất kỹ thi thể của Khương Sơ Tuyết, chờ sau này hồi sinh.
Trần Lạc ngồi ở ngưỡng cửa, lặng lẽ nhìn bầu trời đầy sao.
Thực ra ta cũng như vậy, sẽ làm bất cứ điều gì vì quyền lực.
Để có được tinh thể cấp Vương, Diệp Vũ, một khí vận chi tử, cũng đã bị ta đùa giỡn đến chết.
Ngươi nói đúng, mạnh được yếu thua, vậy thì xem ai sẽ là kẻ mạnh đến cuối cùng.
Buổi trưa, Eastman thả một chiếc đĩa bay lớn và đẹp ra, nó có hình tròn, bán kính bốn mươi mét.
Mễ Phạn ở bên cạnh nhìn nó với đôi mắt sáng ngời.
Eastman mỉm cười, nói:
“Mễ Phạn, chúng ta lên đó chơi đùa được không.”
Sau một ngày làm bạn, Eastman phát hiện Mễ Phạn tính tình ham chơi, đồ vật mới lạ và những điều thú vị chắc chắn sẽ thu hút được.
Đặt Mễ Phạn lên đĩa bay, bay trong vũ trụ, chậm rãi di chuyển, vài ngày cứ vậy mà trôi qua trong chớp mắt.
Khi Mễ Phạn muốn quay lại, liền lấy cớ năng lượng không đủ, không thể quay lại.
Có như thế, Mễ Phạn mới hoàn toàn ở bên cô.
Đúng lúc này, năng lượng thời không cuối cùng cũng đi tới Lam Tinh.
Bầu trời đột nhiên trở nên giống như dải Ngân Hà.
Thậm chí trên bầu trời còn xuất hiện một vòng xoáy năng lượng khổng lồ.
Năng lượng thời không vừa xuất hiện đã thu hút sự chú ý của mọi người.
Eastman nghi ngờ nhìn năng lượng phong bạo này, trong vũ trụ, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy một số năng lượng khá phổ biến như hệ Hỏa, hệ Lôi, hệ Phong, hệ Băng.
Eastman cũng không ngạc nhiên khi có năng lượng Phong Bạo, thế nhưng cô chưa bao giờ nhìn thấy năng lượng thời không Phong Bạo này.
Trần Lạc ngẩng đầu lên, năng lượng giống hệt như khi xuất hiện thời không triệu hoán.
Chẳng qua lúc đó thời không triệu hoán chỉ là do Mễ Phạn nói, còn cái này bây giờ, chính là vầng trăng sáng nhô cao trên bầu trời.