Mũ giáp đã biến mất ngay trước mặt bao người.
Người chủ trì không thể tin nổi, nhìn đông nhìn tây.
Khắp hội trường cũng vang lên tiếng hò hét.
Người đàn ông trung niên đứng bảo vệ đằng sau Mũ giáp cũng nghi ngờ nhìn khắp bốn phía.
Trần Lạc đứng lên, lớn tiếng nói:
"Mũ giáp đâu, sao lại không thấy?"
Có người phụ họa theo:
"Đúng thế, sao lại mất rồi?"
Âm thanh nghị luận nổi lên khắp bốn phía, có người vui sướng nhìn người khác gặp họa.
Trần Lạc cười thầm, một cái lồng rách cũng có thể phòng ta được chắc?
Như vậy chẳng phải khinh thường người khác rồi sao?
Một đội bảo vệ mặt đồ phòng hộ rầm rầm đi lên sân khấu, sắc mặt mỗi người đều có vẻ nghiêm trọng, nhưng không lục soát được gì.
Lúc này ban tổ chức đã nhanh chóng tua lại video.
Vật phẩm bán đấu giá ly kỳ biến mất trước mắt bao người.
Chưa nói đến giá trị của vật bị mất rất quý giá, chỉ kể để việc lần đánh mất này sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến danh tiếng của hội trường đấu giá.
Nhưng chính bọn họ cũng không thể nào hiểu nổi, đang yên đang lành sao Mũ giáp lại biến mất được?
Có vòng bảo hộ Lưu Tinh để bảo vệ vật phẩm mà vẫn bị ăn cắp được?
Năm nay ban tổ chức đã có rất nhiều năm thâm niên nghề nghiệp, mà chưa lần nào thấy việc như lần này.
Đó là do ta không đến, nếu đến sớm hơn thì các ngươi đã sớm gặp được.
Ban tổ chức kết luận, hung thủ chắc chắn đang ở trong phòng đấu giá.
Người có khả năng lớn nhất là khách khứa, nhân viên phòng đấu giá ăn trộm có xác suất rất thấp.
Nhưng bọn họ có thể làm gì bây giờ? Đi điều tra từng người chắc?
Ngươi đùa cái gì vậy, vì vật phẩm cuối cùng là trái cây vạn năm, cho nên có rất nhiều nhân vật lớn đến tham gia đấu giá, trong những người đó có người nào có thể chấp nhận được việc mình bị điều tra chứ?
Ai mà không có bí mật?
Mười mấy phút trôi qua, các khách khứa tham gia bất mãn nói:
"Còn tiếp tục hay không, ta đến đây là vì chu quả đấy."
"Hừ, nhanh lên, đừng làm mất thời gian của ta."
"Nếu không tiếp tục nữa cũng được, bồi thường tiền đi qua đi lại cho ta."
Tinh thần Trần Lạc rung lên, còn có cách bồi thường tiền nữa hả?
Thôi, làm người không thể đê tiện hèn hạ thế được, hành xử âm thầm thôi, ai mà coi trọng mấy đồng tiền bồi thường đó.
Người chủ trì miễn cưỡng nói:
"Đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn, buổi đấu giá vẫn tiếp tục tiến hành."
…
Xuất hiện chuyện ngoài ý muốn nên cuộc đấu giá cũng không thể tiếp tục thực hiện.
Trên cơ bản, các cường giả đến đây đều là vì chu quả, bây giờ ngươi lại nói không bán?
Mặt khác, sự việc xảy ra quá đột ngột khiến ban tổ chức không ngờ sẽ phát sinh sự cố, nhưng hiện tại bọn họ đã chuẩn bị sẵn sàng.
“Đây là phi thuyền M–1086 do Volsey đế quốc chế tạo, giá gốc là 30 triệu Tử Tĩnh(), bởi vì chủ sở hữu đang cần vốn gấp, cho nên đã ủy thác cho chúng ta chuyển nhượng bán đấu giá.”
()Tử Tĩnh: thạch anh tím.
()Tử Tĩnh: thạch anh tím.
“Mới mua được hai năm rưỡi, thậm chí còn chưa có cơ hội sử dụng một lần, có thể nói là hoàn toàn mới, giá khởi điểm là 15 triệu Tử Tĩnh.”
Người chủ trì đứng đằng sau màn hình lớn, xuất hiện phi thuyền với nhiều thông số và tình hình bên trong.
Về phần vật thể, nó nằm trong bộ điều khiển từ xa trên tay người chủ trì.
“Mười tám triệu.”
“Hai mươi triệu.”
Đối với những người cần phi thuyền mà nói, mua được là có thể kiếm được lợi nhuận.
Trong mắt người chủ trì lóe lên một tia lạnh lùng, dù là điều khiển từ xa hay bên trong phi thuyền, đều được khẩn trương lắp đặt máy xác định vị trí.
Nếu còn dám hành động một lần nữa, nhất định sẽ bị bắt.
Giờ khắc này, vô số ánh mắt đều đổ dồn vào chiếc điều khiển từ xa trong tay người chủ trì.
Trần Lạc nhếch môi, có thể trộm được, bị phát hiện cũng không sợ, nhưng mà hắn lại không thích thứ đồ chơi này, cũng không có hứng thú.
Phi thuyền được bán với giá 24 triệu, đến tay người mua thành công.
Trần Lạc trợn tròn hai mắt, nhiều kẻ có tiền như vậy sao.
Những người mua này đều ra giá từ 10 đến 20 triệu, ta thật đáng thương, thậm chí 650 nghìn ta cũng thấy tiếc.
Đám người Hoàng Nghiêu kia vì sao lại nghèo như vậy?
Một số cấp Thần siêng năng, tiếp nhận nhiều nhiệm vụ hơn, trong khi đó lại có một số cấp Thần sống khá tiết kiệm, cũng tích lũy được tài sản đã hàng chục nghìn năm.
Hoàng Nghiêu đều sẽ ăn uống, chi tiêu nhiều thứ, đương nhiên không thể tiết kiệm được tiền.
Trần Lạc đang nghĩ, chỉ cần tùy tiện cướp của một người mua cũng đủ để ăn chơi vui vẻ trong một tháng.
Nhưng những đại khải tử(
) này đều là cấp Thần, muốn dựa vào vũ lực để cướp là không thể nào.
()chỉ những người giàu có, đẹp trai.
()chỉ những người giàu có, đẹp trai.
Bọn họ không có dị năng không gian, thế nhưng bọn họ có không gian giới chỉ(), mọi tiền tài của cải của bọn họ đều được chứa đựng trong đó.
()giới chỉ: chiếc nhẫn.
(*)giới chỉ: chiếc nhẫn.
Bây giờ Trần Lạc không có cách nào chạm vào không gian giới chỉ đã được thắt chặt ở trên tay người khác.
Trần Lạc xoa xoa cằm, xem ra cần phải nghiên cứu tìm ra cách phá vỡ không gian chứa đồ, hoặc là làm sao có thể trực tiếp lấy đi nhẫn của người khác.