Vừa nói tới việc này, Ngưng Sương liền cảm thấy cực kì tủi thân, cô nức nở nói:
"Ta bị người xấu ném xuống đây đó.”
Chuyện này thật sự quá ly kì, những nhân ngư khác đều là con dân ở tren tinh cầu này, không thì cũng là những nhân ngư nhìn có vẻ có huyết mạch nồng đậm được đưa từ nơi khác tới. Chỉ có mỗi Ngưng Sương là rơi từ trên trời rơi xuống, lại còn cực kì phù hợp với điều kiện truyền thừa, phù hợp một cách hoàn mỹ. Dung mạo xinh đẹp của Ngưng Sương cũng cực kì phù hợp với hình tượng người kế thừa trong lòng Olivia. Nhan sắc chính là chính nghĩa. Olivia mỉm cười nói:
“Chính là cô ấy, Ngưng Sương chính là người truyền thừa của ta.”
Lúc này, nhân ngư thần cấp duy nhất mang giới tính nam ngập ngừng nói:
“Nữ hoàng đại nhân, liệu chúng ta có cần điều tra một chút hay không. Chuyện này thật sự quá kỳ quái, có khi nào là...”
Olivia lắc đầu:
“Không cần đâu, chúng ta không còn thời gian nữa.”
Mễ Phạn căn thời gian rất đúng lúc, căn bản là không còn thời gian để Olivia đi điều tra nữa. Kể cả có điều tra ra thì Olivia cũng chẳng còn sự lựa chọn nào nữa cả.
…
Mặc dù cũng có chút thương tiếc đối với con quỷ hay khóc Ngưng Sương, nhưng sau khi Trần Lạc đá cô xuống xong thì hắn cũng lập tức rời đi luôn. Ngưng Sương đâu phải là một mỹ nhân ngư bình thường đâu, cô là em gái của Mễ Lạp đó. Hơn nữa cô cũng đã tiến vào quỹ đạo vận mệnh của Mễ Phạn, Mễ Phạn cũng coi cô như người thân của mình. Mỗi khi buồn chán, Trần Lạc lại đi trêu chọc cái đồ hay khóc đó một chút, hắn cũng cảm thấy rất thú vị. Trong lòng Trần Lạc cũng cảm thấy tiếc nuối mà, nhưng dù sao thì hắn làm vậy cũng là vì muốn tốt cho Ngưng Sương mà thôi. Mễ Phạn lấy một con cá khô nhỏ, cắn một miếng:
"Đợi tới khi Ngưng Sương, Mễ Lạp, Mễ Linh đều thành thần hết thì ta cảm giác cũng sắp tới ta rồi. Cũng chẳng còn cách nào, mặc dù Ngưng Sương có thiên phú rất tốt, nhưng mà khả năng trong vài năm tới cô ấy vẫn không thể thành thần được, chỉ có cách này là nhanh nhất rồi.”
Trong quỹ đạo vận mệnh của Mễ Lạp có tổng cộng 5 người, đó là Mễ Lạp, Mễ Linh, Ngưng Sương, Pháp Vương, Trần Lạc. Khi Mễ Phạn vẫn chưa trưởng thành, nó muốn thay đổi vận mệnh cuẩ 5 người này là chuyện rất dễ dàng, sẽ không phải trả bất kì một cái giá nào hết. Nhưng tương ứng, một hệ vận mệnh như Mễ Phạn muốn thành thần thì nó phải thấy cả 5 người trong quỹ đạo vận mệnh của nó đều thành thần mới được. Bây giờ Trần Lạc và Pháp Vương đã thành thần rồi, nhưng vẫn còn 3 người chưa.
Nếu như không phải là do Trần Lạc ở trong vận mệnh quỹ đạo của Mễ Phạn thì bây giờ Mễ Phạn sẽ không thể nào cảm ứng được sự thay đổi vận mệnh của hệ không gian như Trần Lạc được nữa. Bây giờ Mễ Phạn cũng chỉ có thể cảm nhận được vận mệnh của Trần Lạc một cách rất mơ hồ, nó cũng chỉ có thể ra được những phán đoán về các nguy hiểm cơ bản nhất mà thôi. Nghe lời Mễ Phạn nói, Trần Lạc ngẩn ra, Mễ Phạn muốn tăng cấp thì còn phải chờ những người khác đều tăng cấp thành thần mới được ư? Trần Lạc ôm Mễ Phạn lên, để cho nó ngồi lên trên vai hắn, sau đó quay trở về. Mễ Phạn ăn cá khô nhỏ, vụn cá khô rơi hết lên đầu Trần Lạc. Trần Lạc ghét bỏ nói:
"Ngươi đừng có cái kiểu ăn như mồm mẻ thế có được hay không hả, rơi hết lên tóc ra rồi đó.”
Mễ Phạn lập tức thổi thổi. Mễ Phạn nói:
"Trước khi thực lực của ngươi tăng lên một cách nhanh chóng, ta đã làm cho ngươi 1 bản phán đoán cẩn thận. Chỉ có khi ngươi liên tục ra ngoài gây chuyện khắp nơi thì khi đó thực lực của ngươi mới có thể phát triển 1 cách nhanh chóng được.”
Hình như đúng thật là như vậy. Nếu như ta tìm 1 góc trốn đi thì không thể nào có chuyện Hắc Linh tìm được ta, cũng sẽ không có chuyện hắn ta tới nộp mạng. Nếu ta không gặp được Vân Sơ Dương thì cũng không thể nào có chuyện ta nhận được chứng nhận đại thần, sự tiến bộ của ta ở hệ không gian cũng sẽ không nhanh tới mức đó. Nếu ta không đi trộm đồ của Vưu Kim thì ta cũng sẽ không thể nào có được cây ngộ đạo. Kể cả số chu quả của Mễ Lạp và hỏa chi tinh linh của Mễ Linh cũng sẽ không thể có. Và cả ta cũng sẽ khồn thể có sự tiến bộ về thực lực nhanh tới vậy được. Mễ Phạn tiếp tục nói:
“Có rất nhiều chuyện ta cũng không thể đoán trước được, ta chỉ có thể cảm nhận 1 cách mơ hồ mà thôi. Chỉ có khi sự việc càng phát triển sâu thì ta mới có thể càng cảm nhận một cách rõ ràng hơn nữa mà thôi. Bây giờ ta cảm nhận được mấu chốt của việc Mễ Lạp có thể nhanh chóng thành thần thậm chí cả việc lĩnh ngộ thời gian của ngươi đều có liên quan tới bông hoa bỉ ngạn kia. Cụ thể thì là vì sao thì bản thân ta cũng không biết, ta chỉ có thể cảm nhận được như vậy mà thôi.”
Trần Lạc gãi gãi đầu. Bông hoa đó có sức mạnh thời gian, vậy chuyện nó có thể giúp ta lĩnh ngộ pháp tắc thời gian cũng không lạ lắm. Nhưng mà tại sao nó lại liên quan tới cả Mễ Lạp nữa? Vô tình gặp phải chị Hải Cơ, vẻ mặt của Hải Cơ nghiêm khắc, cô giáo huấn Mễ Phạn:
“Đã lớn tới chừng nào rồi mà còn giống như con nít như thế, làm em trai ta mệt thì sao hả?”