Hoàng Nghiêu cũng ngây người ra nhìn phép tắc đang xuất hiện bên ngoài phi thuyền.
Hả, phép tắc đến?
Chẳng lẽ là Mễ Lạp hoặc Pháp Vương trở thành bán thần, sau đó trực tiếp nhảy lên cấp thần?
Cơn buồn ngủ của Trần Lạc lập tức tan đi mất, nghiêm túc nhìn ra bên ngoài phi thuyền.
Một đạo phép tắc gần như trong suốt, mang theo màu xanh nhạt trực tiếp xâm nhập vào trong phi thuyền, giống như không gặp phải bất kỳ chướng ngại vật nào, sau đó tức khắc dung nhập vào người Trần Lạc.
"Phụt."
Trần Lạc phun ra.
Đây là phép tắc phòng ngự không gian?
Hoàng Nghiêu đến quỳ với hắn:
"Đại ca, từ hôm nay về sau, ngươi là đại ca của ta, chỉ có mấy tháng mà đạo phép tắc thứ ba đã đến rồi."
Cả người Xà Mẫu run lên, hình như...
Hơn một năm trước, lần đầu tiên cô nhìn thấy Trần Lạc, hắn vẫn chỉ là một cấp đế, nếu bỏ qua thời gian thăng cấp lên bán thần thì thời gian hắn trở thành cấp thần mới chưa đến một năm.
Chưa đến một năm mà đã đạt được ba đạo phép tắc?
Hoàng Nghiêu mất ba vạn năm năm mới có một đạo phép tắc, tuy tiến độ không thấp, đã đến 62 điểm, nhưng cũng chỉ có một đạo.
Mà Trần Lạc thì sao?
Mấy tháng lại lĩnh ngộ được một đạo phép tắc, vậy thì ai chơi lại được?
Ý định ôm đùi Trần Lạc của Xà Mẫu càng thêm vững vàng.
Hoàng Nghiêu đã trực tiếp nhận đại ca rồi.
Trần Lạc lĩnh ngộ được hai đạo phép tắc, Hoàng Nghiêu còn cảm thấy có chút ghen ghét, hiện tại đã biến thành khiếp sợ.
Hắn phục.
Trần Lạc lại có chút tức hộc máu mồm, còn tưởng là phép tắc thời gian hoặc là đại thần chứng thực gì chứ, ai ngờ lại là cái loại rẻ rách này.
"Ngươi đến làm gì? Ngươi nói xem ngươi đến làm cái mẹ gì?"
…
Trời ạ, đúng là tạo nghiệt mà!
Ta thật lòng không muốn loại phép tắc này đâu, có thể đổi sang cái khác được không?
Trần Lạc ghét bỏ phép tắc, nhưng phép tắc phòng ngự lại giống như lông vũ nhẹ nhàng vây quanh người Trần Lạc, bắt đầu cải tạo thân thể Trần Lạc.
Phép tắc hành tẩu hư không và phép tắc truyền tống cũng tự động chạy đến, giống như là đuổi theo phép tắc phòng ngự, cùng nhau bay lên.
Hành tẩu hư không: Lão đệ mới?
Truyền tống không gian: Cuối cùng thì ta cũng không phải tiểu đệ nữa.
Phòng ngự không gian: Tam đệ kính chào hai vị đại ca, có điều hình như lão đại không chào đón ta thì phải?
Trần Lạc đứng giữa trung tâm, vẻ mặt không còn luyến tiếc cuộc sống, ta không muốn thừa nhận chuyện năng lực của ta toàn tập trung vào chuyện giữ mạng chó.
Cái ta muốn là công kích, là phép tắc thời gian!
Ánh mắt Xà Mẫu và Hoàng Nghiêu tràn ngập hâm mộ nhìn Trần Lạc đang được phép tắc cải tạo.
Hoàng Nghiêu ây da một tiếng:
"Sao đại ca nhìn có vẻ không vui mừng tí gì vậy?"
Xà Mẫu ngẩn ra, cái câu đại ca này của ngươi đúng là trôi chảy thật.
Xà Mẫu cũng kinh ngạc nói:
"Không biết, sao lại không vui được chứ? Chắc chắn là vui quá hóa buồn rồi."
Trần Lạc bất đắc dĩ bị bắt tiếp nhận hiện thực, thôi đến thì đến vậy, dù gì cũng có thêm năm vạn năm tuổi thọ.
Phép tắc cải tạo căn cứ theo trình độ lĩnh ngộ, hiện giờ phép tắc phòng ngự không gian chỉ vừa mới đạt tới tiêu chuẩn cải tạo, 31 điểm.
Nếu một loại phép tắc lĩnh ngộ đến trình độ 60 điểm thì ngoài trừ tuổi thọ ra, sẽ có mức độ cải tạo tương đương với hai cái phép tắc đạt tới 30 điểm.
Hiện giờ Trần Lạc đã có hành tẩu hư không 97 điểm, truyền tống không gian 74 điểm, phòng ngự không gian 31 điểm, tổng cộng là 202 điểm.
Miễn cưỡng có thể so sánh với một người cấp thần đã lĩnh ngộ được sáu loại phép tắc 30 điểm.
Nhưng chuyện này là điều không thể xảy ra, nó chỉ xuất hiện trên lý luận, nếu có thể lĩnh ngộ được sáu loại phép tắc thì người đó phải là người có thiên phú cực cao, mỗi một loại phép tắc lĩnh ngộ được cũng có tiến độ không thấp.
Có chút phép tắc có nguyên lý tương tự, nhưng tính chất lực lượng lại khác nhau.
Mười phút sau, quá trình cải tạo của phép tắc đã kết thúc, so với hành tẩu hư không thì chỉ có một phần ba, chẳng trách Trần Lạc lại gọi nó là đồ rẻ rách.
Trần Lạc ngồi dí người trên sô pha, thở dài thườn thượt một tiếng.
Xà Mẫu và Hoàng Nghiêu nhìn nhau, Hoàng Nghiêu khó hiểu hỏi:
"Đại ca, đã lĩnh ngộ được loại phép tắc thứ ba rồi, đây chẳng phải là chuyện đáng mừng hay sao? Tại sao nhìn ngươi có vẻ không vui tí nào vậy?"
Ngươi đã sống mấy vạn năm rồi, mặt đâu ra mà kêu một người trẻ tuổi mới sống hơn hai mươi mấy năm như ta là đại ca?
Hắn không phải người ngoài, cho nên Trần Lạc không lừa gạt hắn.
"Chúng ta cũng coi như người quen, ta lĩnh ngộ được phép tắc gì thì các ngươi cũng biết rồi đấy, thuần di, truyền tống, phòng ngự."
"Một loại công kích cũng không có, tuy là ba loại phép tắc, nhưng muốn giết chết một cấp thần có một loại phép tắc cũng không dễ dàng gì."
Vẻ mặt Trần Lạc tràn ngập u ám:
"Ta có thể là cấp thần có ba loại phép tắc rác rưởi nhất, không, không phải là có thể, mà là nhất định."
Hoàng Nghiêu chậm rãi trợn to hai mắt, ngã thẳng xuống trên mặt đất, cả người run lên.
Ngươi nghe xem, hắn đang nói tiếng người hay sao?
Ta cũng muốn trở thành cấp thần có ba loại phép tắc yếu nhất, nhưng mà phép tắc nó không chịu nghe ta, ta cầu nó nó cũng không đến.
Ngươi mới bao nhiêu tuổi? hành tẩu hư không thì không tính đến, một năm ngươi lĩnh ngộ được hai cái phép tắc, vậy mà chưa thấy thỏa mãn à?