Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 829: Chương 829: Tiêu Hoa Dị Năng

Trên bầu trời của Lam tinh, đám người Thời Tố đang ở trên đó. Ở đầu ngón tay bên trái và bên phải của Thời Tố xuất hiện 1 đốm lửa màu xanh lam, một vòng xoáy năng lượng trong suốt đang không ngừng to ra. Giao động của năng lượng khủng bố khiến người ta run sợ đó không ngừng phát ra từ bên trong vòng xoáy. Chỉ trong một thời gian ngắn, vòng xoáy năng lượng đó đã to tới mức có độ cao hơn 10 mét, mà nó vẫn đang tiếp tục trở nên lớn mạnh hơn. Năng lượng trong vũ trụ đang không ngừng tiếp cận tới gần Thời Tố. Hai luồng phù văn ảo diệu đang không ngừng xoay quanh Thời Tố.

Thời Tố dựa vào năng lực công kích mà trở thành thần, điều này thể hiện rằng năng lực công kích của hắn ta cực kì ưu tú, hơn nữa hắn còn có sự giúp đỡ của phép tắc, thế nên có thể giảm bớt vài chục lần lượng tiêu hao dị năng cần thiết. Có thể nói rằng dị năng mà hắn cần dùng để hủy diệt một tinh cầu còn ít hơn dị năng mà hắn cần dùng để thực hiện vài trăm lần hành tẩu hư không. Khóe miệng Thời Tố nhếch lên một nụ cười ác độc:

“Đúng ra ta nên làm như thế này từ sớm mới phải, ta không nên chơi đùa cùng hắn ta làm gì cả. Đáng tiêc thật đấy, ta không thể nào nhìn thấy thi thể hắn ta được. Chỉ có tận mắt nhìn thấy hắn ta tan thành tro bụi thì ta mới yên tâm.”

Xà Mẫu đứng một bên lạnh mặt nhìn, vì sao ta lại có một cảm giác rất bất an. Đánh rắn không chết, tất có hậu họa về sau. Nếu như hắn ta không chết, sau này hắn ta thành thần, vậy thì ta sẽ bị Thời Tố hại chết. Hai luồng lốc xoáy năng lượng ở trong vũ trụ, nó tỏa ra một sóng năng lượng cực kì khủng bố và chói mắt. Trần Lạc đang ở trên mặt trăng, bây giờ đã vài tiếng đồng hồ trôi qua, dị năng của hắn sớm đã hồi phục hoàn toàn rồi. Bỗng có một luồng sóng năng lượng kamf cho người ta cảm thấy hoảng hốt truyền tới, Trần Lạc không nhịn được mà đứng lên. Khoảng cách quá xa, hắn nhìn không rõ.

Trong lòng Trần Lạc cảm thấy rất hoảng hốt, chắc chắn có chuyện lớn gì đó sắp sảy ra. Hắn suy nghĩ một chút rồi sử dụng hành tẩu hư không đi tới gần chỗ làn sóng năng lượng, nơi khiến cho hắn cảm thấy hoang mang. Khoảng cách từ nơi đó tới nơi hắn đứng đại khái rơi vào khoảng 10 vạn mét. Thể hồn của cấp vương là đã có thể tồn tại được trong vũ trụ với điều kiện không có nguy hiểm rồi. Đám người Thời Tố chỉ chú ý lấy Lam tinh, nhưng không ai chú ý tới Trần Lạc cả. Trần Lạc trợn to mắt, đây là bọn chúng đang định làm cái gì đây? Bọn chúng định hủy diệt Lam tinh luôn hay sao?

Đầu óc Trần Lạc một mảng trắng xóa, nếu như Lam tinh bị hủy diệt, vậy thì ta sẽ trở thành đứa trẻ không có nhà. Bình thường hắn hoàn toàn không quan tâm tới cái tinh cầu này, nhưng mà lúc này, khi nó sắp bị hủy diệt, một cảm giác phẫn nộ cùng sợ hãi bông dâng lên trong lòng hắn. Đúng là không rời nhà thì sẽ không hiểu được sự quý giá của căn nhà mình sống. Trần Lạc hiện thân, hắn lạnh giọng nói:

“Lú chó chết các ngươi, các ngươi đang làm cái gì thế hả?”

Thời Tố không dám tin mà nhìn Trần Lạc. Tên khốn này, đúng ra ta tưởng rằng ngươi đang trốn ở tầng không gian sâu nào đó, ai ngờ ngươi lại trốn luôn ra ngoài vũ trụ rồi. Rốt cuộc giới hạn của hành tẩu hư không của ngươi là ở đâu hả? Những người khác cũng bị dọa cho giật mình. Vẻ mặt Thời Tố lạnh như băng, hắn ta không hề do dự mà ném thẳng hai luồng không gian đó về phía Trần Lạc. Nhưng mà làm sao có thể đánh trúng được Trần Lạc cơ chứ? Hai luồng năng lượng tạo ra một tiếng nổ còn mạnh hơn bom hạt nhân. Vào khoảng khắc ấy, vũ trụ vốn tối tăm ảm đạm bỗng sáng rực lên, không gì sánh được.

Trần Lạc vẫn chưa chạy đi bao xa cả, hắn đang trốn ở phía sau lưng Thời Tố, cách Thời Tố không xa. Tiếng nổ kia đáng sợ tới như vậy, nếu như nó đánh vào Lam Tinh thì đúng thật là Lam tinh sẽ chẳng còn nữa đâu. Bây giờ hắn bắt đầu trốn kiểu dắt chó đi. Về mặt lí thuyết mà nói thì cứ chạy 1 khoảng lại trốn 1 lát, đợi sau khi dị năng khôi phục thì hắn có thể cứ thế trốn mãi thôi. Trần Lạc phát hiện ra khi hắn dùng hành tẩu hư không ngoài vũ trụ thì hắn sẽ có thể tiết kiệm được rất nhiều dị năng. Tựa như là do bên trong không trung không hề có chướng ngại gì cả.

Thời Tố không nói hai lời, hắn cũng không sử dụng hành tẩu hư không, hắn chỉ dựa vào tốc độ của chính bản thân để đuổi theo Trần Lạc, tốc độ của hắn ta nhanh tới mức kinh người. Thời Tố lạnh mặt lại, ta không tin rằng ngươi có thể sử dụng chiêu này vô số lần. Rõ ràng Trần Lạc có thể hành tẩu hư không tới hơn 500 vạn dặm trong chớp mắt, nhưng mà hắn không làm thế, hắn cứ đi lúc gần lúc xa để nhử Thời Tố. Vì để bảo vệ quê hương mà Trần Lạc cũng gần như liều mạng. Thời Tố càng đuổi theo, vẻ mặt cảu hắn ta càng tối lại. Hơn 1 nghìn vạn dặm rồi, tên tiểu tử nhà ngươi đã hành tẩu hư không những hơn 1 nghìn vạn dặm rồi đó. Bây giờ nếu ngươi thành bán thần mà không thể thành thần ngay lập tức thì ta sẽ tự chặt đầu ta xuống làm bóng cho ngươi đá.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!