Nhưng kể cả như thế, Camas cũng không dám lộ ra bất kì vẻ mặt gì trông giống như oán trách cả, hắn ta càng không dám nói ra những lời hung dữ như ngươi cứ chờ đó các thứ. Hắn ta chỉ dám âm thầm ghi hận trong lòng, tên khốn kia, ngươi chỉ là một tên mới tăng cấp thành thần mà thôi, vậy mà ngươi dám không đặt Hoàng Nghiêu đại nhân vào trong mắt, đợi lát nữa là hắn ta tới đây thôi. Đánh chó còn phải ngó mặt chủ đó. Sau khi đánh xong, Trần Lạc lại tùy ý hỏi:
"Cái người tên là Hoàng Nghiêu mà ngươi nói là ai vậy?”
Camas đần người, hóa ra ngươi không hề biết về danh tiếng của Hoàng Nghiêu đại nhân ư? Đúng là đàn gảy tai trâu mà, chẳng trách hắn dám không đặt Hoàng Nghiêu đại nhân vào mắt. Camas nhịn cảm giác oán hận và tức giận xuống:
"Hoàng Nghiêu đại nhân là một cấp thần hệ thổ, hơn 3 vạn năm trước hắn ta đã đạt tới cấp thần rồi.”
Ý trong lời nói của hắn rất rõ ràng, Hoàng Nghiêu đã thành thần 3 vạn năm, còn ngươi vừa mới thành thần thôi đấy. Trần Lạc ồ một tiếng, chẳng sao cả, dù sao thì cũng chẳng có người nào là ta không dám đắc tội hết. Trần Lạc hỏi:
"Ngươi có biết hệ không gian cấp thâng có mấy người không?”
Trần Lạc không biết thân phận của Thời Tố, nhưng mà hắn chỉ cần dựa vào thân phận cấp thần hệ không gian là được. Chỉ cần dựa vào manh mối này thôi, hắn sẽ có thể tra ra một cách nhanh chóng hắn ta là ai. Trừ khi cấp thần hệ không gian nhiều giống như rau cải trắng ngoài chợ. Vào đúng lúc này, Hoàng Nghiêu chạy tới Miêu tinh giống như một ngôi sao băng màu vàng đất, hắn ta cực kì muốn nhìn thử xem tên cấp thần mới tăng cấp đó là ai. Camas vừa nhìn thấy Hoàng Nghiêu, trong lòng hắn liền an ổn trở lại, đại ca tới rồi.
…
Trần Lạc quay người lại, hắn nhìn về phía người mà miệng Camas luôn nhắc là Hoàng Nghiêu đại nhân. Vì để có thể bay nhanh trong vũ trụ mà cả cơ thể của Hoàng Nghiêu đều được vây kín bởi pháp tắc, thế nên Trần Lạc cũng không nhận ra hắn ta ngay, mà hắn chỉ cảm thấy trông người này hơi quen mắt. Mà khi Trần Lạc vừa quay người, Hoàng Nghiêu vừa thấy hắn thì liền cảm thấy như sét đánh thẳng đầu, cả người Hoàng Nghiêu đần ra. Làm sao có thể là hắn cơ chứ? Làm sao có khả năng là hắn được? Không thể nào, chuyện này tuyệt đối không thể nào sảy ra.
Chưa tới 1 năm trước, Thời Tố còn đang dẫn mấy người bọn hắn đi kiếm chuyện với Trần Lạc, khi đó Trần Lạc mới có cấp đế. Tại sao mới lần sau gặp lại mà hắn đã đạt tới cấp thần rồi? Hoàng Nghiêu dùng ánh mắt như nhìn thấy quỷ xuất hiện mà nhìn Trần Lạc. Kể cả trong lòng hắn có ngàn vạn điều không tin đi chăng nữa thì cảnh tượng thực tế khi cấp thần ra đời, ánh sáng bao vây lấy Miêu Tinh vẫn lù lù ra đây. Cảnh tượng này giống y chang cảnh tượng khi hắn tăng cấp lên cấp thần ngày xưa, lúc đó hắn cũng là người được cả đất trời bao vây lấy. Tên tiểu tử này nghịch thiên rồi.
Hoàng Nghiêu như nghĩ tới chuyện gì đó, mặc dù cơ thể hắn cố gắng bình tĩnh, nhưng bàn tay lại đang run lên. Pháp tắc trên người Hoàng Nghiêu dần dần biến trở lại như ban đầu, khuôn mặt của Hoàng Nghiêu cũng bắt đầu lộ ra. Camas sắp khóc tới nơi rồi, cuối cùng đại ca cũng tới rồi, ta đã nói tên của đại ca ra rồi mà vẫn bị tên này đánh cho tới mức mặt mày sưng húp hết lên đó. Đại nhân à, lúc trước ngươi đã nói rồi, ngươi sẽ dạy dỗ hắn ta cách làm người đó, bây giờ ngươi mau dạy đi chứ. Nhìn Camas như một đứa bé đáng thương, hắn ta giương đôi mắt tủi thân lên nhìn Hoàng Nghiêu, muốn Hoàng Nghiêu đứng ra làm chủ giúp mình. Ai mà biết được lúc này trong lòng Hoàng Nghiêu đang hoảng loạn tới mức nào. Trần Lạc chầm chậm mở to mắt, vẻ mặt của hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo không gì sánh được, hắn mắng:
“Con mẹ nó chứ, là ngươi à.”
Tên này chính là môti trong những hung thủ đã truy sát ta và hủy đi Lam tinh. Bị Trần Lạc mắng một câu, Hoàng Nghiêu càng hoảng hốt. Hắn hoảng loạn tới mức lập tức quay người chạy trốn. Vừa chạy, Hoàng Nghiêu liêmg nhận ra việc chạy trốn đối với tên tiểu tử này mà nói là chẳng có tác dụng gì cả, cả vũ trụ này e là chẳng có ai có thể đọ tốc độ với hắn cả đâu. Không bằng bây giờ hắn thử nói chuyện rõ ràng với tên tiểu tử này đi thì hơn, thử hóa giải ân oán giữa 2 người xem sao. Nhưng mà vào giây phút Hoàng Nghiêu vừa quay người, không biết có bao nhiêu luồng thứ nguyên chi nhận xuyên trời xuyên đất mà lao về phía hắn.
Đại chiêu mà trước đây cần Trần Lạc dùng thơig gian mới đánh ra được, bây giờ bỗng nhiên biến thành một chiêu đơn giản mà Trần Lạc có thể đánh một cách tùy ý mà thôi. Chỉ trong vòng 0.1 giây, Trần Lạc đã đánh ra hơn chục thứ nguyên chi nhận. Không chỉ có tốc độ, uy lực của thứ nguyên chi nhận mà hắn đánh ra cũng mạnh hơn khi hắn còn là cấp đế rất nhiều. Lượng dị năng tiêu hao đi mất khi dùng chiêu đối với cấp thần có lượng dị năng cực lớn mà nói thì không đáng nhắc tới. Hoàng Nghiêu vô thức mà lập nên tấm chắn bằng đất, chắn được số thứ nguyên chi nhận được Trần Lạc đánh ra, dù sao thì đây cũng chỉ là một công kích nhỏ mà thôi. Nhưng mà tròng mắt của Hoàng Nghiêu bỗng chuyển động, hay là ta không chắn nữa, khiến bản thân trông thảm một chút, để giúp tên tiểu tử này trút giận một chút cũng được.