Buông xuôi, bất lực, mặc hệ sự đời, thật sự không học được.
Trần Lạc ngập ngừng hỏi:
“Ta dạy lại cho ngươi được không?”
Vân Sơ Dương nỗ lực dạy bản thân, nếu Trần Lạc dạy không được cũng cảm thấy có chút áy náy.
Ánh mắt Vân Sơ Dương hơi đờ đẫn:
“Không cần, đầu óc ta bây giờ rất loạn, ta muốn yên tĩnh.”
Vân Sơ Dương ngồi khoanh chân trên mặt đất, trông như một học sinh cá biệt đang đối mặt với bài thi.
Gãi đầu một cái, Trần Lạc cũng khoanh chân ngồi xuống, vừa uống trà ngộ đạo, vừa bắt đầu cảm ngộ những gì mình đã học được.
Từ cái này đến cái này, rồi là kết hợp với nhau, nên bắt đầu từ đâu.
Chẳng lẽ là bắt đầu từ phụ trợ không gian sao?
Nắm vững năng lực này không chỉ có thể biến đổi dị năng không gian, tạo ra một phòng đánh bài mà còn có thể dùng để giam giữ một số người muốn kiểm soát.
Nắm vững phụ trợ không gian càng sâu, cấp độ mục tiêu bị giam giữ sẽ càng cao.
Giam giữ bốn, năm đạo pháp tắc, nói không chừng cũng không thành vấn đề.
Còn có thể sử dụng để ẩn náu trong không gian sâu mà không bị phát hiện.
Thực sự vô cùng phù hợp với ta.
Trong khi đó Vân Sơ Dương lại hung hăng túm tóc mình, sụp đổ nói:
“Khó quá, khó quá.”
…
Ta đã học được một chút.
Ngươi lại chả học được chút nào.
Vân Sơ Dương lúc này cực kỳ giống một người đang chuyên tâm giải đề, suy nghĩ cả ngày trời, chẳng những không có ý tưởng gì mà đầu óc còn hóa thành một khối bã đậu, vô cùng khó chịu.
Trần Lạc lắc đầu, ta thật sự đã toàn tâm toàn ý dạy ngươi, không hề giấu diếm hay lừa gạt gì ngươi, ngươi học không được là do bản thân ngươi có vấn đề.
Nhưng đừng để giống như tang thi trước kia bị khó chết.
Đầu tóc Vân Sơ Dương rối bời, vẻ mặt suy sụp cúi đầu, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Trần Lạc đang dùng 90% tinh thần đắm chìm trong phụ trợ không gian, chỉ để lại 10% tinh thần cảnh giác.
Phụ trợ không gian có chút khác biệt với những pháp tắc khác, nếu hư không đi lại là một kiến thức rất khó học được thì phụ trợ không gian bao gồm nhiều kiến thức đơn giản hoặc khó khăn tạo thành chứ không chỉ một loại kiến thức duy nhất.
Hơn nữa, phụ trợ không gian là pháp tắc duy nhất trong số các pháp tắc không gian mà ngôn từ quan trọng hơn cảm ngộ.
Khi Trần Lạc tự mình tìm hiểu, phải mất một thời gian dài để nắm vững từng chút một, nhưng với những ý nghĩ và phân tích của Vân Sơ Dương, Trần Lạc đã tiếp thu được kiến thức này một cách nhanh chóng.
Trong dị năng không gian, Trần Lạc bắt đầu cải biến một tầng lớn thành nhiều căn phòng nhỏ.
Bởi vì có thể tạo ra một phòng đánh bài riêng nên Trần Lạc rất có động lực.
Ngưng Sương đang nằm, hai chân giơ lên, thỉnh thoảng đá đá vài cái.
Cô ấy là chính bóng đèn lớn nhất, Trần Lạc xây dựng một căn phòng riêng cho Ngưng Sương.
Xây một căn phòng lớn khác cho chị Hải Cơ.
Những người gần gũi thì đưa đến tầng hai, Bạch Mộng Kỳ và bộ phận nấu nướng thì ở tầng một.
Màn chắn không gian làm tường, đồ đạc trong nhà có rất nhiều.
Trần Lạc không ngừng cải biến, dị năng không gian cũng bắt đầu phân cấp rõ ràng.
Nửa ngày trôi qua, Vân Sơ Dương thở dài, quyết định bỏ cuộc, càng nghĩ càng đau đầu, về sau có thời gian thì nói lại.
Tại sao lại khó như vậy?
Đột nhiên, trong lòng Vân Sơ Dương có cảm giác điều gì đó, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lại nhìn Trần Lạc cách đó không xa, miệng dần mở rộng.
Ta…
Chênh lệch giữa người với người lớn đến vậy sao?
Ta càng học càng phế, còn ngươi trong một ngày đã lĩnh ngộ được một pháp tắc?
Trong lòng Vân Sơ Dương cảm thấy vô cùng bất lực, ta thật đúng là phế vật.
Đạo pháp tắc thứ năm đến rồi.
Bản thân Trần Lạc có thiên phú đáng kinh ngạc, không gian chi linh giúp Trần Lạc giảm bớt độ khó trong việc lĩnh ngộ pháp tắc, được uống trà ngộ đạo, lại còn có đại lão chỉ dạy.
Vốn dĩ vẫn có chút khó khăn với đạo pháp tắc thứ năm, nhưng sau một ngày đã được thông suốt.
Trần Lạc ban đầu còn có chút cảnh giác với Vân Sơ Dương, về sau càng ngày càng chăm chú nên đã quên mất.
Dẫn đến khi pháp tắc đến rồi, Trần Lạc cũng không biết.
Hư không đi lại chờ bốn đạo pháp tắc cùng tự động phát ra chào đón đứa em trai này, trong khi không gian chi linh lại tỏ ra khinh thường.
Phụ trợ không gian bắt đầu biến đổi cơ thể của Trần Lạc, Trần Lạc lúc này mới nhận ra.
Ai, ai đang chạm vào ta.
Nhìn lại một lần nữa, đây không phải là pháp tắc phụ trợ không gian của Vân Sơ Dương sao?
Trần Lạc lộ ra vẻ mặt chán ghét:
“Ngươi đang làm phiền ta đấy, biết không? Lần sau yên lặng một chút.”
Pháp tắc phụ trợ không gian: Không có lần sau, ta chỉ đến một lần.
Pháp tắc đang biến đổi cơ thể Trần Lạc, Trần Lạc cũng không thể tiếp tục tập trung cảm ngộ được nữa.
Vân Sơ Dương đi tới, cảm thán nói:
“Ta thật khó có thể tin được ngươi chỉ mới sáu năm liền có thể lĩnh ngộ được năm đạo pháp tắc.”
Nếu đổi lại là người khác, Trần Lạc nhất định sẽ nói, cái này không phải có tay là được sao?