Nhưng nếu cả hai cái cùng xuất hiện, ai cũng phải sợ hãi.
Trần Lạc hoàn toàn có thể dựa vào hồi tưởng thời gian để kiếm tiền, nhưng số tiền ấy sạch sẽ, còn đầu óc sẽ bị người khác bổ ra.
Nhìn thi thể của Malmo, Trần Lạc hừ một tiếng, Trần Lạc cũng còn một chút lương tâm, có điều không nhiều lắm.
Không dựa vào thói ăn trộm để kiếm tiền, chẳng lẽ ta lại phải đi làm công cho người khác à?
Trong đội ngũ cần một người xấu, cũng chỉ có ta làm được.
Đập nát đầu Malmo ra, lấy được một viên tinh thể hệ lôi điện cấp thần lộng lẫy.
Trần Lạc cũng lấy cả nhẫn không gian ra.
Trong nhẫn, ngoại trừ một ít đồ dùng sinh hoạt thì còn có rất rất nhiều tinh thể cấp vương cấp hoàng, còn có mười mấy viên tinh thể cấp đế.
Đây là do Malmo tàn sát những người yếu hơn, chuẩn bị mang ra bán.
Tinh thể cấp vương hoàn toàn không đáng giá tiền, nhưng nếu số lượng rất nhiều thì vẫn có thể tăng giá được.
Trần Lạc đột nhiên nảy ra một ý, ta dùng tấm thẻ này để mua một lần, sau đó lại dùng hồi tưởng thời gian, như vậy có phải là có thể dùng vô hạn được không?
Chậc, hình như không được, cái này có liên quan đến mạng lưới thông tin, số tiền trong tấm thể trở lại, nhưng số liệu trong hệ thống không trở lại cùng nhau, trừ phi có thể hồi tưởng lại toàn bộ vũ trụ thì mới tiêu phí vô hạn được.
Trần Lạc hậm hực từ bỏ suy nghĩ này, lấy ra một cái máy quẹt thẻ, cái này là do Trần Lạc chuyên môn mua, không có tác dụng gì ngoài việc kiểm tra xem trong thẻ còn lại bao nhiêu tiền.
43125526.
Tám con số, phát tài, phát tài rồi.
…
Từ khi bắt đầu chiến đấu đến khi kết thúc, toàn bộ quá trình chỉ mất ba phút, Trần Lạc đã giết chết một tên cấp thần.
Nếu là cấp thần khác, cho dù có dùng mấy tiếng đồng hồ cũng chưa thể giết chết được.
Gia Tốc thời gian vĩnh viễn là thần.
Thi thể của Malmo cần gì phải chôn xuống đất? Trực tiếp nhét vào trong không gian một phát là xong việc.
Tinh thể cấp thần như là có sinh mệnh, không gian của người khác không thể để vào được, nhưng Trần Lạc thì có thể.
Hơi xử lý một chút, cứ như vậy trên đời này lại mất đi một tên cấp thần.
Trần Lạc trầm ngâm một lát, chắc chắn Thời Tố đã sắp đến rồi, có nên đứng lại chờ hắn không?
Thời Tố có thể lợi dụng truyền tống không gian để đến đây, giữa khoảng cách quá xa thì Thời Tố không thể truyền tống cấp thần, nếu khoảng cách không phải quá xa thì Thời Tố vẫn có thể làm được, đây cũng là nguyên nhân mà Malmo bảo Thời Tố đến đây.
Trần Lạc hơi suy nghĩ một lát, quyết định loại bỏ suy nghĩ chờ Thời Tố đến.
Hắn không thể giết chết đối phương được, nếu để đối phương biết hắn ở đây thì chẳng khác nào tự bại lộ những chuyện khác cho đối phương biết.
Cứ để đối phương sống lâu thêm tí nữa.
Trần Lạc rời khỏi tinh cầu này, năm tiếng sau Thời Tố đã tới.
Người đi theo Thời Tố đến đây còn một người đàn ông vóc dáng cao lớn, Thời Tố không dám đến một mình một người.
truyền tống không gian có thể di chuyển khoảng cách lớn hơn so với hành tẩu hư không, nhưng khuyết điểm là phải mất nhiều thời gian để chuẩn bị.
Thời Tố híp mắt đánh giá, ở đây có để lại dấu vết chiến đấu kịch liệt.
"Malmo, Malmo."
Thời Tố thử liên hệ với Malmo, nhưng không nhận được hồi âm.
Nghĩ đến chuyện Malmo nói với mình lúc trước, hắn ta giao dịch với người khác, sợ bị hắc ăn hắc, mà hiện tại chỉ sợ bị người khác giết rồi.
Người đàn ông cao lớn trầm giọng nói:
"Malmo chắc hẳn đã bị giết chết, tuy Malmo chỉ là một đạo phép tắc, nhưng muốn nhẹ nhàng giết chết hắn không phải là việc dễ dàng, thực lực của kẻ địch rất mạnh, cũng có rất nhiều người."
Thời Tố gật đầu tán đồng, nếu như thực lực không quá chênh lệch nhau thì hai người cấp thần có thể đánh mấy ngày mấy đêm cũng là chuyện bình thường.
"Malmo đúng là quá bất cẩn, lại bị người khác giết chết dễ dàng như vậy, một chút cảnh giác cũng không có."
Hai người lại thông qua thông đạo không gian để trở về.
Về đến nhà, sắc mặt Thời Tố rất khó coi, hắn đã cho Malmo vay một nghìn vạn Tử Tinh, hiện tại Malmo không biết sống chết ra sao, số tiền này coi như ném đá trên sông rồi.
Một nghìn vạn Tử Tinh không phải là con số nhỏ, bằng ấy đã đủ để mua một bộ áo giáp giống của Oboone lúc trước.
Thời Tố cũng không biết, số tiền hắn cho người khác vay đã bị Trần Lạc liếm mất.
Hiện tại Pháp Vương còn chưa thể hấp thu được tinh thể của Malmo, bởi vì Malmo chưa đạt tới cảnh giới bán thần.
Trần Lạc không khỏi lo lắng, cũng không biết Pháp Vương có thể đạt tới cảnh giới bán thần hay không, tuy trước mặt hắn bán thần cũng chỉ là loại gà rừng, nhưng muốn đạt tới bán thần là chuyện rất khó.
Cho dù thế nào cũng phải khiến đám người Pháp Vương Mễ Lạp bọn họ trở thành bán thần, dù phải cắn thuốc cũng không sao.
Hiện tại đã có một chút tiền, Trần Lạc bắt đầu khởi động tâm tư muốn cải tạo Lam Tinh.
Tuy hiện giờ trên Lam Tinh vẫn có thể sống sót được, nhưng chỉ là sinh tồn mà thôi, có ai hy vọng quê nhà của mình là một nơi ngập ngụa chướng khí mịt mờ đâu?
Trần Lạc đi tới một tinh cầu có tên là một chữ cái, lúc trước đi tới tinh cầu vui vẻ đã được hưởng thụ cảm giác mua sắm đồ xa xỉ, vậy thì viên tinh cầu này chỉ yếu dùng các loại vật phẩm để giao dịch là chủ yếu.