Cũng không thể nào có chuyện ta bị nhắm vào từ trước khi ta hiện thân được, nếu vậy thì sao tên Tam thân vương đó có thể không có chút phòng bị nào cơ chứ? Trần Lạc lại dùng hành tẩu hư không thêm lần nữa, Vân Sơ Dương vẫn theo sát bên cạnh Trần Lạc. Trần Lạc nhìn chằm chằm Vân Sơ Dương rồi hỏi:
“Làm thế nào mà ngươi có thể khóa chặt được vị trí của ta?”
Khóe môi Vân Sơ Dương nhếch lên, vẻ mặt hắn lạnh lùng:
“Nghe nói ngươi nắm được 2 đạo pháp tắc chỉ trong vòng 5 năm, đúng là một bậc kì tài. Nhưng đáng tiếc là ngươi vẫn còn quá non nớt, chạy không thoát nổi lòng bàn tay ta đâu.”
Trần Lạc híp mắt lại, ngươi cũng nắm trong tay pháp tắc của hành tẩu hư không ư? Tất nhiên so về hành tẩu hư không thì Vân Sơ Dương không đọ nổi với Trần Lạc, nếu so về khoảng cách xa nhất có thể hành tẩu hư không tới thì 100 Vân Sơ Dương cũng vẫn thua xa Trần Lạc. Dưới tình huống không gian bị vỡ vụn, Vân Sơ Dương cũng không thể dùng hành tẩu hư không được. Nhưng mà Vân Sơ Dương lại có thể khóa chặt được vị trí của Trần Lạc. Ngươi dùng hành tẩu hư không ở khoảng cách ngắn thì ta sẽ bám theo, nếu ngươi dùng hành tẩu hư không khoảng cách xa thì ta sẽ dùng truyền tống không gian để thay thế, bám chặt theo ngươi.
Trần Lạc lạnh mặt, ra có thể dùng hành tẩu hư không như thế này vô số lần, ngươi cũng có thể à? Đây là chuyện chắc chắn không thể sảy ra được. Nhưng mà vấn đề ở đâu mới được, rốt cuộc là ngươi khóa vị trí của ta như thế nào? Trần Lạc lại dùng hành tẩu hư không lần nữa, lần này hắn đồng thời quan sát cả Vân Sơ Dương ở phía sau, cảm nhận sự thay đổi không gian sau khi Vân Sơ Dương sử dụng hành tẩu hư không.
Vân Sơ Dương cũng thế, hắn ta bám theo Trần Lạc, hít khói phía sau, xem xem vì sao mùi khói đó lại thơm tới như vậy, thử nắm bắt pháp tắc hành tẩu hư không. Hành tẩu hư không của ta đã đạt tới 97, rốt cuộc còn thiếu sót ở chỗ nào mà mãi ta vẫn chậm trễ chưa viên mãn. Không gian mà Vân Sơ Dương dùng hình như còn thiếu chút gì đó. Trần Lạc lại cảm nhận không gian sau khi bản thân hành tẩu hư không xong, hình như trong này có chút gì đó thừa ra. Hắn ta có thể khóa chặt vị trí của ta, có lẽ không phải vì trên người ta có mùi gì đó mà là dựa vào nguyên tố nào đó ở trong không gian.
Ta có chút gì đó dư ra, hắn ta thì thiếu chút gì đó. Rốt cuộc đó là thứ gì? Hắn cẩn thận quan sát thử xem nguyên tố nào đó mà bản thân còn dư ra. Trong đầu Trần Lạc bỗng xoẹt qua một ý nghĩ, hóa ra là như vậy. Sau khi ta hành tẩu hư không, ở vị trí đó lúc nào cũng sẽ sinh ra đôi chút thay đổi, xuất hiện một số dấu vết trong không gian. Vân Sơ Dương đã dựa theo những dấu vết này để tìm ra ta. Kể cả hắn ta không hề nhìn thấy ta hành tẩu hư không đi đâu, thì hắn ta vẫn có thể lần theo những dấu vết này để tìm ra. Nó giống như vết tích của bánh xe vậy.
Còn Vân Sơ Dương thì đã xóa đi dấu vết không gian của bản thân, đây có lẽ là do thói quen của hắn ta bao nhiêu năm nay đã tạo thành. Hóa ra là như thế, hành tẩu hư không chính là chiêu thức xuất nhập một cách bất ngờ, phiêu dạt vô định, quỷ thần khó đoán. Vậy mà yếu điểm của hành tẩu hư không mà ta sử dụng lại bị người khác biết thì còn gì để nói nữa đâu. Trước đây Trần Lạc hoàn toàn chưa bao giờ gặp phải tình huống như thế này, bởi vì những tên trước đây mà hắn gặp đều là dạng gà mờ. Khỏi cần nhắc tới mấy tên dưới cấp thần, nói cho bọn hắn nghe về dấu vết không gian, khéo bọn hắn còn chẳng hiểu đây là thứ gì.
Tới cả Thời Tố cũng không hề chú ý tới cái này, đám người bên Tam thân vương thì không phải hệ thời gian nên không hiểu rõ. Nhưng Vân Sơ Dương là một đại lão hệ không gian. Hắn ta có thể hiểu rất rõ và nắm rất chuẩn, dựa vào dấu vết không gian mà có thể khóa chặt được vị trí của Trần Lạc. Việc xóa bỏ dấu vết không gian này đối với Trần Lạc mà nói là việc không hề khó chút nào. Hóa ra là do ta nắm hành tẩu hoe không chưa triệt để hoàn toàn, mặc dù đã rất hoàn hảo rồi, nhưng vẫn còn thừa lại cái đuôi.
Không phải là do Trần Lạc không biết, mà là do Trần Lạc hoàn toàn không có kinh nghiệm. Giống như một cái đề toán vậy, Trần Lạc đã viết ra được đáp án, tất cả đều đúng, lại còn là cách làm đơn giản ngắn gọn, có hiệu quả cao nhất. Nhưng mà thầy giáo lại vẫn trừ mất của hắn 3 điểm. Lời giải đâu, vì sao ngươi lại không trình bày rõ lời giải?
…
Nếu như không phải lần này có Vân Sơ Dương thị phạm thì có khi rất lâu rất lâu về sau nữa, vài trăm, vài ngàn năm sau, có khi Trần Lạc cũng không nghĩ tới được. Con mẹ nó chứ, hóa ra là ta quên viết lời giải. Khi Vân Sơ Dương đuổi tới chỗ Trần Lạc, chỉ thấy Trần Lạc không tiếp tục chạy nữa, hắn ta cười lạnh nói:
“Bỏ cuộc đi, chết tâm đi, ngươi còn muốn tiếp tục à?”
Chỉ thấy Trần Lạc quay đầu lại, trên mặt hắn nở một nụ cười cực kì chân thành.
"Cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi đã dạy ta.”