Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 961: Chương 961: Chu Quả 10 Vạn Năm

Tam thân vương có 6 đạo pháp tắc, nhưng trình độ lĩnh ngộ của hắn với mỗi đạo là khác nhau. Hắn chỉ kém hơn họ 1 đạo pháp tắc, nhưng xét về năng lực thì có khi còn chẳng bằng 1 nửa của người ta. Tổng cộng có 15 cấp thần ở trong 4 chiếc xe hộ tống vả 1 chiếc xe chở hàng, người yếu nhất trong số này cũng có tới 4 đạo pháp tắc, người đó phụ trách làm tài xế lái xe chở hàng. Nửa chặng đường đầu rất yên bình, mọi thứ bình thường. Trong lòng Tam thân vương tự trào phúng, Trần Lạc thật sự có cái gan to như thế ư? Ngươi dám tới thì ta dám giết chết ngươi. Thụy Luân- đại lão hệ phong- cười híp mắt nói:

“Ta đã nói trước với những người khác rồi, cái chu quả 10 vạn năm này sẽ không có ai tranh với ta hết, chắc đâu đó bỏ ra khoảng hơn tỉ tử tinh là ta có thể lấy nó vào tay rồi.”

Những thứ như chu quả 10 vạn năm, hỏa chi tinh linh, ngươi nghĩ chỉ cần ngươi có tiền là sẽ mua được hay sao? Những thứ này đều đã được định sẵn trong nội bộ cả rồi. Kể cả có ai đó ra giá 10 tỉ tử tinh, ngươi cứ ra giá thêm 20 tỉ tử tinh, rồi sau khi xong chuyện thì ngươi cứ đưa hơn 1 tỉ tử tinh cho đế quốc Volsey là được rồi. Tam thân vương cười nói:

“Chú Thụy Luân, sau khi giết chết Trần Lạc, lấy được tinh thể thời gian thì tiền của chu quả này ta sẽ trả giùm ngươi.”

Thụy Luân nói với vẻ hài lòng:

“Vậy thì ta cũng không khách sáo nữa đâu.”

Trần Lạc thu hết tình hình của đoàn xe vào trong mắt, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo. Hắn bắt đầu đứng giữa nhà hàng, trước con mắt của tất cả mọi người, bắt đầu mặc quần áo. Khụ khụ, là mặc giáp. Lần hành động này của hắn có thể có chút chút nguy hiểm, thế nên hắn phải mặc giáp vào. Người trong nhà hàng nhìn Trần Lạc với ánh mắt cực kì kì quái, ngươi mặc giáp làm cái gì vậy? Trần Lạc mất 2 giây để mặc xong giáp, cả người hắn được bao bọc bởi bộ giáp màu xanh lam, trông cực kì thần bí.

"Vị tiên sinh này, ngươi đây là?”

Không có lời hồi đáp, giây tiếp theo, Trần Lạc đã xuất hiện trên đầu của chiếc xe vận chuyển. Trong đế đô nghiêm cấp phi hành, nếu không được cho phép thì không có ai được ở trên không trung của đế đô cả. Tam thân vương vừa mới nhận ra điều bất thường thì bên trong chiếc xe vận chuyển bỗng truyền ra tiếng động lạ. Trần Lạc tiến vào bên trong xe vận chuyển, trong xe có 4 người, vẻ mặt của họ chưa kịp thay đổi thì đã bị cút đi nơi khác rồi. Đủ các loại hộp được bao bọc rất kỹ càng tinh tế xuất hiện trước mắt Trần Lạc. Trần Lạc còn chẳng kịp nhìn, hắn lấy hết sức nhanh chóng nhét đồ vào bên trong dị năng không gian. Lần này hắn bội thu rồi.

Trần Lạc nhét hết tất cả đồ vào trong dị năng không gian còn nhanh hơn cả thời gian mặc giáp, tất cả chỉ vỏn vẹn trong 1 giây. Cả đội xe đều dừng lại, vẻ mặt Tam thân vương hiện lên vẻ lạnh lẽo. Mặc dù đối phương mặc giáp trên người, nhưng chỉ cần liếc mắt nhìn qua, Tam thân vương đã nhận ra ngay đó là Trần Lạc. Sau giây phút hoảng loạn ngắn ngủi, không cần Tam thân vương phân phó, ánh mắt Thụy Luân liền chuyển về hướng của xe vận chuyển.

Chiếc xe này chỉ có thể ngăn cách sức mạnh của hệ không gian và tinh thần, chứ không thể nào ngăn được hệ thời gian cả. Trần Lạc lập tức cảm nhận được sự thay đổi của thời gian xung quanh, dị năng thời gian bên trong cơ thể của hắn đang cố gắng kháng cực lại, phân rã sức mạnh này. Nếu như không có dị năng thời gian thì Trần Lạc đã bị đứng hình trong chớp mắt rồi. Trần Lạc có, dị năng thời gian của hắn đang đấu lại dị năng thời gian của Thụy Luân. Nếu như Trần Lạc thất bại thì hắn vẫn sẽ bị cầm chân như cũ. Đáng tiếc là sức mạnh của hai luồng dị năng là như nhau, Trần Lạc cũng sẽ không đứng yên để hao phí dị năng với Thụy Luân.

Giây tiếp theo, Trần Lạc xuất hiện trên không trung, hắn nhìn xuống Tam thân vương. Tam thân vương ngẩn ra, vì sao lại không để khiến hắn đứng hình cơ chứ? Tiếp sau đó, Tam thân vương phát hiện ra cơ thể mình bị dịch chuyển tới trước mặt Trần Lạc. Trần Lạc nhếch mép cười, vẻ mặt của Tam thân vương chuyển từ ngơ ra sang lạnh lẽo, nhưng mà hắn ta chưa kịp làm gì cả. Ngưng đọng thời gian! Tam thân vương bị đứng hình trong nháy mắt. Lúc này, người cũng biết hành tẩu hư không nhưng vẫn chưa nắm được pháp tắc hành tẩu hư không- Vân Sơ Dương- tới ngay bên cạnh Trần Lạc.

Cút xa ta ra chút đi, ai mà thèm quan tâm ngươi có mấy đạo pháp tắc cơ chứ? Trần Lạc cười một tiếng đầy khinh thường, sau đó hắn nhanh chóng lột lấy hai chiếc nhẫn không gian trong tay Tam thân vương đi, Tam thân vương không hề phản kháng chút nào cả. Tất cả cơ thể, dị năng, tư duy của hắn ta đều đang ở trong trạng thái ngưng đọng. Đây chính là sức mạnh của thời gian. Cũng đắc thủ rồi, ta không thể ở đây lãng phí sức lực nữa, phải mau chạy thôi. Đang định chạy thì bỗng Trần Lạc nhớ tới cái gì đó, hắn quay đầu lại đấm cho Tam thân vương 2 phát, trái 1 phải 1.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!