Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 872: Chương 872: Tác Dụng Của Những Loại Thuốc Khác

Trong một hạt cát thôi cũng có khả năng có cả 1 thế giới, chỉ một chỗ lồi nho nhỏ trên mặt tinh thể thôi cũng có thể là một vùng không gian cực kì rộng lớn. Sau khi mở não Thurs ra, Trần Lạc lấy ra viên tinh thể hệ không gian còn đang dính tơ máu. Trần Lạc cẩn thận quan sát nó, sau đó hân dễ dàng tìm thấy một cái chỗ hơi lồi lên, nhìn nó giống như một cái mụn nhỏ mọc trên bề mặt tinh thể. Hắn bóp nát nó, dị năng không gian của Thurs liền vỡ ra. Với tình huống bình thường mà muốn một hệ không gian bị vỡ không gian là rất khó. Vì dị năng không gian bám ở mặt ngoài tinh thể, có tinh thể của ai mà bị lấy ra một cách dễ dàng đâu cơ chứ?

Không gian bị nổ rơi đầy mặt đất. Trần Lạc cảm thấy rất hưng phấn, quả nhiên tài sản mà Thurs có đều được hắn ta để trong dị năng không gian. Nhẫn không gian thì có thể bị trộm mất, nhưng mà dị năng không gian thì không thể nào. Những thứ rơi ra cơ bản đều là sách, trong đó còn có 1 cái thẻ tử tinh và một số bình bình lọ lọ. Trần Lạc cầm thẻ tử tinh ra quẹt thử. Số dư của nó là 52013142. Trần Lạc há hốc miệng, là hơn năm ngàn hai trăm vạn tử tinh đó. Mẹ tôi ơi, hắn ta không chỉ giàu hơn cả Malmo mà hắn ta còn giàu hơn cả ta nữa. Hoàng Nghiêu mà đứng trước mặt Thurs so về tài sản thì sợ là hắn ta sẽ xấu hổ tới mức vùi mặt xuống đất mất.

Mặc dù Thurs không phải là cấp thần, nhưng mà khả năng kiếm tiền của hắn ta còn trâu bò hơn so với đa số những cấp thần khác rất nhiều. Ước mơ lớn nhất cả đời này của Thurs chính là trở thành cấp thần. Vì giấc mơ này mà Thurs từ bỏ tất cả những sở thích cá nhân khác ví dụ như hưởng lạc, hoặc tình cảm, nhu cầu. Thậm chí tới giờ hắn ta vẫn không có vợ, có con trai con gái gì hết. Ban đầu Thurs định tiết kiệm số tiền này lại để nhỡ như sau này hắn có gặp phải thần vật gì đó có giúp ích cho sự lĩnh ngộ pháp tắc hoặc là kéo dài tuổi thọ thì hắn sẽ kịp thời mua luôn, nhất là những món đồ giúp tăng tuổi thọ.

Tuổi thọ của bán thần là 3000 năm. Nếu trong vòng 3000 năm này, hắn không thể lĩnh ngộ được pháp tắc, vậy 1 vạn năm thì sao? Dù sao thì nó cũng có nhiều hy vọng hơn 3000 năm mà. Đáng tiếc là Thurs không đợi được tới ngày đó. Hắn chưa kịp làm gì đã gặp phải tên như Trần Lạc rồi. Bây giờ tất cả những gì hắn tích cóp đều làm lợi hết cho Trần Lạc. Trần Lạc lẩm bẩm nói:

"Ta phát tài rồi. Ta đã trách nhầm ngươi rồi, ngươi đúng là có tiền thật đấy.”

Trần Lạc tùy tiện lật lật đống sách, không ngờ trong này lại có ghi chép của Thurs đối với việc lĩnh ngộ pháp tắc. Cả 1000 quyển sách đều được viết kín mít. Xem ra đối với việc lĩnh ngộ pháp tắc, Thurs đã đạt đến mức độ trầm mê luôn rồi. Thế nên khi hắn ta thấy Trần Lạc lĩnh ngộ được 1 cách dễ dàng thì muốn hắn không suy sụp cũng khó. Trong đống chai chai lọ lọ đều là một số thuốc trị thương mà thôi. Có một cái bình trong số đó là bình ngọc, trông cực kì tinh tế. Sờ lên nó có cảm giác rất ôn nhuận, trên mặt bình còn có ghi nhãn. Là Tỉnh thần dịch.

Trước đây lúc Trần Lạc đi mua sắm đã trông thấy qua những lọ thuốc khác cả rồi, thế nên hắn biết những loại thuốc khác có tác dụng gì. Nhưng mà cái Tỉnh thần dịch này là cái thứ gì vậy? Nhất định đây là món đồ tốt, nghĩ vậy Trần Lạc liền cất nó đi, sau này hắn sẽ kiếm cơ hội để tìm hiểu về nó. Tất cả các vật phẩm, bao gồm cả thi thể của Thurs đều rơi vào bên trong dị năng không gian của Trần Lạc. Hắn điều chỉnh lại cảm xúc, sau đó hắn liền quay về chỗ của Richard và Sentai. Hắn chỉ cần nỗ lực thêm chút nữa thôi là hắn sẽ có đủ tài sản đạt được 1 cái mục tiêu nhỏ rồi.

Trần Lạc tắm lại một lượt, không bao lâu sau, có tiếng gõ cửa vang lên, có hai điểu nhân đi vào. Đó là hai cô gái có đôi cánh màu trắng nõn, mắt ngọc mày ngài. Nhìn họ trông giống như thiên sứ trong truyền thuyết vậy. Thật đáng thương, đã nửa đêm nửa hôm rồi mà vẫn còn phải làm việc, có những lúc còn phải đứng giữa gió lạnh trong đêm nữa. Trần Lạc là người rất có lương tâm đó, điều hắn không nhẫn tâm nhìn nhất chính là sự khổ đau bệnh tật trên thế gian này. Lúc nãy là hắn đi cướp giàu, còn bây giờ chính là đi giúp nghèo. Đây đều là những thiên sứ trông cũng không tồi nha. Đây chính là do Richard cố ý gọi cho Trần Lạc. Trần Lạc ậm ừ nói:

“Các ngươi mát xa cho ta thôi là được rồi.”

Hai thiên sứ quay qua nhìn nhau, trong mắt bọn họ hiện lên vẻ hiểu ra, bình thường những loại người như này đều là giả vờ đứng đắn mà thôi. Hai thiên sứ đứng 1 trái 1 phải, bọn họ phối hợp với dị năng quanh minh, thật đúng là những tay xoa bóp cừ khôi. Đột nhiên, Trần Lạc đang hài lòng bỗng kinh ngạc nói:

"Ngươi làm cái gì vậy?”

Đi ra, đi ra đi. Ta đã nói chỉ mát xa mà thôi, các ngươi quá tham lam, còn muốn thu thêm phí. Hai thiên sứ ngơ ngác rời đi. Sau khi đóng cửa lại, một trong số họ thấp giọng nói một câu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!