Con của Đầu Trọc nhìn thấy hành động đập phá của Trần Lạc nhưng cũng không dám ngăn cản.
Trần Lạc sử dụng hư không đi lại đưa tất cả người hầu cùng người thân của Đầu Trọc lại gần mình, hừ lạnh một tiếng.
“Lão tổ nhà các ngươi đã đắc tội với ta, nhưng con người ta có tấm lòng nhân từ, tạm thời thả các ngươi đi, nhưng nếu như có lần sau, các ngươi đều phải chết.”
“Bây giờ các ngươi đều quỳ lạy cho ta, khi nào lão tổ nhà các ngươi trở về, các ngươi đứng dậy, khuyên bảo hắn cho tốt.”
Tất cả mọi người đều gật đầu liên tục như Tiểu Hồng, mặc dù nhà bị phá bỏ nhưng người vẫn còn.
Người đàn ông này thực sự là tốt bụng.
Trần Lạc đánh giá, vốn là muốn tìm nha hoàn để mang đi, nhưng tộc nhân của Đầu Trọc đều có làn da màu xám xanh, thoạt nhìn cực kỳ xấu xí.
Chê.
Tất cả mọi người quỳ trên mặt đất nhìn Trần Lạc chuẩn bị rời đi, lại lớn tiếng hét lên.
“Cảm ơn đại nhân đã tha mạng, xin ngài đi thong thả.”
Thật đúng là biết điều, lúc ấy nếu Đầu Trọc cũng biết điều thế này thì làm sao có thể thảm như vậy được.
Lại đi đến nhà của Kim Trảo, là một cấp Thần hệ xác thịt.
Đầu Trọc gian nan, cay đắng nói:
“Nhà ta, không còn nữa.”
Xây dựng một nơi ở thoải mái dễ chịu đã tiêu tốn hàng chục triệu Tử Tĩnh, nhưng hiện tại tất cả đã không còn nữa.
Quê hương cũng bị tàn phá nặng nề, không có hàng triệu Tử Tĩnh, thì không thể nào sửa chữa được.
Kim Trảo nuốt khan, làm sao Trần Lạc có thể đến được nhà Đầu Trọc nhanh như vậy?
Nhà của ta không phải cũng sẽ biến mất chứ?
Gần đến nơi rồi, sẽ về nhà sớm thôi, nhất định sẽ không có việc gì.
Người yêu của ta, ngươi tuyệt đối đừng để gặp phải chuyện không hay.
Nhưng trước khi Kim Trảo có thể về nhà thì một tin buồn đã truyền đến.
“Lão tổ, có một đại ma đầu đã tới quê hương của chúng ta, đang tàn phá một cách trắng trợn, ngài nhanh trở về đi.”
Mẹ nó, một giây trước còn ở nhà Đầu Trọc, một giây sau đã ở nhà ta?
Kim Trảo đã không còn thắc mắc tại sao Trần Lạc lại biết nhà mình ở đâu, mà chỉ muốn hỏi một câu, ngươi là người chuyên phá nhà sao?
Kim Trảo là giống bọ ngựa, ở quê hương của hắn cũng có rất nhiều bọ ngựa, nhưng trong số đó có nhiều những động vật khác hơn, để cho tộc nhân bọ ngựa ăn.
Trần Lạc giết chết một vài bọ ngựa mà không tàn sát hết, nhưng không thể không giết chúng.
Thật sự coi ta là kẻ ăn chay sao?
Trần Lạc như một Đại Sát Thần giáng lâm, có một bọ ngựa Bán Thần đã bước ra để ngăn chặn Trần Lạc.
Bọ ngựa này thế mà lớn đến mức khiến người ta kinh ngạc, giống như một tòa nhà di động nhỏ.
Nhưng đúng là không biết tự lượng sức mình.
Xoẹt, xoẹt, xoẹt, ba cái chân đều bị Trần Lạc chặt đứt.
Một lượng lớn máu màu xanh vung vãi trên mặt đất.
Hai mắt Trần Lạc sáng lên, lấy ra bộ áo giáp màu hồng, loại màu xanh này đúng là không tệ, dùng máu của bọ ngựa để nhuộm lại màu áo giáp.
Bọ ngựa nôn ra máu, nói:
“Không biết vì sao ngươi muốn tàn sát chúng ta, nhưng nếu ngươi nhất quyết muốn làm như vậy, ngươi hãy bước qua thi thể ta.”
Vậy thì ngươi chết đi.
Tốc độ của bọ ngựa Bán Thần này thật đáng sợ, trong số các Bán Thần có lẽ là tốt nhất, nhưng dưới sự khống chế hư không đi lại, Trần Lạc đã chủ động hướng Thứ Nguyên chi nhận đánh về phía nó.
Rất nhanh, bọ ngựa Bán Thần đã bị thương nặng.
Trần Lạc đang định giết nó thì lúc này Kim Trảo đã về đến nhà.
Đôi mắt của Kim Trảo trợn đến mức sắp nổ tung, nói:
“Dừng tay lại.”
Đây chính là người yêu của Kim Trảo.
Trần Lạc liếc nhìn, Kim Trảo liền bước ra.
Kim Trảo trong lòng vô cùng lo lắng, lại đột nhiên phát hiện ra, mặc dù Trần Lạc không làm tổn thương gì đến hắn, nhưng ở trước mặt Trần Lạc, hắn không có sức để đánh trả.
Bị động biến đi một cách vô hạn.
Răng của Kim Trảo sắp bị nghiến nát rồi, không được, nếu tiếp tục như thế này, người yêu của ta sẽ không chịu được.
Khi Kim Trảo vội vàng lại tới, Trần Lạc đang muốn khiến hắn biến đi, không ngờ Kim Trảo lại quỳ rạp xuống đất.
“Trần Lạc, xin ngươi đừng giết, đều là lỗi của ta, ta không nên bỏ qua lời khuyên bảo mà nhất quyết muốn bắt ngươi, xin ngươi hãy bỏ qua cho nó, ta quỳ xuống xin ngươi.”
Trần Lạc sửng sốt, không ngờ Kim Trảo đường đường là một cấp Thần thế mà lại quỳ xuống trước mặt mình.
Ta đã nói rồi, không phải ai cũng là trẻ mồ côi, bọn họ đều có người thân và mối bận tâm khác.
Giết chết Bán Thần bọ ngựa này, đối với Trần Lạc cũng không có tác dụng gì, Trần Lạc cũng không thích tinh thể Bán Thần, không dùng làm gì, chỗ Norton kia cũng đã có rất nhiều.
Tuy nhiên, Trần Lạc lại khá hứng thú với móng vuốt sắc nhọn của Kim Trảo.
Đầu Trọc không có thứ gì tốt, nhưng mà Kim Trảo có.
He he, không cần biết ngươi là Thiết Trảo, Cương Trảo hay là Kim Trảo gì gì đó, dám dắc tội với ta, chưa một ai có kết cục tốt đẹp.
Trần Lạc trong vai kẻ phản diện, nói:
“Ta cũng không làm khó ngươi, giữ lại cho ngươi một cái móng vuốt, ân oán của chúng ta coi như xóa bỏ, ta cũng sẽ để bộ tộc của ngươi yên ổn.”