Vào đúng lúc này, một thông đạo không gian được sinh ra, Trần Lạc bước xuống, ánh mắt hắn vừa quét quanh thì lập tức nhìn thấy Thư Vân đang bị thương rất nghiêm trọng. Thư Vân ư? Thư Vân không phải là một người bình thường. Cô đã đi theo Trần Lạc từ rất sớm, sự đối xử của Trần Lạc với cô cũng không giống như những người khác. Nếu như không phải do Thư Vân muốn đi ra ngoài lịch luyện, thì Trần Lạc đã để cho cô ở lại quản lý Lam tinh rồi, Đại Trụ không hề hợp với việc quản lý chút nào cả. Đây chính là đồng đội kề vai sát cánh sinh tử với ta bao nhiêu năm đó, vậy mà ngươi dám bắt nạt cô ấy ư? Đúng ra Thư Vân đã đang trong trạng thái cực kì tuyệt vọng, nhưng khi cô vừa nhìn thấy Trần Lạc thì trong ánh mắt cô lập tức xuất hiện ánh sáng.
“Thủ lĩnh, ở đây có một gốc tinh linh thảo đáng giá 5 vạn tử tinh đó.”
…
Hửm, 50 triệu Tử Tĩnh, trong lòng ngươi, thủ lĩnh bôn ba lăn lộn chán nản đến vậy sao?
Vừa rồi khi đến tinh tế kia, ta thậm chí còn không xoay ngườ
i nhặt 50 nghìn Tử Tĩnh.
Sử dụng năng lực không gian để có được nó trong tay mình.
Bây giờ, nói tóm lại một câu, ta không có hứng thú với tiền.
Giản dị chân chất, coi tiền như rác rưởi.
Trần Lạc ngay lập tức đi đến bên cạnh Thư Vân, lấy ra một viên Hồi Nguyên Đan.
“Há miệng.”
Thư Vân cực kỳ tin tưởng Trần Lạc, vậy nên không chút do dự liền há miệng.
Trần Lạc lập tức nhét Hồi Nguyên Đan vào trong miệng Thư Vân, loại đan dược này có thể nhanh chóng khôi phục vết thương cho cấp Thần, đối với cấp Đế, hiệu quả như thế nào, tất nhiên không cần phải nói.
Một hương thơm nồng đậm tỏa ra từ trong miệng Thư Vân, Thư Vân cảm thấy thân thể mình gần như được hồi phục trong nháy mắt, hiệu quả này tốt hơn bất kỳ phương pháp trị liệu của hệ Quang Minh nào trước đó.
Thư Vân không suy nghĩ nhiều, lập tức chỉ vào một đám cỏ màu trắng nhạt, cao hơn một thước bên cạnh, nói:
“Đó chính là Tinh Linh Thảo, nhanh lên.”
Thư Vân biết năng lực của Trần Lạc, muốn lấy cái gì chỉ cần suy nghĩ trong đầu là xong.
Vẻ mặt Trần Lạc bất đắc dĩ, tại sao phải vội?
Ở một bên cách đó không xa, Hồng Liên Lão Mẫu cảm thấy Trần Lạc nhìn rất là quen, năng lực dịch chuyển xuyên không gian sao?
Nhìn Trần Lạc lấy ra đan dược, chính là càng không thể tin được.
“Ngươi điên à? Hồi Nguyên Đan trị giá 2 triệu mà ngươi cho cô ta ăn sao?”
Đây là chuyện mà con người có thể làm ra sao?
Đừng nói là một người cấp Đế, cho dù là một Bán Thần, cũng đều không đáng 2 triệu Tử Tĩnh.
Ngươi có biết 2 triệu Tử Tĩnh đáng giá bao nhiêu không? Hai trăm Miêu Nhĩ Nương cực phẩm đấy!
Loại Hồi Nguyên Đan này, có tiền cũng rất khó có thể mua được, chúng không được lưu hành trên thị trường.
Đầu óc Thư Vân trở nên trống rỗng, 2 triệu Tử Tĩnh, miệng ta vừa nuốt xuống 2 triệu sao?
Đây không phải là Lam Tinh tệ, đây là Tử Tĩnh đó, coi như một năm ta kiếm được 1 Tử Tĩnh, thì cũng phải mất đến 2 triệu năm.
Trong lòng Thư Vân cảm thấy ấm áp, thủ lĩnh đối với ta tốt như vậy, còn đưa cho ta đan dược.
Đúng lúc này, chỉ thấy sắc mặt Hồng Liên Lão Mẫu hoàn toàn thay đổi, trong giọng nói tràn đầy hưng phấn.
“Ta nhận ra rồi, ngươi là Trần Lạc.”
Trần Lạc mỉm cười, hiện tại ta nổi tiếng như vậy sao? Có phải tất cả cấp Thần đều nhận ra ta không?
Chỉ thấy Hồng Liên Lão Mẫu cười to, nói:
“Không ngờ ở nơi này lại có thể gặp được tội phạm bị truy nã như ngươi, 2 tỷ Tử Tĩnh tiền thưởng.”
Hồng Liên Lão Mẫu thâm trầm nói:
“Trần Lạc tiên sinh, ngươi cũng không muốn tung tích của mình bị đế quốc biết phải không?”
Trần Lạc gây náo loạn Đế Đô đã là chuyện của hơn mười này trước, dựa theo tốc độ truyền bá thông tin trong tinh tế, Hồng Liên Lão Mẫu chắc hẳn biết chuyện Trần Lạc đã được đại thần chứng nhận.
Nhưng Hồng Liên Lão Mẫu trong khoảng thời gian này đều sử dụng pháp tắc đi lại, không thể phân tâm, cho nên không hay biết chuyện này.
“Ta vừa nhìn qua, bình đan dược ngươi vừa lấy ra vẫn còn đầy, ngươi trộm của Tam Thân Vương sao?”
“Ta cũng không muốn nhiều, đưa bình đan dược này cho ta, ta sẽ coi như không nhìn thấy.”
Thư Vân phun một nửa viên Hồi Nguyên Đan chưa tiêu hóa hết ra và nhìn Trần Lạc với vẻ khó tin.
Truy nã treo thưởng 2 tỷ Tử Tĩnh? Thủ lĩnh, ngươi đã làm gì vậy?
Uy hiếp ta sao? Cho tới bây giờ chỉ có Trần Lạc ta uy hiếp người khác, chứ chưa từng có người nào dám uy hiếp ta.
Trần Lạc ngoáy ngoáy lỗ tai, chỉ vào Hồi Nguyên Đan mà Thư Vân vừa phun ra, nói:
“Ngươi có muốn cái này không?”
Hồng Liên Lão Mẫu nở một nụ cười lạnh lùng, nói:
“Ngươi có cho hay không? Yên tâm, Hồng Liên Lão Mẫu ta rất coi trọng chữ tín.”
Ừm, sau khi lấy được đan dược ta sẽ quay về báo cáo.
Trần Lạc dừng tay lại, Hồng Liên Lão Mẫu?