Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 936: Chương 936: Bảo Vệ Cấp Thần

Nhân viên phục vụ tiếp đón Trần Lạc run lẩy bẩy, Trần Lạc nói:

“Không ăn nữa, đều đóng gói đem đi, nhanh lên.”

Thấy những cấp Thần này cũng thật chướng mắt, Trần Lạc liền khiến bọn họ đều biến hết đi.

Nói đến đóng gói, hai mắt của Trần Lạc sáng lên, có cách rồi, đóng gói toàn bộ nhà hàng này mang đi, về sau tìm thêm nguyên liệu nấu ăn, vậy thì có thể ăn bất cứ lúc nào và bất cứ nơi nào.

Trần Lạc sải bước dài tiến vào nhà bếp, người làm đồ ăn cũng không cần phải có trình độ nấu nướng giỏi, nhìn thấy đầu bếp, Trần Lạc liền nhét vào trong dị năng không gian.

Có cả cấp Vương và cấp Hoàng, nên không gây ra mối đe dọa nào, Trần Lạc yên tâm nhét vào không gian.

Trần Lạc lục lọi từng nguyên liệu nấu ăn một.

Đủ loại dụng cụ nhà bếp để nấu ăn cũng nhét vào trong không gian, không gian rộng rãi nên cũng không phải lo lắng không nhét vào được.

Nhìn thấy cái gì, Trần Lạc đều nhét nó vào trong không gian.

Bình thường nếu có người làm như vậy, bảo vệ cấp Thần rất nhanh sẽ đến, cũng không ai có đủ can đảm này.

Nhưng Trần Lạc không phải người bình thường, bàn ghế cũng nhét đầy trong không gian.

Một số vị khách bị dọa sợ hãi đến mức bỏ chạy.

“Đang làm gì vậy, làm gì vậy, nhà hàng của ta đâu?”

Một người phụ nữ có dáng người mảnh khảnh vội vàng chạy vào.

Trần Lạc nhìn qua thì thấy đây chính là vợ của ông chủ?

Bà chủ kia cũng đóng gói mang đi.

Chờ khi Albert quay lại, nhà hàng đám mây vốn lộng lẫy và tĩnh mịch giờ đây chỉ còn lại một cái thùng rỗng.

Nếu như Trần Lạc không sử dụng hành tẩu hư không thì Albert vẫn còn không dám chắc 100% đây chính là Trần Lạc. Nhưng bây giờ thì hắn chắc chắn rồi. Nhìn nhà hàng trống không, chỉ cón sót lại hộp tăm rơi trên mặt đất, Albert tức giận tới mức nghiến răng kèn kẹt, đồng thời hắn ta cũng rất kinh ngạc. Tên này đúng là có cái lá gan to tới bất ngờ, chuyện gì hắn ta cũng dám làm ra cho được. Đây thân là một nhà hàng cực kì có tiếng ở tinh cầu vui vẻ, số tiền mỗi năm nơi này kiếm ra là một con số trên trời, vậy thì sau lưng nó có biết bao nhiêu đại lão chống lưng cơ chứ? Vậy mà bây giờ lại bị một người bê hết sạch đi rồi ư? Albert lắc lắc đầu, sau đó hắn mang tin tức của Trần Lạc báo lên trên. Tam thân vương nhanh chóng nhận được tin tức Trần Lạc xuất hiện ở tinh cầu vui vẻ, sau đó hắn ta lập tức truyền tin tức này lại cho Hắc Linh- kẻ đang tìm kiếm Trần Lạc. Hắc Linh giật mình:

“Xem ra vận may của ta cũng rất tốt đó chứ, ta đang ở ngay gần đó. Ta sẽ đi xung quanh đó thử tìm kiếm xem sao, biết đâu may mắn lại có thể kiếm được hắn ta.”

Tam thân vương ừm một tiếng:

“Dùng trận pháp truyền tống ấy, phí dùng hết bao nhiêu thì cứ tính hết cho ta, nhờ ngươi rồi, Hắc Linh.”

Hắc Linh cười gằn ngắn bộ đàm đi, Trần Lạc, tốt nhất là đừng để ta đụng trúng phải ngươi. Tam thân vương như có gì đó suy nghĩ. Hắn không hề hy vọng rằng Hắc Linh có thể giết chết được Trần Lạc luôn, đó là chuyện không thể nài sảy ra được. Hắc Limh có thể làm Trần Lạc bị thương, nhưng mà hắn ta không thể nào trực tiếp giết chết Trần Lạc ngay được, thể hồn của 2 đạo pháp tắc sẽ không yếu đuối tới như thế. Một khi Trần Lạc bị đánh lén, nhất định hắn ta sẽ dùng hành tẩu hư không để chạy đi mất, nếu không có ngưng đọng thời gian thì không thể nhốt hắn ta lại được đâu. Nhưng nếu Trần Lạc bị thương thì khi đó sẽ có thể giết chết hắn ta một cách dễ dàng hơn. Tam thân vương suy nghĩ một chút rồi gọi vào một số điện thoại, nhanh chóng có người bắt máy. Giọng điệu của Tam thân vương rất ôn hòa:

“Dạo gần đây chú Sơ Dương có thời gian rảnh không vậy?”

Bên kia là một thư đồng của người được gọi là chú Sơ Dương, hắn ta nói:

"Tam thân vương, xin ngươi đợi một lát, ta sẽ đi xin ý kiến.”

Trên đỉnh mây có một người đàn ông mặc một bộ trường bào ánh bạc trên người, vẻ ngoài khoảng hơn 30 tuổi, trông rất nho nhã đang ngồi khoanh chân trên đó. Thư đồng bay lên, đứng yên đợi lệnh. Hắn ta chính là Vân Sơ Dương, lầ một đại lão đỉnh cao của hệ không gian, nắm trong tay 7 đạo pháp tắc không gian. Trình độ lĩnh ngộ mỗi đạo pháp tắc của hắn ta đều rơi vào khoảng hơn 60%, trong đó có 3 đạo pháp tắc đạt tới hơn 80%. Hệ không gian có tổng cộng là 8 đạo pháp tắc, cái duy nhất Vân Sơ Dương chưa nắm được là pháp tắc của hành tẩu hư không.

Kể cả có là Tam thân vương thì cũng phải cung kính đối với Vân Sơ Dương, mặc dù họ không phải là người thân nhưng lúc nào cũng gọi bằng chú. Trong lòng Tam thân vương thầm nghĩ, Trần Lạc có thể dùng hành tẩu hư không dưới tình huống không gian vỡ nát, vậy có phải là do bọn ta chưa làm vỡ không gian một cách hoàn toàn hay không? Nếu như là do một đại lão hệ không gian như Vân Sơ Dương tự mình đích thân ra tay thì sao? Khi đó liệu Trần Lạc còn có thể chạy trốn hay không? Nói không chừng chẳng cần tới ngưng đọng thời gian, bọn hắn đã có thể công kích giết chết được Trần Lạc với xác suất 100% rồi. Thế nên Tam thân vương mới gọi cuộc điện thoại này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!