Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 895: Chương 895: Ăn Cũng Không Ngon

Cuối cùng cũng sắp tới Lam tinh rồi. Bất kể những tinh cầu ngoài kia có đẹp đẽ tới đâu, nhưng khi trở về Lam tinh, Trần Lạc vẫn cảm thấy có một cảm giác rất an toàn và yên tâm. Nơi khiến ta an tâm nhất luôn luôn là nhà mà. Trong thời gian 1 năm, ta đã lĩnh ngộ được 3 đạo pháp tắc, vậy thì chẳng nhẽ vài chục năm nữa ta còn không lĩnh ngộ được hết hay sao? Có lẽ lí do tới bây giờ ta vẫn chưa lĩnh ngộ được pháp tắc thời gian là do chưa có đủ thời gian mà thôi. Đợi tới khi nào ta lĩnh ngộ được pháp tắc thời gian thì ta sẽ xuất hiện sau. Mấy người bọn Pháp Vương bây giờ cũng đều đã đang ở cấp đế, có 1 ngàn năm tuổi thọ. Chỉ vài chục năm mà thôi, vẫn chưa tới nỗi khiến bọn hắn già chết.

Phi thuyền hạ cách xuống một thành phố mới cuẩ Long quốc một các vững vàng. Trần Lạc xuống khỏi phi thuyền, sua khi đợi tất cả mọi người đều xuống hết thì hắn ấn vào điều khiển từ ca, thu phi thuyền lại. Khi Trần Lạc rời đi, Trần Lạc không phải là cấp thần, thế nên hắn chỉ cảm thấy thế giới bị ô nhiễm mà thôi. Baya giờ hắn đã đạt tới cấp thần, hắn đã cảm nhận được khí tức của pháp tắc hắc ám tràn ngập trong không trung. Những cái pháp tắc hắc ám nhỏ bé vụn vặt này mới chính là nguyên nhân chính dẫn tới việc Lam tinh bị ô nhiễm. Những thành viên đã đi trước vừa nhìn thấy phi thuyền thì lập tức chạy nhanh về phía Trần Lạc.

“Bố.”

“Bố nuôi.”

Mấy con chó con chạy tới với vẻ cực kì hưng phấn, cuối cùng bố nuôi của chúng nó cũng tới rồi. Trần Lạc mỉm cười chào về phía mọi người đang đứng. Nét mặt Thư Vân mang theo vẻ buồn bã:

“Thủ lĩnh, những con thú Trư La mà ngươi gửi tới lần trước đều biến dị cả rồi, kể cả có nuôi chúng nó thì thịt của chúng nó ăn cũng không ngon.”

Nụ cười trên mặt Trân Lạc khựng lại, con mẹ nó chứ, hắn còn nghĩ sức đề kháng của những con vật bên ngoài vũ trụ sẽ mạnh hơn cơ. Ai ngờ cuối cùng tất cả cũng biết thành sinh vật biến dị cả rồi. Thịt của chúng nó cực kì khó ăn, vừa chua vừa đắng. Không sao cả, thứ đó cũng không đáng tiền lắm. Đợi sau khi Lam tinh khôi phục xong thì hắn sẽ mua thêm 1 ít, sau đó dùng truyền tống không gian đưa thẳng tới Lam tinh là được rồi. Trần Lạc nhìn về phía Xà Mẫu, Xà Mẫu nói cô ta có cách để tịnh hóa hết những pháp tắc hắc ám này đi. Xà Mẫu gật đầu nói:

“Yên tâm đi, ta có cách. Mặc dù đó không phải là tịnh hóa, nhưng mà kết quả đạt được thì cũng tương đương như vậy.”

Khi không nắm chắc kết quả thì Xà Mẫu tuyệt đối không dám nói đảm bảo chắc chắn như vậy đâu. Nếu chuyện này cô ta làm không tốt thì sẽ đắc tội Trần Lạc mất. Xà Mẫu ngập ngừng đôi chút:

"Bây giờ bắt đầu đi.”

Dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, Xà Mẫu bay lên không trung, biến về lại bản thể của mình. Đó là hình dáng của một con bạch xà trắng như tuyết, cả người dài hơn nghìn trượng. Hơn nữa nó vẫn đang to lên, nhanh chóng dài ra hơn vạn trượng, tới mức che khuất cả bầu trời. Bạch Xà ở trên không trung, mở to cái miệng lớn, miệng của nó phát ra một lực hút cực kì mạnh. Tất cả những pháp tắc hắc ám như mảnh vụn ở khắp mọi nơi đều bị Xà Mẫu hút hết vào miệng, giống như đang hút bụi vậy. Trên mặt Xà Mẫu hiện lên vẻ cực kì đau đớn khổ sở.

Pháp tắc hắc ám chẳng phải là thứ gì tốt đẹp cả. Nó sẽ tiến vào bên trong cơ thể của Xà Mẫu, làm cơ thể của Xà Mẫu bị phá hoại. Nó sẽ quấy nhiễu Xà Mẫu, khiến Xà Mẫu không thể nào lĩnh ngộ pháp tắc được. Tất nhiên điều này không phải là vĩnh viễn, có lẽ khoảng vài trăm hoặc vài ngàn năm nữa, chúng sẽ bị Xà Mẫu tiêu hóa hết. Khi đó, Xà Mẫu biết được tin Trần Lạc đã lĩnh ngộ được 2 đạo pháp tắc nên cô ta mới ra quyết định như vậy. Cô ta hy sinh thời gian vài trăm năm ra để kết giao tình với Trần Lạc. Khi biết Trần Lạc đã lĩnh ngộ tới đạo pháp tắc thứ ba, Xà Mẫu càng hạ quyết tâm hơn nữa. Đối với Trần Lạc mà nói, vài trăm năm là khoảng thời gian rất quý giá, bây giờ Trần Lạc còn chưa tới 30 tuổi. Nhưng đối với Xà Mẫu mà nói, kể cả không có chỗ pháp tắc hắc ám này thì cô ta cũng rất khó để có thể lĩnh ngộ pháp tắc trong vài trăm năm đó. Hoàng Nghiêu ngơ ngác nói:

"Hóa ra cách mà Xà Mẫu nói chính là như vậy, cô ta tự hấp thu pháp tắc hắc ám vào trong cơ thể của chính mình.”

Hoàng Nghiêu thở dài một hơi. Những pháp tắc đã bị vỡ nát thì chỉ có thể thử tịnh hóa. Nhưng dưới tình huống không thể tìm được cấp thần hệ quang minh giỏi về tịnh hóa thì cách nuốt chửng nó cũng coi như là một giải pháp. Sắc mặt Trần Lạc rất nghiêm trọng:

“Chuyện này sẽ mang lại hậu quả như thế nào?”

Hoàng Nghiêu lắc đầu cười khổ nói:

"Cũng không có hậu quả gì nghiêm trọng cả, chỉ là cơ thể sẽ phải chịu chút đau đớn, trong vài trăm năm tới sẽ không thể nào chuyên tâm lĩnh ngộ pháp tắc cả. Nói thật lòng, ngươi cũng không cần khuyên Xà Mẫu đâu, cô ta can tâm tình nguyện làm vậy đó.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!