“Hai tỉ tử tinh rơi vào tay ta rồi, muốn cản cũng không cản nổi nha.”
Trên thông báo nói rõ, năng lực chiến đấu của Trần Lạc cực kì thấp. Trần Lạc hừ một tiếng:
"Đừng có nói ta không cho các ngươi cơ hội, bây giờ các ngươi chạy đi thì vẫn còn kịp. Nếu không thì tới nhà các ngươi cũng không còn nữa đâu.”
Tên đầu trọc cười đểu:
“Ngươi không có cơ hội đó đâu. Hôm nay ngươi sẽ phải chết.”
Kim Trảo chỉ chỉ vào đầu trọc:
"Nhà của ta ở đâu ngươi còn không biết, ngươi biết nhà của chúng ta ở đâu không?”
…
Trong lòng Kim Trảo và đầu trọc có chút sửng sốt.
Lời đe dọa của tên gia hỏa này thật kỳ lạ, từ trước đến nay chưa từng gặp được kẻ nào mà chỉ cần mở miệng là nhà ngươi đã không còn nữa.
2 tỷ Tử Tĩnh đang ở ngay trước mặt, liệu hai người có thể từ bỏ sao?
Là 2 tỷ Tử Tĩnh đấy, kiếm tiền theo cách bình thường thì có tích lũy cả một đời cũng còn chưa được.
Nhìn thấy hai người đều cố chấp như vậy, Trần Lạc lắc đầu, đã cho thể diện rồi mà không cần phải không?
Nhìn thấy hai người lao về phía mình, giây tiếp theo, bọn họ đã biến mất.
Ta không thể giết chết ngươi, nhưng ta có thể khiến ngươi cút đi.
Trần Lạc thậm chí còn không động một ngón tay, ngàn vạn lần không được hành động, bằng không thì tin đồn năng lực tấn công của ta thấp sẽ bị bác bỏ.
Ta cũng bất lực, nhưng ta có thể làm gì được đây?
Hư không trục xuất đi hai người, Trần Lạc tiện tay tạo ra một thông đạo không gian, tạm thời rời khỏi nơi này, chuẩn bị một thông đạo không gian xa hơn.
Lấy ra cuốn sổ truyền tin lấy được từ chỗ Tam Thân Vương, trong đó ghi lại tất cả cơ sở dữ liệu của cấp Thần mà Tam Thân Vương thu thu thập được.
Tuy nhiên, thông tin liên lạc của một số đại lão lại không có, nếu muốn liên lạc được với những đại lão này, Tam Thân Vương nhất định phải đích thân đến, không thể nào để thị nữ đến, như vậy quá thiếu tôn trọng, cho nên cái này không có trong cơ sở dữ liệu.
Cơ sở dữ liệu bao gồm các thông tin như ngoại hình, tên tuổi, thông tin liên lạc, tọa độ địa chỉ.
Trần Lạc tùy ý lật qua, hai mắt sáng lên, đọc được thông tin về Kim Trảo.
Tạp Nhĩ Lô Ma Nì Ô Nhĩ Lạp.
Vẫn nên gọi hắn là Kim Trảo đi.
Năng lực tình báo của Tam Thân Vương không phải là thứ mà cấp Thần bình thường hoặc tình báo của đế quốc có thể sánh được, vì vậy Tam Thân Vương đã giữ nó.
Tất nhiên, tọa độ được ghi chép rõ ràng.
Trần Lạc suy nghĩ một chút, nhất định muốn trộm nhà, nếu không thì chó mèo cũng không dám gây phiền toái cho ta.
Nhưng mọi việc đều có thứ tự trước sau, việc trộm nhà của Kim Trảo và đầu trọc không phải là ưu tiên hàng đầu.
Việc cấp bách nhất là đi đến nơi của cấp Thần hệ kim loại để tìm vài bộ áo giáp.
Bảo vệ mạng sống là quan trọng, không phải sao?
Một khi đã có áo giáp trong tay, sẽ không còn sợ hãi nữa.
Ta thực sự quá cẩn thận rồi.
Tọa độ của cấp Thần hệ kim loại Norton cũng không phải là bí mật, bởi vì có rất nhiều người đến tìm hắn chế tạo áo giáp nên muốn giữ bí mật là điều không thể.
Trần Lạc nhìn vào tọa độ, rất xa, có thể đến được trong một lần duy nhất, nhưng lượng dị năng sẽ tiêu hao hơn nửa, quá nguy hiểm.
Trần Lạc chia làm ba lần, dừng lại nghỉ ngơi một chút, càng ngày càng gần tinh cầu của Norton.
Có dịch chuyển không gian thật là tốt, có thể đi bất cứ nơi nào.
Trần Lạc không đặt chân lên tinh cầu của Norton ngay lập tức, hiện tại đang bị truy nã, cần phải thay đổi diện mạo.
Vậy thì dùng Vưu Lý đi.
Nghĩ đến điều gì đó, Trần Lạc từ bỏ, nếu như Vưu Lý còn ở Lam Tinh, dù có người giống hay không giống Vưu Lý cũng không sao, không có ai biết Vưu Lý.
Nhưng nghe nói Vưu Lý đang lang thang vào vũ trụ, nếu dùng ngoại hình của hắn, dẫn đến việc Vưu Lý bị truy nã sẽ không tốt.
Trần Lạc lục lọi trong không gian, lần trước đặt mua rất nhiều đồ trang điểm, lúc này đã có thể phát huy tác dụng.
Từng vật phẩm lần lượt tự động bay lên, giống như bay ra khỏi không gian.
Trần Lạc gãi gãi đầu, còn có một cái kia ở đâu? Ta cũng không thể nhớ nó trông như thế nào.
Nam Nam và Mạn Mạn hỏi:
“Thiếu gia, ngài đang tìm gì vậy, bọn ta có thể giúp gì cho ngài?”
Trần Lạc không quen được gọi là chủ nhân, gọi là lão gia thì hắn không già như vậy, gọi là công tử thì Trần Lạc lại cảm thấy không thoải mái, vậy nên liền để bọn họ gọi là thiếu gia.
Trần Lạc nói:
“Tìm một vài đồ vật để ngụy trang.”
Mắt Mạn Mạn sáng lên, muốn ngụy trang sao? Đã đến lúc ta thể hiện.
Mạn Mạn lập tức nói:
“Thiếu gia, ta rất giỏi trong việc ngụy trang, có thể giúp ngài.”
Trần Lạc trở nên hứng thú:
“Được, ngươi tới đi.”
Mạn Mạn cũng có một không gian giới, từ trong không gian của mình, cô tìm thấy rất nhiều đạo cụ khác nhau.
Nửa giờ sau, một Trần Lạc hoàn toàn mới đã xuất hiện, cực kỳ đẹp trai.