Trước đó, Lôi Tát Đức cũng từng cấy ghép, về sau tinh thể hệ thời gian không thể tiếp tục kéo dài tuổi thọ nên đã bị hắn đào ra, một lần nữa thức tỉnh lại hệ Băng.
Không phải hệ thời gian bẩm sinh mà muốn nắm vững ngưng đọng thời giancó bao nhiêu khó khăn, hắn đương nhiêu biết rõ.
Trần Lạc quá mức tà ác, không giống hệ thời gian được cấy ghép chút nào.
Hệ không gian này rất hiếm gặp, trong năm, sáu nghìn người mới có một người.
Hệ thời gian thì là trong hàng tỷ người mới có một người, vũ trụ rộng lớn, phải mất hàng nghìn năm mới có thể phát hiện ra một hệ thời gian.
Hệ thời gian và không gian, cả hai tăng theo cấp số nhân.
Hai mươi, ba mươi nghìn năm mới xuất hiện một người.
Cho dù là hệ thời không, ngươi cũng phải có tài năng tốt, đồng thời tránh được những tai họa cấp địa ngục thuộc về hệ thời không.
Tai họa của hệ thời gian rất khó, khắp nơi đều có người tìm kiếm bọn họ, để mở não của bọn họ.
Lôi Tát Đức lẩm bẩm:
“Nếu thật sự là hệ thời không thì sẽ có chút khó xử lý.”
…
Lôi Tát Đức rời đi, nhưng lời nói của hắn vẫn đọng lại bên tai Trần Lạc.
Muốn ta trả lại vật phẩm đấu giá?
Ngươi hỏi những người biết ta xem, liệu có khả năng này sao?
Ta là tự mình lấy, tại sao còn phải trả lại?
Ngày mai, ngày mai ta trả ngươi.
Đại lão Thụy Luân hệ Phong, lần này tới đây chính là vì Chu Quả một trăm nghìn năm, liếc nhìn Tam Thân Vương đang ngất xỉu, không chút do dự mà cười nói ngay trước mặt Tam Thân Vương.
“Người anh em Trần Lạc, ngươi đã được đại thần chứng nhận, nhận được một triệu năm tuổi thọ, ngươi lại còn trẻ như vậy, Chu Quả này đối với ngươi không cần thiết, sau này nếu muốn cũng có cơ hội có được, có thể nhường nó cho ta được không?”
“Coi như ta nợ ngươi một ân huệ.”
Tường đổ đám người đẩy(), Tam Thân Vương đã bị phế truất, không còn giá trị, Chu Quả trăm nghìn năm trước mắt, Tam Thân Vương làm sao có thể quan trọng bằng tuổi thọ chứ?
()Tường đổ đám người đẩy: khi một người gặp khó khăn hoặc thất bại, người khác sẽ tận dụng cơ hội để hạ thấp hoặc phản bội họ.
()Tường đổ đám người đẩy: khi một người gặp khó khăn hoặc thất bại, người khác sẽ tận dụng cơ hội để hạ thấp hoặc phản bội họ.
Cũng may lúc này Tam Thân Vương đã hôn mê bất tỉnh, nếu không thì chắc chắn hắn sẽ tức đến hộc máu mất.
Trần Lạc cười nhạo một tiếng, ân huệ của ngươi đáng giá bao nhiêu?
Lại có một vị đại lão nói:
“Có thể nhường cho ta cái Hỏa chi Tinh Linh kia được không, ta cũng có thể thiếu ngươi một ân tình, sau này nếu như ngươi có chuyện cứ tới tìm ta.”
Trần Lạc ngoáy ngoáy lỗ tai, ngươi đi giết Lôi Tát Đức đi rồi ta đưa cho ngươi.
Ngươi nhìn xem, từng người từng người một, ta còn chưa nói phải trả đồ về mà, bọn họ đã tìm ta muốn đồ, không đưa thì hẳn là sẽ đắc tội với người ta.
Thế nên càng không thể chấp nhận yêu cầu chiêu mộ đó rồi.
Tẩy lễ pháp tắc không gian cũng sắp kết thúc.
Sau khi hoàn thành tẩy lễ, ánh sáng do pháp tắc không gian tỏa ra sau mười giây mới có thể kết thúc, còn có mười giây vô địch.
Vẻ mặt Trần Lạc thành khẩn, nói:
“Ta nhất định sẽ nghiêm túc cân nhắc lời nói của Đại Đế, hiện tại ta phải tìm một nơi yên tĩnh một chút.”
Trần Lạc lại hướng về phía Vân Sơ Dương, chắp tay nói:
“Cảm ơn ngươi rất nhiều, cảm ơn ngươi đã cho ta hiểu những thiếu sót trong hư không đi lại, thực sự vô cùng cảm ơn.”
Nói xong, Trần Lạc biến mất.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau rồi nhìn về phía Vân Sơ Dương, chỉ thấy sắc mặt Vân Sơ Dương tái nhợt.
Ngươi nói thật buồn cười, tới bắt ngươi, kết quả lại dạy cho ngươi cách làm thế nào để chạy trốn tốt hơn.
Sắc mặt Vân Sơ Dương khó coi, ta đã trở thành trò cười trong mắt người khác.
Nhưng sâu trong ánh mắt hắn hiện lên một tia kinh ngạc, hừ lạnh một tiếng, không thể cứu vãn được thể diện, rồi biến mất ngay sau đó.
Vân Sơ Dương lại xuất hiện, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, Trần Lạc này rõ ràng trước đó đã nắm vững khả năng loại bỏ không gian quỹ tích(
), tại sao lại để lại sơ hở.
()Không gian quỹ tích: dấu vết không gian.
()Không gian quỹ tích: dấu vết không gian.
Là cố ý để ta phát hiện phải không?
Trần Lạc biến mất, sắc mặt hai đại lão muốn lấy đồ từ chỗ Trần Lạc cũng trở nên khó coi, cười xong liền bỏ đi sao? Ngươi không phải nên để lại đồ vật chứ.
Vẻ mặt Thụy Luân âm trầm, nói:
“Xem ra, Hầu tước đại nhân của chúng ta rất tham lam.”
Các cấp Thần trên mặt đất đều chết lặng, buổi đấu giá còn chưa bắt đầu đã kết thúc rồi sao?
Này, chúng ta đến đây để mua đồ mà, nhưng bây giờ mua cái gì chứ?
Chúng ta đến đây để tham gia buổi đấu giá, không phải để xem trò đùa của Đế quốc các ngươi.
Afra lắc đầu, kiệt ngạo bất tuần, phi khí mười phần (), người như này sau khi chiêu mộ về cũng khiến bản thân luôn phải nơm nớp lo sợ.
() Cứng đầu, không chịu phục tùng, có tinh thần phiêu lưu cao.
(*) Cứng đầu, không chịu phục tùng, có tinh thần phiêu lưu cao.
Sau khi Trần Lạc rời đi, không ngừng sử dụng hư không đi lại, nhưng khoảng cách không lớn, mỗi lần khoảng cách cũng không xa lắm.