Nghĩa phụ đối xử với ta tốt như vậy, ta không thể để ngươi hãm hại hắn được. Vưu Lý lập tức nói:
“Nghĩa phụ, gần đây liên tiếp sảy ra nhiều vụ mất cắp, ngươi nhất định phải phòng vệ thật tốt đó. Nhỡ đâu cái tên Trần Lạc đó tới đây nhòm ngó bảo bối của ngươi thì không hay chút nào.”
Vưu Kim gật gật đầu, phần lớn bảo bối mà hắn có đều là những cây cỏ có sinh mệnh, không thể nào bỏ vào nhẫn không gian được. Vưu Kim gật đầu nói:
“Caroline, đúng lúc, ngươi tăng cường thêm huyễn thuật của ngươi đi.”
Caroline gật đầu. Caroline nỗ lực mất nửa tháng, sau đó Vưu Kim đem Vưu Lý đi dạo xung quanh một vòng.
“Đã nhớ kỹ đường lối chưa? Một khi ngươi đi nhầm đường mà ta không có ở đây thì ngươi không thoát ra được đâu, thậm chí còn mang tới nguy hiểm rất lớn nữa. Nào, để ta đưa ngươi đi thêm vài vòng nữa.”
Caroline mỉm cười nói:
“Để ta đưa Vưu Lý đi một vòng đi.”
Caroline nắm lấy tay Vưu Lý, cực kì nhiệt tình, điều này khiến Vưu Lý kích động tới mức suýt nữa không thở nổi. Hu hu, nghĩa phụ đối xử với ta tốt quá, tên họ Trần kia, ngươi mà dám tới đây thì đừng trách ta không nể tình đó. Buổi tối, Vưu Lý dẫn theo 2 người hầu xinh đẹp mà Vưu Kim cho hắn cùng nhau chơi trò chơi. Ngày tháng cứ thế trôi qua một cách đẹp đẽ. Còn có cả một đại lão hệ tinh thần như Caroline đích thân giảng bài cho Vưu Lý. Khi đi ra cửa, bên cạnh Vưu Lý luôn luôn có một đám bán thần vây quanh, giống như một đại thiếu gia nhà hào môn vậy. Nhưng những ngày tháng tốt đẹp của Vưu Lý tới lúc kết thúc rồi. Ngày hôm đó, một hầu tước của đế quốc Volsey tới, mang theo 1 thanh niên, đi tới chỗ của Vưu Lý.
"Vưu Kim đại nhân, ngươi kiểm tra một chút xem đây có phải là huyết mạch trực hệ với ngươi hay không?”
…
Người thanh niên này thế mà giống hệt Vưu Lý.
Hắn tên là Vưu An.
Khi Vưu Kim nhìn thấy hắn, trong lòng đã vô cùng khiếp sợ.
Hầu tước mỉm cười nói:
“Vưu Kim đại nhân, năm đó ta tra được, mặc dù con trai của ngài đã qua đời nhưng vẫn lưu lại huyết mạch, được truyền từ đời này sang đời khác, hiện tại, chúng ta đã tìm được.”
Tay Vưu Kim run run, năm đó Vưu Lý thích tìm hoa hỏi liễu, nên để lại đời sau cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Sau một hồi kiểm tra, Vưu Kim rất chắc chắn Vưu An này chính là người có quan hệ huyết thống với mình.
Ta thế mà còn có con cháu.
Vưu Kim vạn phần kích động.
Ta đã có con cháu rồi, còn cần con nuôi làm gì?
Lúc này, Vưu Lý đang đứng ở Bỉ Ngạn Chỉ Hoa phía xa xa, say mê ngắm nhìn, thật là đẹp.
Mấy ngày nay, hắn cũng nghe ngóng được một ít tin tức về Bỉ Ngạn Chỉ Hoa, nghe nói loài hoa này có sức mạnh của thời gian, muốn nở hoa cũng cần phải có sự trợ giúp từ chỗ đế quốc Volsey.
Tác dụng cụ thể như thế nào, Vưu Lý không biết.
Đột nhiên, Vưu Lý nhận được tin dữ, người có huyết thống thực sự của cha nuôi đã tìm đến cửa.
Mẹ nó, thế ta tính là cái gì?
Thái độ của Vưu Kim bắt đầu thay đổi rất nhanh, thái độ đối với Vưu Lý, đứa con trai mới được nhận nuôi này, nhanh chóng trở nên lạnh lùng.
Vưu An từ một tiểu tử nghèo hèn, đột nhiên thay đổi thân phận, như biến thành một người khác, vô cùng hách dịch.
Đặc biệt là, so sánh cuộc sống giả của con trai giả Vưu Lý này với cuộc sống trước đây của Vưu An khiến Vưu An vô cùng khó chịu.
Đêm đó, hai người thị nữ của Vưu Lý đã bị Vưu An cướp đi.
Vưu An chỉ vào mặt Vưu Lý, nói:
“Ngươi có phản đối gì không?”
Vưu Lý mỉm cười xoa dịu, nói:
“Tiểu thiếu gia, ta nào dám, ta nào dám chứ?”
Sau khi vỗ vỗ nhẹ vào mặt Vưu Lý, Vưu An đắc ý rời đi.
Trong lòng Vưu Lý vô cùng tức giận, nhưng không dám thể hiện ra ngoài.
Ngày thứ hai, Vưu Lý tu luyện dưới gốc Ngộ Đạo Thụ, đang ở giai đoạn quan trọng, trong lúc nhất thời không nhận ra Vưu An đang đến gần.
Vưu An chuyển động, đập mạnh vào đầu Vưu Lý.
“Thân phận của ngươi là gì, thân phận của ta là gì? Ngươi xứng đáng tới nơi này sao? Về sau không được phép tới đây nữa, không biết sao?”
Vưu Lý giật mình, che lấy đầu, nịnh nọt nói:
“Cái cây này lớn như vậy, cũng đủ chứa mấy người, tiểu thiếu gia, chúng ta cùng một chỗ cũng được.”
Vưu An dốc toàn lực đá mạnh vào Vưu Lý:
“Ngươi xứng sao?”
Vưu Lý tức giận mà cũng không dám lên tiếng, nhất là khi nhìn thấy Vưu Kim đang đứng từ xa, vẻ mặt vô cảm nhìn qua bên này, không có bất kỳ dấu hiệu ngăn cản, lòng hắn như thắt lại.
Sự thăng trầm trong cuộc đời của con người vốn luôn rất nhanh.
Hiện tại hắn đi ra ngoài, cũng không có bán thần bảo vệ, người của Vưu Kim đều biết Vưu Lý không có giá trị, cũng đã nhiều lần âm thầm chế giễu Vưu Lý.
Ta nhịn.
Vưu Lý giấu đi không gian giới chỉ vì sợ bị Vưu An nhìn thấy sẽ lấy mất.
Bên trong đó có không ít tài nguyên tu luyện, đủ để mình đạt tới Bán Thần.