Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 951: Chương 951: Con Ngoài Giá Thú

Vài ngày nữa trôi qua, trong khoảng thời gian ấy, Trần Lạc vẫn luôn cố gắng tìm hiểu về quay ngược thời gian và hư không đi lại.

Hư không đi lại vẫn dậm chân tại chỗ, còn thiếu 3% để được Đại Thần chứng nhận.

Chết tiệt, hoàn toàn không biết còn thiếu chỗ nào, nghe nói lấy được chứng nhận của Đại Thần vượt xa những gì nhận được khi thăng cấp lên cấp Thần.

Bữa cơm tối.

Trần Lạc hỏi:

“Bạch Mộng Kỳ, bò bít tết Hỏa Vân gì đó thế nào, có còn nữa không?”

Bạch Mộng Kỳ yếu ớt nói:

“Mấy ngày trước, ngươi nói nấu hết đồ ăn ngon, hôm đó ta đã nấu hết rồi.”

Trần Lạc chậc lưỡi, bít tết kia ăn ngon thật, nghe nói nhất định phải là bò cấp Đế, còn nhất định phải là bò hệ Hỏa, bít tết được làm từ những bộ phận tinh hoa nhất trên cơ thể nó.

Số lượng cực kỳ hiếm.

Giá bán tại Nhà hàng đám mây rất đắt, chi phí nguyên liệu cũng cao.

Trần Lạc hỏi:

“Ngươi lấy hàng từ đâu?”

Bạch Mộng Kỳ nói:

“Loại nguyên liệu này không dễ gì có được, còn phải xem có hàng hay không, nhưng mà ta biết có một cửa hàng bít tết, đây chính là nhà cung cấp chính cho bò bít tết Hỏa Vân, chắc hẳn còn rất nhiều hàng.”

Trong lòng Bạch Mộng Kỳ thầm nghĩ, trước đây tranh giành với ta phải không, còn mắng ta là con gái ngoài giá thú phải không?

Cửa hàng của ta không còn nữa, ngươi cũng đừng hỏng mở.

Trần Lạc này vừa xuất hiện, chỉ còn lại kim chỉ, ngươi cứ chờ xem.

Trần Lạc trực tiếp hỏi:

“Ở đâu?”

Bạch Mộng Kỳ nói địa điểm, ngay tại khoái lạc tinh cầu, cách Nhà hàng đám mây của cô không xa.

Không nói một lời, Trần Lạc xoay người đi ra ngoài mua đồ ăn.

Những ngôi sao trên bầu trời phản chiếu cùng với những ánh đèn đặc biệt đã chiếu sáng mặt hồ trở nên lộng lẫy xa hoa.

Trên đỉnh của một tòa nhà cao tầng tinh xảo cạnh hồ là một nhà hàng rất độc đáo.

Đây chính là nhà hàng mà Bạch Mộng Kỳ nhắc đến.

Albert đưa vợ và con gái đến chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn hồ nước.

Hôm nay là sinh nhật của Alice, con gái của Albert, Albert đã đặc biệt nghỉ một ngày để chúc mừng sinh nhật con gái mình.

Ban ngày, Albert dẫn theo con gái đi mua sắm, buổi tối, đến nhà hàng bít tết vô cùng nổi tiếng này để ăn bít tết.

Alice rất dễ thương, khoảng chừng mười lăm, mười sáu tuổi.

Cô vui vẻ phấn khích nói:

“Ta đã muốn ăn nó từ lâu.”

Cởi bỏ bộ quần áo đi làm, Albert trông cực kỳ đẹp trai trong bộ quần áo thường ngày.

Người vợ ở bên cạnh mỉm cười dịu dàng.

Một nhà ba người thật là hạnh phúc.

Người quản lý nhà hàng nhận ra Albert, cung kính nói:

“Albert đại nhân, được ngài ghé qua thật sự là khách quý đến nhà.”

Một tên cấp Thần mập mạp cũng nhận ra Albert, thân thể run lên, nịnh nọt nói:

“Hôm nay Albert đại nhân dùng bữa hết bao nhiêu cứ tính vào ta.”

Albert cũng không phải là một cấp Thần có hai đạo pháp tắc, tuổi còn trẻ mà đã có năm đạo pháp tắc, tầng lớp nòng cốt tương lai của đế quốc, Albert nhất định có một vị trí.

Một thành viên của đội đại lão.

Albert xua tay nói:

“Không cần.”

Tên mập cẩn thận trở về chỗ ngồi, lúc đầu hắn muốn hút thuốc, nhưng khi nhìn thấy Alice, đành hậm hực đặt điếu thuốc lên bàn.

Gia đình Albert nhỏ nhẹ trò chuyện với nhau.

Hơn mười phút sau, món bít tết đã được đem lên.

Albert cưng chiều nói:

“Ăn đi.”

Đúng lúc đó, có một vị khách không mời mà đến xông vào.

Hắn vừa vào đến cửa liền nói:

“Quản lý của các ngươi đâu, gọi quản lý của các ngươi ra đây.”

Trần Lạc sải bước đi vào, sẵn sàng mua hết bít tết ở đây.

Chúng ta không phải là không có tiền, mà chính là đến đây mua đồ ăn.

Nếu ăn bít tết trong loại hoàn cảnh này, xem như cũng là một loại hưởng thụ.

Nhưng gần đây, có cái người tên Albert đã đến gây phiền phức cho ta, nếu hắn đến phá hỏng tâm trạng của ta thì chi bằng đem về để bộ phận nấu ăn của ta làm, mọi người cùng nhau ăn.

Vị trí của Albert tương đối yên tĩnh và có rào chắn nên Trần Lạc không phát hiện ra hắn ngay.

“Đến đây, quý khách.”

Một người phục vụ trên mặt lộ ra nụ cười chuyên nghiệp, sau khi nhìn rõ bộ dáng của vị khách, nụ cười trên mặt lập tức biến thành nụ cười còn xấu hơn cả khóc.

Ngươi đi mau đi, nơi này không chào đón ngươi.

Sau khi nghe thấy giọng nói của Trần Lạc, Albert thăm dò nhìn sang, đầu óc đột nhiên trở nên trống rỗng.

Hắn không phải đang bị Hắc Linh truy sát sao, sao lại tới đây?

Trong tình huống bình thường, Albert sẽ không hề hoảng sợ, cũng không thể nào sợ Trần Lạc.

Nhưng trong tình huống đang ở cùng vợ và con gái, tim Albert đập vô cùng mãnh liệt.

Ngươi không nhìn thấy ta, ngươi không nhìn thấy ta.

Trần Lạc nhếch miệng cười:

“Ngươi là quản lý? Không phải cũng không sao, ngươi biết bít tết này của các ngươi ở đâu phải không?”

Trần Lạc là một đại ma đầu, cực kỳ hung ác, theo thông báo của Tam Thân Vương, hắn đã sát hại hai thị nữ của Tam Thân Vương.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!