Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 881: Chương 881: Ân Huệ

Trần Lạc chậm rãi gật đầu:

“Ta nợ Xà Mẫu một ân huệ.”

Hoàng Nghiêu nói đùa:

“Xà Mẫu có nhiều cách để kiếm tiền, nhưng chi phí cũng cao, tiền cũng không nhiều, chuyện cô ấy đối phó với ngươi, lão đệ, ngươi sẽ không để bụng phải không?”

Xà Mẫu là Vạn Xà chi Mẫu, Trần Lạc đã xác nhận cô ấy vì nghèo nên bán quần áo.

Không những không cần tiền mà còn có thể “hỗ trợ người nghèo” một chút.

Một giờ sau, Trần Lạc đã chế tạo xong thông đạo không gian, Trần Lạc cẩn thận kiểm tra lần nữa.

Không cần kiểm tra cũng không sao, cho dù xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nhiều nhất cũng giết chết một Bán Thần, không phải đánh chết cấp Thần.

Nhưng Trần Lạc vẫn cẩn thận như vậy, tỉ mỉ kiểm tra nửa giờ mới thở phào nhẹ nhõm nói:

“Đi thôi.”

Khi thời không trôi qua, hơn mười giây sau, Trần Lạc và Hoàng Nghiêu đã đến một tinh cầu xa xôi, có bầu trời trong xanh và không khí trong lành.

Trần Lạc liếc nhìn xung quanh liền thấy rất nhiều Xà tộc còn chưa biến hình, cũng như rất nhiều cô gái xinh đẹp.

Hoàng Nghiêu cười tinh nghịch:

“Đừng nhìn, đây đều là những người kém sắc, nếu như ngươi thích, chỉ cần mở miệng hỏi, Xà Mẫu sẽ dẫn đến cho ngươi vài người xinh đẹp.”

Trần Lạc vẻ mặt nghiêm túc, nói:

“Nói nhảm, có cho ta thì ta cũng không muốn, ta là một người đàn ông tốt.”

Hoàng Nghiêu rất quen thuộc với Xà Tinh, dẫn theo Trần Lạc thẳng đến hang ổ của Xà Mẫu.

Nhà của Xà Mẫu được xây dựng phía trên một gốc Thế Giới Thụ (cây thế giới), cây này to đến mức phía trước có một gốc cây gần như che khuất bầu trời.

(cây thế giới),

Cây này đã đạt đến cấp Bán Thần và có thể giải phóng một lượng lớn linh lực.

Để mua được Thế Giới Thụ này, Xà Mẫu đã tiêu hết cả tiền vốn.

Hoàng Nghiêu ngẩng mặt lên trời hét lớn:

“Xà Mẫu, mau tới đón khách đi.”

Trần Lạc liếc nhìn Hoàng Nghiêu, cái này thật sự là tiếp khách sao?

Một tiếng quát lạnh lùng truyền đến:

“Tiếp khách cái gì, khó nghe muốn chết, Hoàng Nghiêu ngươi, một lão già…”

Xà Mẫu bước ra từ trong một cung điện, lập tức lộ ra vẻ mặt không thể tin được.

“Không phải vừa mới liên lạc sao, đến nhanh như vậy?”

Hoàng Nghiêu và Xà Mẫu tất nhiên rất quen thuộc với nhau, khoảng cách giữa hai ngươi bọn họ đương nhiên cũng biết, bay bình thường phải mất mười ngày, thế mà lúc này chưa đến hai giờ đã đến.

Không phải Trần Lạc nhát gan, một giờ đã có thể đến.

Hoàng Nghiêu bật cười, trước đó ta đã bị sốc như thế nào, Xà Mẫu ngươi đã có thể cảm nhận được rồi.

Cũng không cần phải giật mình như vậy.

Hoàng Nghiêu nói:

“Vào nhà nói đi, vào nhà nói đi.”

Vào thời điểm ở Lam Tinh, Trần Lạc căn bản không có tâm trạng, cũng không có nhiều cơ hội để ý đến Xà Mẫu, lúc này mới tính là lần đầu tiên gặp mặt.

Xà Mẫu được xưng là Xà Mẫu, nhưng trông cô không hề già, có khuôn mặt của một thiếu nữ khoảng chừng hai sáu, hai bảy tuổi.

Mái tóc đen, dài và thẳng.

Một khuôn mặt phong tình vạn chủng(), trong ánh mắt lộ ra tia mị hoặc.

()Phong tình vạn chủng: miêu tả vẻ đẹp cực kỳ gợi cảm và vô cùng quyến rũ, tràn đầy sức sống khiến cho người người say đắm u mê khi nhìn vào.

(*)Phong tình vạn chủng: miêu tả vẻ đẹp cực kỳ gợi cảm và vô cùng quyến rũ, tràn đầy sức sống khiến cho người người say đắm u mê khi nhìn vào.

Trần Lạc quả thực phải thừa nhận, rất đẹp và trang nhã.

Xà Mẫu sửng sốt một lúc, nhìn thấy Trần Lạc, lập tức nhanh chóng bay tới, dáng vẻ có chút dè dặt, mỉm cười.

“Trần Lạc, chúng ta lại gặp nhau.”

Xà Mẫu đã biết tên của Trần Lạc từ Hoàng Nghiêu.

Xà Mẫu chắp hai tay lại trước ngực, thế mà cúi đầu, trịnh trọng nói lời xin lỗi:

“Hoàn cảnh ép buộc nên lúc đó ta buộc phải làm phiền đến ngươi, Bạch Trinh ta ở chỗ này muốn nói với ngươi lời xin lỗi.”

Người ngoài vẫn luôn gọi lãm còn Bạch Trinh mới là tên gốc.

Xà Mẫu trịnh trọng nói, Trần Lạc cũng đáp lễ:

“Không đánh nhau thì làm sao mà quen biết được nhau, quê hương của ta có thể được bảo vệ cũng là nhờ may mắn có Xà Mẫu ngươi.”

Hoàng Nghiêu nói thêm:

“Đều là bạn bè, đều là bạn bè, chúng ta vào nhà ngồi đi.”

Cung điện Xà Mẫu trông khá đẹp, nhưng đồ trang trí rốt cuộc cũng không có giá trị gì cho lắm.

Sau khi ngồi xuống, Xà Mẫu cười hỏi:

“Vừa rồi mớ liên lạc, sao ngươi đã tới rồi, chẳng lẽ là gần đến mới lên lạc sao?”

Hoàng Nghiêu sờ sờ cái đầu trọc, vẻ mặt đắc ý nói:

“Chúng ta sử dụng thông đạo không gian đi tới, Trần Lạc nắm giữ pháp tắc dịch chuyển không gian, đạo thứ hai của pháp tắc.”

Chuyện này không có gì bí mật, nếu có nhiều người biết cũng không sao.

Xà Mẫu vốn dĩ đang mỉm cười không ngớt nhưng sắc mặt đột nhiên trở nên đờ đẫn, ngồi trên ghế, thế mà thăng bằng không vững, ngã lệch xuống, có chút xấu hổ.

Sau khi bình tĩnh lại, Xà Mẫu trợn mắt há mồn nhìn Trần Lạc.

Chuyện Trần Lạc đã đến cấp Thần, Hoàng Nghiêu đã nói với cô trước đó, bốn năm thành Thần đã khiến Xà Mẫu cực kỳ kinh ngạc.

Bây giờ còn đã lĩnh ngộ được pháp tắc thứ hai.

Yêu nghiệt.

Xà Mẫu cảm thán nói:

“Trần Lạc, ngươi về sau nắm giữ pháp tắc tuyệt đối sẽ không thấp hơn bảy đạo.”

Xà Mẫu do dự một chút rồi nói:

“Chờ một chút.”

Xà Mẫu bước vào trong Thế Giới Thụ và lấy ra một viên đá quý màu xanh lá cây có kích thước bằng quả táo, phát ra ánh sáng màu xanh lục.

Đây là hạt giống của Thế Giới thụ, Xà Mẫu cũng không ngờ Thế Giới sẽ kết trái.

Vốn dĩ Xà Mẫu không lấy ra bảo vật này, nhưng sau khi biết Trần Lạc trong vòng vài tháng đã lĩnh ngộ được pháp tắc thứ hai, lúc này mới cắn răng lấy ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!