Trong đầu Trần Lạc bống nhiên nhảy ra một ý nghĩ, nếu như bây giờ hắn đánh một quyền khiến cho Mễ Phạn lăn ra khóc, có khi nào phù văn trên người nó sẽ biến thành màu đen luôn không nhỉ? Trần Lạc cũng không dám thử. Sau khi hệ thời gian của Trần Lạc đạt tới bán thần, Trần Lạc liền cảm nhận được sức mạnh năng lượng của hệ thời gian ở trong cơ thể của chị Hải Cơ, nó giống như 1 hạt bụi, cố gắng nhét kín vào trong cơ thể của cô ấy. Trần Lạc ngộ ra, khả năng chịu đựng về đảo ngược thời gian của mỗi người cũng có giới hạn, sẽ không ai có thể trường sinh bất lão mà chỉ dựa vào đảo ngược thời gian cả.
Thọ mệnh của một người cấp thần cũng chỉ có hơn 10 vạn năm, vậy chẳng nhẽ một tên cấp vương hệ thời gian, nắm được đảo ngược thời gian thì hắn ta có thể khiến tất cả mọi người trường sinh bất tử hay sao? Mễ Lạp và Mễ Linh vẫn còn trẻ, họ lại còn là cấp đế. Mã Ngọc năm nay cũng đã 30 tuổi rồi, cô ấy mới cấp 8, mặc dù cô ấy cũng còn trẻ, nhưng nếu qua thêm 20 năm nữa thì dáng vẻ của cô ấy sẽ lộ ra dấu vết tuổi già. Còn ta, người có 10 vạn năm tuổi thọ, ta sẽ nhìn từng người bạn, người thân rời bỏ ta mà đi. Hắn nhất định phải nhanh chóng khiến hệ thời gian của bản thân đạt tới cấp thần, hoặc là phải nghĩ ra cách nào đó khiến cho mọi người có thể kéo dài tuổi thọ. Nếu không bây giờ tuổi thọ của hắn quá dài, nhưng sau này hắn cũng chỉ có thể sống cô độc 1 mình mà thôi. Đúng lúc hắn đang trầm tư suy nghĩ, Mễ Phạn bỗng nhiên tức giận nói:
“Có một tên yếu ớt đang tới đây, hắn ta chính là hung thủ giết hại Miêu tinh nhân. Trần Lạc, ngươi nhất định phải tát hắn ta 100 cái cho ta.”
Nghe nói Miêu tinh là lãnh địa của một tên bán thần tên là Camas, Trần Lạc cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần khi hắn ta tới đây rồi. Nhưng hắn ta mãi vẫn không tới, không ngờ hắn ta lại tới vào lúc này. Ngươi đúng là biết chọn thời gian thật đấy, chọn đúng lúc ta vừa tăng lên tới cấp thần mà tới. Cũng tốt thôi, cũng nhân cơ hội để ta giãn gân giãn cốt một chút. Tiện đây cũng coi như là để ta hỏi thêm về những gì mà ta chưa hiểu lắm về vũ trụ này, ta có thể nhờ tên Camas này giải thích thêm một chút.
…
Camas là một bán thần, so với những bán thần khác thì hắn ta đã tính là rất mạnh rồi. Hắn đã đạt tới sự lĩnh ngộ rất cao đối với hệ phong, là người được tất cả mọi người công nhận rằng có khả năng rất cao có thể đạt tới được cấp thần. Khoảng hơn 1 năm trước, hắn lại có sự lĩnh ngộ mới đối với hệ phong, thế nên hắn lập tức dừng hết những việc đang làm lại. Chỉ cần gia tộc của hắn không bị giết hết sạch thì ai cũng không được phép làm phiền hắn. Thế nên đối với biến cố ở trên Miêu tinh, căn bản là hắn không hề biết gì hết. Nếu không thì hắn đã bị giết chết nhiều đàn em như vậy, khả năng rất cao là hắn ta sẽ lập tức đi tới đây.
Mà ngay lúc này, sắc mặt của Camas cực kì khó coi, những người đứng bên cạnh hắn tới thở cũng không dám thở mạnh, sợ rằng bản thân sẽ bị gặp đen đủi. Một tên người hầu âm thầm nói, lần này đám người trên Miêu tinh gặp đen đủi rồi, đụng ngay đúng lúc Camas đại nhân tức giận. Vì sao sắc mặt của Camas lại khó coi như thế? Trong thời gian hắn ta bế quan, hắn ta cảm nhận được bản thân đã chạm tới cửa rồi, nhưng đột nhiên có một thứ gì đó giống như sấm vậy, nổ bùm một cái trong đầu óc hắn ta. Sát thương thì không có, nhưng mà những lĩnh ngộ liên quan tới hệ phong của hắn biến mất sạch sẽ hết cả.
Cả người Camas đều đần ra. Đây là chuyện gì vừa sảy ra vậy? Từ trước tới giờ hắn chưa từng nghe nói tới chuyện như vậy bao giờ cả. Hắn cũng đen đủi quá đi mất thôi. Camas không chết tâm, hắn ta tiếp tục bế quan, nhưng liên tiếp 2 tháng sau đó hắn không có thêm bất kì lĩnh ngộ nào cả, hắn không thể tiến vào trạng thái kia thêm chút nào nữa. Camas mang theo tâm trạng cực kì thất vọng mà xuất quan, hắn vừa ra ngoài thì nghe thấy tin tức về Miêu tinh. Đang sẵn có tâm trạng phiền muộn khó chịu, Camas lập tức chuẩn bị đi trút giận.
Khi sắp tới Miêu tinh, Camas nắm chặt tay lại, lần này hắn nhất định phải giết chết vài con Miêu Miêu, có lẽ tiếng kêu thảm thiết khi bọn nó sắp chết có thể làm dịu lại cảm xúc của hắn ta. Sau khi tới khu vực xung quanh Miêu tinh, Camas đột nhiên cảm nhận được có chuyện gì đó không đúng lắm. Cả một khu vực xung quanh Miêu tinh đều được bao phủ bởi làn mây ngũ quang thập sắc. Camas ngẩn người ra, sắc mặt của hắn ta trắng bệch lại, trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác sợ hãi.
Camas cũng tính là người nghe rộng hiểu nhiều, với loại tình huống như thế này thật sự rất giống với hình ảnh lúc thần được sinh ra trong lời đồn. Là Miêu Miêu thành thần rồi ư? Ha ha, làm sao có thể có chuyện đó sảy ra được cơ chứ? Chẳng nhẽ là những người xâm nhập vào Miêu tinh ư? Bất kể là tình huống nào, đối với Camas mà nói thì đều là tình huống bất lợi. Camas muốn trực tiếp chạy trốn, nhưng mà hắn ta chạy không thoát.