Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 988: Chương 988: Giá Trị Lợi Dụng

Trần Lạc lấy ra một viên đá quý màu tím đưa cho Vưu Lý, đó là một viên đá quý thông tin, ban đầu khi ở Lam Tinh, Trần Lạc chạm vào viên đá quý này mới khiến quái vật xuất hiện.

Trần Lạc thu hồi thi thể của Vưu An, mỉm cười nói:

“Vưu Lý, đừng quên còn có Mễ Lạp.”

Mễ Lạp biết phục hoạt thuật, đây không phải là bí mật của Lam Tinh, sau khi quái vật đến đã khiến bao nhiêu người chết, Mễ Lạp hồi sinh tất cả bọn họ, chuyện này không ai là không biết.

Ý của Trần Lạc là, ngươi cố gắng làm việc cho ta thật tốt, nếu không thì khi Vưu An hồi sinh, ngươi sẽ không còn quả ngon để ăn.

Vưu Lý sửng sốt, làm sao lại quên mất Mễ Lạp biết phục hoạt thuật.

Vưu Lý nắm chặt tay, thấp giọng nói:

“Ta hiểu rồi, ngươi đưa ta trở về phòng của ta.”

Trần Lạc mang theo Vưu Lý, sử dụng hư không đi lại trở về phòng của hắn, để tránh bị thiết bị giám sát nhìn thấy, Vưu Lý nhanh chóng thay lại quần áo của bản thân và đưa bộ quần áo đã thay cho Trần Lạc.

Trần Lạc khẽ mỉm cười rồi biến mất.

Sau khi Trần Lạc rời đi, Vưu Lý cảm thấy toàn thân yếu ớt, có một giọt nước mắt nơi khóe mắt.

Đáng ghét, đã đến giữa các tinh cầu rồi nhưng ta vẫn bị Trần lão Lục kiểm soát.

Nhược điểm của ta đã bị hắn giữ trong tay.

Không lâu sau, việc Ngộ Đạo Thụ biến mất đã bị Vưu Kim phát hiện.

Vưu Kim và Caroline ngơ ngác nhìn về phía Ngộ Đạo Thụ biến mất, rơi vào trạng thái bàng hoàng ngơ ngác.

Không phải chứ, ta cho rằng cùng lắm là ngươi chỉ trộm đi lá trà mà thôi.

Tại sao Ngộ Đạo Thụ lại biến mất?

Ánh mắt Vưu Kim tối sầm lại, suýt chút nữa là trực tiếp ngã xuống đất mà ngất đi.

Rất nhanh, Vưu Kim đã biết bên ngoài huyễn cảnh xảy ra chuyện gì, Trần Lạc ép bức Vưu An, chính Vưu An là người đưa Trần Lạc vào huyễn cảnh.

Mặt Caroline biến sắc:

“Không thể nào, nếu như Trần Lạc xuất hiện ở trong cung điện, không thể nào mà ta lại không phát hiện được.”

Vưu Kim thổ huyết nói:

“Vưu An ở trong phòng tập trung luyện tập, bị mang đi mà ngươi cũng không biết sao?”

Sắc mặt Caroline cứng đờ:

“Vưu An thường xuyên chơi game bất kể ngày hay đêm, ta cảm thấy khó chịu nên cũng không để ý lắm, nhưng sau khi Trần Lạc đến, Vưu An chưa từng ra khỏi phòng.”

Bản thân Vưu An vốn dĩ đã không có trong phòng, hắn đã sớm ra ngoài tìm một chỗ để ngủ.

Có một đệ tử vừa khóc vừa nói:

“Sáng nay ta nhìn thấy Vưu An thiếu gia ở cửa, hắn muốn đi ra ngoài, ta cũng không dám ngăn cản, thậm chí còn đá ta một cái trước khi rời đi.”

Vưu Kim trực tiếp ngã xuống đất, bất tỉnh, yêu cầu ngươi ở trong phòng luyện tập cho thật tốt, không nên chạy lung tung, nhưng ngươi lại không nghe.

Bên cạnh Ngộ Đạo Thụ có một vũng máu, chính là Vưu An, chuyện này đã cực kỳ rõ ràng rồi.

Sau khi Vưu An dẫn đường xong, đã không còn giá trị lợi dụng, Trần Lạc tàn nhẫn giết chết Vưu An, thi thể cũng biến mất.

Sau khi tỉnh lại, Vưu Kim lớn tiếng kêu lên:

“Ngộ Đạo Thụ của ta, hậu duệ của ta.”

Vưu Lý ở một bên nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt phức tạp, nhưng hắn không hề khóc, Vưu An đối với hắn vô cùng xấu tính nên bây giờ khóc thì thật quá giả tạo.

Vẻ mặt Vưu Lý buồn bã, nói:

“Cha, ngài không nên buồn quá, thân thể của ngài quan trọng hơn.”

Vưu Kim giận dữ mắng:

“Ngươi giả bộ đúng không, trước đó ta đối xử với ngươi như vậy, ngươi không ghi hận trong lòng sao? Mẹ nó, ta sẽ đánh chết ngươi.”

Vưu Lý phịch một tiếng, quỳ xuống:

“Cha, sao ngài có thể nghĩ ta như vậy, khi đó ta chỉ là một tên lính đánh thuê nghèo túng, được bữa sớm lo bữa tối, cũng chính là ngài đã đưa ta đến đây.”

“Cuộc sống của ta, hiện tại của ta, thành tựu của ta, tất cả những gì ta có đều là do ngài cho, Vưu Lý ta luôn biết ơn, trong lòng ta, ngài chính là cha ta, cha có đánh đập, con trai làm dám oán hận.”

“Nếu đánh chết ta có thể khiến trong lòng ngài dễ chịu hơn thì cứ đánh chết ta đi.”

Vưu Lý tự mình thôi miên, chưa nói đến người ngoài, ngay cả chính bản thân Vưu Lý cũng cho rằng đó là sự thật.

Vưu Kim ngây người, chỉ vỗ nhẹ vào vai Vưu Lý vài cái.

Vài ngày sau, Vưu Lý mang về hai người thị nữ của mình, Vưu Kim cũng nhắm mắt làm ngơ.

Không còn cách nào khác, Vưu Kim không thể sinh con.

Chuyện này đương nhiên sẽ không bị lãng quên như vậy, Ngộ Đạo Thụ chỉ bị trộm mất chứ không bị phá hủy, vẫn có thể lấy lại được từ chỗ Trần Lạc.

Vưu Kim đã báo cáo chuyện này với Đế quốc Volsey, để bọn họ ra tay lấy lại Ngộ Đạo Thụ.

Cùng ngày đó, Trần Lạc cười sung sướng, liền biết mất khỏi Đế Đô.

Lôi Tái Nhân tỉnh dậy sau cơn hôn mê.

Đế quốc Volsey ngày hôm đó đã tổ chức một hội nghị cấp cao, cực kỳ bí mật và nghiêm ngặt.

Lôi Tát Đức đã đích thân chủ trì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!