Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 941: Chương 941: Phát Hiện

Hắc Linh dựa theo pháp tắc mà cảm nhận được vị trí của Trần Lạc, hắn ta muốn âm thầm đánh lén Trần Lạc thêm cái nữa. Albert nhanh chóng bám theo sau, hắn ta muốn giúp cho Hắc Linh, đồng thời cũng muốn giết chết Trần Lạc. Hai người nhanh chóng rời khỏi tinh cầu giao dịch. Bọn họ nhìn thấy Trần Lạc đang xây dựng thông đạo không gian ở trong vũ trụ. Sắc mặt Trần Lạc hoảng hốt:

“Mẹ nó chứ, các ngươi tìm thấy ta kiểu gì vậy?”

Trần Lạc hiểu ra, hóa ra là như thế, hắn chịu bị thương thì có thể khiến cho Hắc Linh có thể tìm ra vị trí của hắn trong thời gian ngắn. Xem ra từ nay về sau hắn vẫn nên cẩn thận đừng để bị thương nữa thì hơn. Đây là do Trần Lạc cố ý, nếu không hắn mà tùy ý xây một cái thông đạo không gian thì hắn đã rời khỏi đây từ lâu rồi. Trần Lạc từ bỏ thông đạo đang xây dựng dở mà hoảng loạn chạy trốn bừa. Tốc độ của Albert nhanh hơn Hắc Linh đôi chút, vì thực lực cảu Albert mạnh hơn hắc linh. Hắc Linh tức giận nói:

"Ngươi cách xa ta chút đi, tất cả là do ngươi nên Trần Lạc mới phát hiện ra ta đó. Nếu không thì sao hắn ta có thể phát hiện ra ta đang tiếp cận hắn ta cơ chứ?”

Albert nhún vai, hình như là như vậy thật, bản thân hắn không có năng lực ẩn mình giống như Hắc Linh. Hắc Linh hừ một tiếng coi thường:

"Ngươi đi đi, một mình ta là đủ rồi.”

Đối với thái độ của Hắc Linh, Albert cũng không bất ngờ. Bọn họ không phải là cùng một hệ, thế nên không cho nhau mặt mũi cũng rất bình thường. Albert gật gật đầu:

"Vậy thì ta chúc ngươi may mắn.”

Hắc Linh hừ lạnh một tiếng, sau đó hắn lập tức đuổi theo Trần Lạc. Không bao lâu sau, Hắc Linh nhìn thấy một cái thông đạo đã được xây xong, và cả Trần Lạc đang thò được 1 chân vào trong đó. Hắc Linh cười gằn một tiếng, sau đó hắn cũng nhanh chóng nhảy vào trong thông đạo không gian. Không gian truyền tống cũng có giới hạn của nó, như cấp bậc, số lượng. Nếu như một cái thông đạo truyền tống chỉ chứa được 1 cấp thần đi vào mà lại có 2 cấp thần đi vào thì sẽ sảy ra sự sụp đổ. Không gian sụp đổ không thể tạo thành sự uy hiếp đối với cấp thần, nhưng mà nó sẽ làm rối loạn vị trí truyền tống.

Hắc Linh vừa tiến vào thì thông đạo thời gian đã sụp đổ mất rồi, Trần Lach và Hắc Linh cùng xuất hiện bên cạnh một tinh cầu bình thường nào đó. Trần Lạc liếc mắt nhìn Hắc Linh đứng phía sau, trong lòng hắn cực kì vui mừng. Trong lòng Hắc Linh cũng cực kì vui mừng. Nhưng mà gần đây vẫn còn tinh cầu có sinh mệnh, Trần Lạc định dụ Hắc Linh đi xa thêm chút nữa. Trần Lạc tỏ vẻ như bản thân bị phản phệ, hành tẩu hư không của hắn cứ ngắt ngắt ngừng ngừng, khiến cho Hắc Linh có thể đuổi kịp. Hắc Linh tưởng rằng đó là do Trần Lạc bị thương nên vậy, mà kể cả Trần Lạc có cố ý thì hắn ta cũng không sợ. Ngươi có hai đạo pháp tắc, nhưng một cái có tính công kích thì cũng không, dựa vào đâu mà có thể uy hiếp được người có 4 đạo pháp tắc như ta?

Hắn chạy, hắn ta đuổi theo. Hai người truy đuổi nhau tới một hành tinh giống như sao Diêm vương. Hắc Linh cười lạnh, bởi vì hắn ta nhận ra Trần Lạc đã bắt đầu thở dốc rồi. Sau khi xây dựng thông đạo không gian mấy lần, lại không ngừng dùng hành tẩu hư không, cộng thêm việc có pháp tắc làm nhiễu loạn, bây giờ có lẽ dị năng của ngươi đã tiêu hao gần hết rồi ấy nhỉ? Không cần Tam thân vương ra tay, ta sẽ trực tiếp giết chết ngươi. Đột nhiên, Trần Lạc đang thở dốc bỗng ngưng lại, khí tức của hắn đột nhiên bình thường trở lại. Hắc Linh đang cười gằn bỗng thấy Trần Lạc quay đầu lại, hơn nữa trên môi hắn còn nở nụ cười khó hiểu. Đại cẩu vừa cười, sống chết khó đoán. Nụ cười của Trần Lạc cực kì huênh hoang:

"Nghe nói gần đây ngươi bị thương à? Khà khà khà khà.”

Ánh mắt của Trần Lạc không ngừng quét lên quét xuống khắp người Hắc Linh, giống như đang đánh giá con mồi vậy. Trước đây ta là con mồi, bây giờ thì thân phận chúng ta thay đổi rồi. Trên người Hắc Linh không mặc giáp, cái trước đây hắn có bị hủy rồi, mà mấy cái bình thường thì không lọt được vào mắt Hắc Linh, thế nên nhất thời hắn vẫn chưa tìm được. Ngoài mặt thì Tam thân vương và Hắc Linh là anh em, thân như chân tay, khải giáp như quần áo. Nhưng mà ngươi có thể tàn tật, chứ không thể không có quần áo mặc trên người được. Tam thân vương cũng không đưa bộ giáp của mình cho Hắc Linh mượn.

Ngược lại, Trần Lạc cảm thấy cực kì tiếc nuối, vì sao ngươi không mang theo một bộ giáp tới đây cơ chứ? Đối với năng lực thời gian, bộ giáp không hề có chút khả năng phòng vệ nào cả. Nhìn thì có vẻ trên người Hắc Linh không có thứ đồ gì có thể ngăn cản quay ngược thời gian cả, điều này khiến cho Trần Lạc yên tâm hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!