Lúc trước Quái vật buông xuống đã thông qua thông đạo truyền tống không gian để xuất hiện, có khoảng chừng năm trăm con cấp vương.
Nếu không có truyền tống không gian, thì ít nhất cũng phải đợi đến hơn một trăm năm sau bọn họ mới đến.
Người bình thường không thể trả nổi tiền cho các người vận chuyển tinh tế, tiền công của bọn họ thậm chí còn gấp mấy chục lần giá trị của hàng hóa.
Nhưng ưu điểm là nhanh chóng.
Trần Lạc mở to hai mắt, ta đúng là loại ngu xuẩn, ta là ai chứ?
Hệ không gian cấp thần đấy.
Những tên bán thần đó có thể làm được, tại sao một người cấp thần như ta lại không thể làm được?
Trần Lạc mới dùng truyền tống không gian vài lần, nhưng có thể thử xem mà.
Trần Lạc muốn đưa những đồ vật này trực tiếp truyền tống đến Lam Tinh, trước tiên cứ thí nghiệm vài lần, cho dù có thất bại thì Trần Lạc cũng không thấy đau lòng.
Nhưng mà, con mẹ nói, làm thế nào để chế tạo thông đạo không gian đi thông đến Lam Tinh, Trần Lạc không hiểu phải làm sao.
Lúc ở Lam Tinh, truyền tống không gian vượt qua đại lục, Trần Lạc vừa thấy đã hiểu, bởi vì Trần Lạc biết rõ mục đích ở chỗ nào.
Nhưng trong vũ trụ rộng lớn này, Lam Tinh ở đâu? Trong óc Trần Lạc chỉ có một mảnh đặc nhớt.
Trần Lạc nói:
"Ngươi đi tìm một người vận chuyển tinh tế cực giỏi đến đây, không cần biết bao nhiêu tiền, hiểu không?"
Quái vật đầu to vui mừng đi tìm người vận chuyển tinh tế đến, hắn giới thiệu công việc, sẽ được trích phần trăm hoa hồng.
Trần Lạc đi lại ở gần đó để mua sắm, hắn đã chú ý tới đối phương, người này thật sự không thiếu tiền.
Quái vật đầu to rất nhanh đã tìm được một sinh vật giống như dạng người mặc một cái áo vạt dài màu bạc trắng.
Quái vật đầu to giới thiệu:
"Đại nhân, vị này là Thrus đại nhân, là người xuất sắc nhất trong số những người vận chuyển tinh tế, lưng dựa Thời Tố đại nhân, tay nghề chân truyền từ Thời Tố đại nhân."
Trần Lạc bảo hắn đi tìm người giỏi một chút, cho nên Quái vật đầu to phải ra sức thổi phồng.
Sắc mặt Thrus có vẻ kiêu ngạo, hắn không chỉ có chỗ dựa là Thời Tố, còn có quan hệ tốt đẹp với nhiều cấp thần khác, có kỹ năng thì ở đâu cũng nổi tiếng cả.
Nghe nói Trần Lạc trước mắt là một khách hàng lớn, trên mặt Thrus không hiện ra vẻ khinh thường, nhưng trong lòng lại ngập tràn cảm giác ưu việt.
Tuy ta không phải cấp thần, nhưng có rất nhiều cấp thần chưa chắc đã có nhiều tiền bằng ta, hiện tại ta phải liều mạng tích góp tiền, nhỡ đâu một ngày nào đó tìm được thần vật có tác dụng hỗ trợ ta lĩnh ngộ được phép tắc, ta cũng sẽ trở thành một cấp thần.
Chỗ dựa là Thời Tố?
Đây chẳng phải là oan gia ngõ hẹp hay sao?
Người vận chuyển tinh tế có rất nhiều tiền, cho dù hắn chỉ có mấy chục vạn Tử Tinh trong tay, Trần Lạc cũng quyết định sẽ ra tay.
Trần Lạc cười hiền lành nói:
"Ngươi nhìn xem, vận chuyện mười vạn con heo thú đến Miêu Tinh cần bao nhiêu tiền?"
Trần Lạc nói tọa độ Miêu Tinh cho hắn biết.
Thrus tính nhẩm một lát, sau đó há mồm nói:
"Yêu cầu chia làm mười lần vận chuyển, mỗi lần năm vạn Tử Tinh."
Vừa nghe thấy vậy, Quái vật đầu to trợn mắt nhìn Thrus, rõ ràng lộ ra thần sắc kinh ngạc.
phép tắc có liên quan đến cấp bậc của mục tiêu cần truyền tống, cũng có liên quan đến số lượng.
Những con heo thú này mới có thực lực cấp bốn cấp năm, quá yếu.
Trần Lạc mặt không có biểu cảm, nói như vậy thì cần phải mất năm mươi vạn Tử Tinh, mà những con heo thú này mới đáng giá mấy vạn Tử Tinh.
Trần Lạc cũng có chút hiểu biết về phép tắc, mười lần, nếu tăng ca làm thêm giờ, thì nhiều lắm chỉ tốn ba ngày thời gian của Thrus.
Ngươi chỉ là một tên bán thần, ba ngày đã kiếm được năm mươi vạn Tử Tinh?
Còn có thiên lý không? Còn có vương pháp không?
Hoàng Nghiêu nhìn thấy ngươi chắc phải khóc lóc ôm đùi nói xin đại ca dẫn ta theo với.
Ngươi làm vậy không phải vận chuyển heo thú, mà là nhân tiện coi ta như heo thú để làm thịt luôn.
Thrus đúng là hét giá quá cao, nhưng khắp nơi chào giá như thế, đối phương có thể làm gì được?
Trên viên tinh cầu này, cấp thần cũng không thể tùy ý động thủ, bởi vì có bảo vệ cấp thần khác đang trấn giữ, ta cần gì phải sợ?
Khách hàng trước mắt có thể là cấp thần, nhưng ta việc gì phải sợ, ngươi cho rằng phí bảo hộ mỗi năm ta nộp lên cho nhà nước là để làm cảnh chắc?
Trần Lạc ngoài cười nhưng trong lòng không cười, gật đầu nói:
"Được, được lắm, quẹt thẻ trả tiền."
Trần Lạc cũng không dám tin vào tai mình, đưa thật à? Không nói thách giá? Đồ ngu lắm tiền?
Thrus lập tức móc thẻ Tử Tinh của mình ra để Trần Lạc chuyển khoản.
Chờ tiền đã đến trong tay thật rồi, Thrus vui mừng khôn xiết, ánh mắt nhìn Trần Lạc cứ như đang nhìn một thằng đầu đất.