Điều này đã được hắn nghiệm chứng qua, từ trước tới nay chưa từng có ai có thể sử dụng hành tẩu hư không trong không gian bị phong tỏa cả.
Bàn tay Thời Tố run lên, ta nhất định phải giết được ngươi. Hắn nhìn thấy Trần Lạc đang ở xa xa, Thời Tố liền lập tức dùng hành tẩu hư không đuổi theo. Hắn vừa tới, Trần Lạc liền chạy đi. Vẻ mặt Thời Tố không có cảm xúc gì cả, ngươi nghĩ chạy có tác dụng ư? Xem xem ai sẽ kiên trì được lâu hơn. Là là một người cấp thần, có năng lượng dị năng nhiều hơn ngươi cả trăm lần, còn chất lượng thì lại càng khỏi phải nhắc tới nữa đi. Trừ khi số lần ngươi có thể sử dụng hành tẩu hư không nhiều hơn ta cả trăm lần thì may ra ngươi mới có khả năng trốn thoát nổi khỏi tay ta. Nhưng mà điều này có thể sảy ra hay sao? Hắn ta chạy, hắn đuổi theo.
Trong không trung có hai bóng dáng cứ vụt tới vụt đi. Nếu như không phải nhờ có gia tốc thời gian mà chỉ có mỗi hành tẩu hư không, có khi Thời Tố áp sát tới rồi mà Trần Lạc vẫn chưa phản ứng lại được. Trần Lạc cười, cấp thần ư, chỉ thế thôi sao? Ta còn chưa tới cấp thần mà cấp thần đã bó tay với ta rồi. Ta của bây giờ có thể sử dụng hành tẩu hư không ở khoảng cách gần khoảng trên dưới 40 vạn lần. Nhưng mà nếu hắn cứ sử dụng thời gian gia tốc thì sẽ tốn rất nhiều dị năng, cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách. Sau khi sử dụng hành tẩu hư không hơn 1000 lần, Thời Tố bắt đầu thở dốc, mà hành tẩu hư không của Trần Lạc vẫn không hề có dấu hiệu ngưng lại. Lừa người, đây nhất định là lừa người. Ta không tin một tên cấp đế lại có thể sử dụng hành tẩu hư không vô số lần được.
Hai người lại dùng hơn trăm lần hành tẩu hư không nữa, lúc này Thời Tố bắt đầu không nhịn được nữa, không thể tiếp tục như thế này mãi được. Thời Tố không dùng hành tẩu hư không nữa, mà hắn ta bắt đầu dùng tốc độ để tiếp cận Trần Lạc. Trong lúc vô thanh vô thức, Trần Lạc lại chạy tới gần khu vực 1 tên bán thần khác đang ở. Hắn ta muốn cản Trần Lạc lại, nhưng mà chuyện tới Thời Tố cũng không làm được thì dựa vào cái gì mà hắn ta làm được cơ chứ? Ở trước mặt Trần Lạc bỗng xuất hiện 1 người đàn ông tóc tím, đó là Lôi Khiếu- một tên cấp thần hệ lôi.
Hai mắt Lôi Khiếu trừng to, làm sao mà có thể được, hắn ta làm sao có thể chạy thoát ra khỏi tay của Thời Tố cơ chứ? Bộ giáp này chỉ có thể phòng vệ, sự gia tăng tốc độ của nó khi đứng trước mặt cấp thần mà nói thì thật sự không đáng nhắc tới. Đây chỉ là một cái mai rùa mà thôi, tóm lấy hắn ta sau đó lột nó xuống không phải là xong rồi ư? Hơn nữa bộ giáp này cũng không phải là thứ không thể đánh vỡ. Giống như khi vừa bắt đầu, Thời Tố cũng không hiểu tại sao Trần Lạc vẫn có hy vọng có thể sống sót được, lúc này Lôi Khiếu cũng không hiểu vì sao tới tận bây giờ Thời Tố vẫn chưa giết Trần Lạc. Lôi Khiếu âm thầm tặc lưỡi, chẳng nhẽ lời tiên tri của Tử La Lan sẽ thành sự thật ư? Lôi Khiếu liên hệ với Thời Tố dựa vào viên đá bảo thạch trên vai:
"Hắn ta chạy qua phía ta rồi.”
Thời Tố lạnh giọng nói:
“Đợi ta, dùng đại chiêu đi, khiến không gian sụp đổ. Lúc đó hắn ta có muốn chạy cũng không có cửa mà chạy.”
Thời Tố dùng một cái hành tẩu hư không tương đối dài, hắn ta lập tức xuất hiện ngay bên cạnh của Lôi Khiếu. Hình bóng của Trần Lạc xuất hiện trong tầm mắt của hắn, Lôi Khiếu và Thời Tố lập tức dùng đại chiêu. Lôi khiếu cửu thiên, Không gian yên diệt. Một tia thiên lôi màu tím đột nhiên xuất hiện từ trên trời cao, nó giống như một cây cột chống trời vậy, đường kính ánh sáng dài khoảng trên dưới 200 mét. Nó phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc, sợ rằng chỉ riêng tiếng nổ này thôi cũng đủ để dọa chết người khác rồi. Mặt đất trực tiếp bị nổ tung, năng lượng của lôi điện tản ra bốn phía, tất cả những thứ gặp phải nó đều bị nổ thành bột mịn.
Đồng thời, không gian ở 4 phía xung quanh Trần Lạc cũng bắt đầu bị hủy diệt từng mảng, từng mảng lớn, mọi thứ không ngừng vỡ vụn, biến thành từng cái lỗ đen. Những cái lỗ đó mang theo năng lượng có thể nghiền nát hết mọi thứ, cực kì đáng sợ. Tốc độ của lôi điện nhanh hơn tốc độ của ánh sáng, không gian bị vỡ nát mà không có bất kì dấu hiệu báo trước nào. Kể cả có là cấp bán thần đi chăng nữa thì khi đứng dưới công kích như này cũng không thể nào sống sót nổi. May mà có bộ giáp, nó đã tranh thủ giúp cho Trần Lạc thêm chút thời gian. Bộ giáp từ trước tới giờ chưa từng phải chịu bất kì tổn thương gì, nhưng bây giờ trên nó lại xuất hiện vết nứt cực kì nghiêm trọng.
Trên thực tế, từ khi Oboone đại chiến với Eastman, bộ giáp này đã phải chịu tổn thương không nhỏ, chỉ là do bộ giáp có khả năng tự sửa chữa hồi phục mà thôi. Đúng ra cái lỗ trên mũ giáp to hơn bây giờ rất nhiều, nhưng may do nó có khả năng tự sửa chữa nên cái lỗ đã nhỏ lại, nhưng nó cũng chưa sửa chữa xong hoàn toàn, thế nên vẫn còn sót lại 1 cái lỗ như thế. Trần Lạc đang đứng cách đó 1 vạn dặm, hắn đứng đó thở dốc.