Trần Lạc ngưng dùng quay ngược thời gian lại, dừng ở trạng thái khiến cho Hắc Linh gần chết. Trần Lạc không biết vì sao Hắc Linh lại bị thương, nhưng mấy ánh hồ quang điện trên người Hắc Linh tỏa ra một khí tức ngầm, khiến cho trái tim Trần Lạc đập nhanh. Đây là thứ gì vậy? Là pháp tắc hỏa diệm hay pháp tắc lôi điện? Cả hai cái này Trần Lạc đều từng thấy rồi, nhưng nó đều không khiến Trần Lạc có cảm giác tim đập nhanh như thế. Kệ nó là cái gì, Trần Lạc lấy Kim trảo ra, bước từng bước tới gần Hắc Linh. Mà lúc này Hắc Linh chẳng phản kháng nổi nữa, tới nói thôi hắn cũng cảm thấy tốn sức. Trần Lạc nhấc kim trảo lên, trực tiếp cắm thẳng vào trong não của Hắc Linh. Phập phập phập phập! Trần Lạc dùng tốc độ 1/1000 giây điên cuồng mà tấn công Hắc Linh.
Hắn phải tranh thủ thời gian. Nhân lúc bản thân mới có cảm ngộ về quay ngược thời gian mà nhanh chóng giết chết Hắc Linh, sau đó thử tiến vào trạng thái kia xem sao. Kể cả không có kim trảo thì Trần Lạc vẫn có thể giết chết Hắc Linh, nhưng mà làm thế này thì tiết kiệm thời gian hơn chút. Hắc Linh không còn sức chống cự, chết thảm! Ai nói sức tấn công của ta yếu ớt cơ chứ? Ngươi xem xem ta có thể giết một tên cấp thần có 4 đạo pháp tắc một cách dễ dàng như trở bàn tay nè. Trần Lạc lấy tinh thể của Hắc Linh ra, trên mặt hắn nở nụ cười, đây là viên tinh thể hệ hắc ám thứ hai hắn có rồi. Sau khi ném cái thi thể nát be bét của Hắc Linh vào trong không gian, Trần Lạc lập tức di chuyển tới một tinh cầu không có ai cả. Trần Lạc thả Nam Nam và Mạn Mạn ra rồi nói:
“Mạn Mạn, pha trà đi.”
Mạn Mạn lập tức đáp:
“Vâng thưa thiếu gia.”
Trần Lạc không hề kiểm tra nhẫn không gian của Hắc Linh, hắn sợ trong đó có thứ gì tốt sẽ khiến cho cảm xúc của bản thân hắn khó bình tĩnh lại được. Bất kể bên trong đó là thứ gì đi nữa thì nó cũng đã trong tay hắn cả rồi, cũng không chạy mất nổi. Trần Lạc ngồi khoanh chân trên mặt đất, tĩnh tâm lại để cảm nhận luồng linh quang đó. Đợi sau khi pha xong trà ngộ đạo, Trần Lạc nhẹ nhấp một ngụm, đầu óc hắn bắt đầu trở nên nhẹ nhàng đi rất nhiều. Nam Nam và Mạn Mạn ở bên cạnh canh giác, tránh việc có ai đó làm phiền hắn. Quay ngược thời gian, Trần Lạc lấy hành tẩu hư không làm ví dụ.
Hắn tiêu hao dị năng khi dùng hành tẩu hư không ít là do lấy chính bản thân dị năng làm đường dẫn, mượn sức mạnh bản thân của chính dị năng không gian. Năng lượng của bản thân hắn có lớn tới mức nào thì cũng không thể so sánh với sức mạnh của đất trời được. Cùng với đạo lý trên, thời gian hư không phiêu dạt, nhưng không có nơi nào không tồn tại. Lấy dị năng của chính bản thân làm đường dẫn, mượn dùng sức mạnh thời gian tràn ngập bên trong không gian, sau đó lại sử dụng dị năng, có thể giảm bớt lượng tiêu hao dị năng. Chỉ cần đạt tới một trình độ nhất định là có thể nhận được sự công nhận của pháp tắc.
Khi nãy Trần Lạc có cảm ngộ đối với sức mạnh của mượn dùng thời gian. Trần Lạc nhanh chóng uống hết 1 ly trà ngộ đạo, Mạn Mạn nhanh chóng pha ly thứ hai. Liên tiếp 3 ly trà, khoảng 1 tiếng đồng hồ trôi qua, trên mặt Trần Lạc xuất hiện biểu cảm vừa vui vẻ vừa thất vọng. Cái khiến hắn vui vẻ chính là bây giờ lượng tiêu hao của quay ngược thời gian đã giảm đi hơn 5 phần. Còn cái làm hắn thất vọng là do cũng chỉ có như thế, hắn vẫn còn cách thành thần thời gian xa lắm. Trần Lạc phát hiện ra bản thân hắn vẫn luôn tưởng rằng hắn rất có thiên phú đối với gia tốc thời gian, nhưng mà không ngờ được rằng hắn còn có thiên phú cao hơn trong quay ngược thời gian nữa cơ.
Hắn lĩnh ngộ quay ngược thời gian còn dễ hơn gia tốc thời gian đôi chút. Hình như đúng thật là như vậy, dù sao thì đời trước bản thân hắn cũng mượn dùng năng lượng của phong bạo thời không khiến cho bản thân quay về được 12 năm trước mà. Đúng là không thể tưởng tượng nổi. Nhưng mà nếu nói đến khi đó bản thân hắn đã làm thế nào thì Trần Lạc thật sự không nhớ ra nổi, hắn mơ mơ màng màng mà làm được vậy đấy. Khi lĩnh ngộ pháp tắc thì tốt nhất là nên tập trung một chút, dùng toàn bộ sức mạnh tinh thần tập trung vào một pháp tắc. Trước đây cái hắn tập trung là gia tốc thời gian. Nếu hắn thành thần thì hắn muốn ai già chết, người đó sẽ phải già chết.
Bây giờ Trần Lạc định thay đổi chủ ý, hắn sẽ tập trung vào quay ngược thời gian. Nó có thể biến đối phương trở nên trẻ ra. Trẻ tới mức quay về trước khi họ lên cấp thần, như thế thì không phải là tùy ý hắn muốn làm gì thì làm hay sao? Hơn nữa cái này còn có thể dùng trên chính bản thân hắn. Ví dụ như bị thương chẳng hạn, có thể giúp cho bản thân hồi phục như cũ. Nghĩ tới đây, Trần Lạc liền cảm thấy cực kì vui mừng. Nếu thật sự là như vậy thì bản thân hắn có bị thương cũng không sao hết. À đúng đúng đúng, ta nhất định phải ưu tiên lĩnh ngộ quay ngược thời gian, ta cảm thấy ta làm được. Khi nãy những đạo pháp tắc của Hắc Linh tiến vào trong cơ thể Trần Lạc, dẫn tới việc hắn bị thương nhẹ.