Virtus's Reader
Mặt Trăng Đỏ

Chương 2: CHƯƠNG 2: GIA ĐÌNH

Thanh âm ba ba chặt xương cốt càng lúc càng lớn, thanh âm hùng hùng hổ hổ của hắn mơ hồ truyền đến:

"Cặn bã, phế vật, tùy tiện xông vào nhà người khác, đáng chết, đều đáng chết... Mẹ nó ăn nhiều như vậy, làm sao chặt mãi không hết, sao rửa mãi không sạch!”

Muội muội lúc này đang vui vẻ ngồi xếp bằng trên ghế sa lon, không ngừng xé rách Tiểu Hùng, xé không được thì dủng răng cách, kéo đứt mắt, xé lỗ tai. Sau đó nhìn cánh ta bị rách của gấu bông mà lộ ra biểu tình thỏa mãn.

"Đợi chút nữa rồi ăn cơm!"

Mụ mụ đã tắt điện thoại, ôn nhu nói:

"Ta cùng Trương tỷ hàng xóm có chút hiểu lầm, ta phải xin lỗi nàng!”

Nói xong, thuận tay lấy cây kéo trong ngăn tỷ, ưu nhã đi ra ngoài, gài cửa lại.

Lục Tân lẳng lặng ngồi trên bàn ăn chờ.

Hắn cảm giác mình thật may. Sau sự kiện Hồng Nguyệt, thế giới từng có một thời gian dài hỗn loạn. Trong thời gian đó, rất nhiều người chết, cũng xuất hiện rất nhiều cô nhi như Lục Tân. Trong số họ, một phần biến mất sau khi trưởng thành. Mà Lục Tân được ba ba mụ mụ thu dưỡng, có một mái nhà ấm áp, được không ít người hâm mộ.

Đương nhiên, cái gia đình này, có thể gọi là gia đình, thỉnh thoảng sẽ có chút kỳ quái.

Nhưng so với thành Vệ Tinh nho nhỏ, vừa bẩn thỉu lại rách nát vẫn tốt hơn nhiều.

Mụ mụ rất nhanh đã trở về, trên mặt mang theo nụ cười vui mừng, nói:

"Trương tỷ đã hòa hảo cùng ta rồi!"

Lục Tân phát hiện phía dưới cổ áo khoác của nàng có thêm một vết máu nhỏ.

Người một nhà bắt đầu ăn cơm.

Muội muội vẫn ôm Tiểu Hùng, Tiểu Hùng bị nàng xé nát đã được may lại.

Chẳng qua thân thể chắp vá cong vẹo, vô cùng kỳ dị, nhưng muội muội vẫn rất thích.

Ba ba ngồi ở trên bàn ăn, mở một bình rượu với nhãn hiệu đã sờn, gắp một miếng rau xanh, uống một ngụm rượu. Trên bàn không có thịt, ba ba ưa thích hầm xương và thịt, nhưng xưa nay không cho ai ăn, cũng không cho ai tới gần cái nồi sắt của hắn. Trên người hắn là áo mưa cùng vết máu tung tóe, ruồi bâu mũi đậu không ngừng.

Bên ngoài có tiếng còi cảnh sát tiếp cận, tiếng người huyên náo không ngừng truyền đến, không biết đang nói gì.

"Ba!"

Ba ba bỗng nhiên dùng sức đặt ly rượu xuống, trợn đôi mắt đỏ ngầu nhìn ra ngoài cửa sổ:

"Ồn ào, thật CMN phiền, không cho người ta an ổn ăn cơm. Một lũ phế vật, tra có chút chuyện cũng không xong. Láng giềng thì phế vật, cả ngày chỉ biết soi mói người khác!”

"Ngươi đừng dọa đến sấp nhỏ!"

Mụ mụ gắp một cọng rau xanh lên, cẩn thận ăn, đối lập với bờ môi đỏ tươi dưới ánh đèn lờ mờ.

Lục Tân nhớ kỹ nàng không bôi son.

"CMN chứ đứa nhỏ, đáng chết, đều đáng chết!"

Ba ba càng thêm phẫn nộ, năm ngón tay nắm thật chặt bình rượu, lộ ra gân xanh, mắng:

"Kỹ nữ, ngươi cũng nên chết đi!"

"Đúng vậy, trong mắt ngươi, tất cả mọi người đều đáng chết, chỉ có ngươi không đáng chết!"

Mụ mụ cười ưu nhã thong dong:

"Vì ngươi phải ở lại nhặt xác đúng không, ngươi thích nhặt xác cho người ta mà!"

Nói xong, nàng buông đũa, ôn nhu cười cười, nhìn về phía ba ba:

"Bởi những người kia khi còn sống đều sống tốt hơn ngươi, bản lĩnh hơn ngươi. Nên ngươi không thích họ, ngươi thích nhìn lúc họ không còn có thể nói chuyện hơn!”

"Im miệng, im miệng, ngươi thì biết gì?"

Quả nhiên mụ mụ đã chọc giận ba ba, hắn chợt ném bể bình rượu, xông lên bóp lấy cổ mụ mụ.

"Khanh khách..."

Mụ mụ cười vô cùng vui vẻ, dù bị bóp tới mặt mày tím tái, nụ cười vẫn hết sức ưu nhã:

"Phế... Phế vật..."

"Ba!"

Cuối cùng ba ba cũng nhịn không được, bắt đầu đấm đá.

"Oa... Ba ba không nên đánh mụ mụ..."

Muội muội bị dọa đến khóc lớn, chặt chẽ ôm chặt Tiểu Hùng, bỗng nhiên lại biến sắc, khanh khách cười lớn:

"Thú vị, thú vị, chơi thật vui..."

Trong lúc cười lớn, nàng bỗng vươn mình nhảy lên, giống một con nhện linh hoạt, bò lên trần nhà, hai cái chân ôm lấy đèn treo, cũng không biết làm thế nào lại có thể cố định thân thể, vặn vẹo xoay đầu lại, nhìn hai người đánh nhau phía dưới, miệng cắn chặt gấu bông, hai cánh tay dùng sức vỗ, trong miệng không ngừng ô a, như là cười, như là đang khóc:

"Chơi thật vui á..."

Ba ba ngày càng phẫn nộ, thân thể không ngừng mở rộng, cơ bắp nở to nứt vỡ áo sơmi, làn da màu xanh, ngũ quan trở nên vặn vẹo khổng lồ, quơ nắm đấm, dùng hết sức đánh mụ mụ, một quyền lại một quyền, mà mụ mụ bị hắn đánh đến da tróc thịt bong, thế nhưng thanh âm vẫn vô cùng ưu nhã:

"Hay quá, còn biết tức giận nữa....”

Lục Tân bưng cơm, ngồi bên cạnh từ từ dùng.

Từ sau sự kiện Hồng Nguyệt, rất khó có được một gia đình bình thường.....

Mặc dù ở trong nhà nhưng gia đình nào cũng sẽ có chút bệnh vặt, có đôi khi sẽ cãi nhau, đánh nhau, nhưng nhà vẫn là nhà nha...

Chương 3: Nhân Viên Văn Phòng

Ngoài cửa sổ, đối diện cửa sổ phòng khách nhà Lục Tân là một phòng làm việc đơn giản.

Một nữ nhân tóc ngắn mặc tây trang thông qua kính viễn vọng quan sát nhà Lục Tân.

Thông qua kính viễn vọng, nàng có thể thấy trong gian phòng trống, Lục Tân đang một mình ngồi trên ghế ăn cơm, rõ ràng chỉ có một mình hắn ngồi ở nơi đó, nhưng gian phòng như có địa chấn, bàn ghế bị ném đi, đèn treo không ngừng lay động, trên kính cửa sổ lóe lên hình ảnh gì đó khó hiểu, cứ như trong đó đang có người đánh nhau.

"Dị biến tinh thần số 13 đã xuất hiện!”

Hai nam tử trẻ tuổi mặc quần áo xinh đẹp nhanh chóng ghi chép.

"Hắn có đủ tiềm chất để được chiêu mộ không?"

"Uy hiếp tiềm ẩn lớn bao nhiêu?"

"Năng lực cụ thể là gì?"

Nữ nhân tóc ngắn lắc đầu, nói:

"Hiện tại không rõ lắm, hắn không giống những dị biến giả tinh thần khác. Thời kỳ đầu đã lộ ra dị biến rất mạnh, ví dụ có thể tiến vào mộng cảnh của người khác, hoặc trong lúc vô tình phóng thích tinh thần ôn dịch các loại, hắn thoạt nhìn rất bình thường, mỗi ngày đều có thể bình thường đi làm tan tầm, thậm chí làm việc còn rất tốt, nhưng thỉnh thoảng tinh thần sẽ bị hỗn loạn!"

"Nghe quá cũng rất có tiềm lực, rất tốt để phát triển!”

Sau lưng bọn họ, nam tử với khuôn mặt có chút uy nghiêm nói:

"Từng thử để Tạo Mộng sư tiến vào mộng cảnh của hắn xác định và đánh giá chưa?"

"Rồi!"

Cô gái tóc ngắn mặc tây trang đỏ nhẹ gật đầu, nói:

"Nhưng tạo mộng sư tiến vào mộng cảnh của hắn xong thì không ra nữa!"

….

Dù là ban ngày, văn phòng vẫn được thắp sáng bằng những ánh đèn ảm đạm.

Hết vách ngăn này đến vách ngăn khác đã chia phần lớn diện tích văn phòng thành các ô nhỏ, ở giữa mỗi ô có một máy tính để bàn chưa được kết nối và một cái điện thoại bàn. Mọi người đều đang bận rộn, đi qua đi lại. Một số người đang đánh máy, một số người gọi điện thoại, một số người khác thì đang trao đổi tài liệu. Chỗ làm việc của Lục Tân nằm ở ngay chính giữa, có một lá cờ hiệu dành cho nhân viên xuất sắc nhất được treo trên vách ngăn.

Công việc bận rộn buổi sáng đã được xử lý xong, Lục Tân đứng lên rồi xoa xoa huyệt thái dương.

Ở lâu trong môi trường này, hắn luôn cảm thấy ức chế và ngột ngạt, chưa kể lúc nào cũng có rất nhiều việc rườm rà cần phải giải quyết.

“Anh Tiểu Lục có đang bận không?”

Một giọng nói vang lên ở bên cạnh Lục Tân, Lục Tân ngẩng đầu và nhận ra đó là Lữ Thành – một nhân viên trẻ tuổi vừa mới được nhận vào làm. Hắn ăn mặc chỉnh tề, để tóc ngắn năng động, trông vô cùng sáng sủa. Lúc này, hắn nói với vẻ mặt nhăn nhó: “Trưởng phòng bảo tôi chỉnh lý số tài liệu này, nhưng tôi làm tới làm lui mãi mà vẫn chưa đâu vào đâu cả. Sắp tới giờ phải nộp rồi, anh Tiểu Lục có thể.... Có thể dạy ta được không?”

“Được!”

Lục Tân mỉm cười đồng ý: “Vừa khéo bây giờ ta cũng không bận việc gì!”

“Cảm ơn anh Tiểu Lục, ngươi thật tốt bụng!”

Với vẻ mặt đầy cảm kích, cậu trai sáng sủa này vội vàng đến bên bàn máy tính của Lục Tân, một người thì dạy còn một người thì học.

Trong các vách ngăn xung quanh, không ít ánh mắt bất mãn đổ dồn vào hai người, còn có cả những tiếng xì xào rất nhỏ.

“Chỉ riêng công việc của mình thôi cũng đủ mệt rồi, lại còn muốn dạy người khác!”

“Công việc của mọi người đều như nhau, hắn không sợ dạy cho người khác biết rồi, bản thân hắn sẽ bị đá đít hay sao!”

“…”

Trong ánh mắt bất mãn của rất nhiều người, Lục Tân đã giúp Lữ Thành chỉnh lý xong tài liệu. Hắn xua tay trước lời cảm ơn của cậu ta.

Dù trong không khí văn phòng ức chế, mọi người đều rất căng thẳng, nhưng Lục Tân luôn có những nguyên tắc riêng trong công việc. Chỉ cần có thể giúp được người khác thì hắn luôn sẵn sàng giúp. Sự kiện Trăng Máu đã khiến cho thế giới có sự thay đổi, nhưng phẩm cách làm người thì không thể không có.

“Lục Tân, ngươi lại đây, trưởng phòng gọi ngươi!”

Có ai đó đang gọi hắn từ xa.

“Ta đến ngay!”

Lục Tân đặt ly cà phê xuống rồi đứng dậy đi tới văn phòng của trưởng phòng. Tại đây hắn liền nhìn thấy vị trưởng phòng béo đến mức hai má rũ xuống. Trên chiếc ghế sô pha phía đối diện, là một người phụ nữ tóc ngắn đeo kính râm, trên người cô ta mặc một bộ tây trang trông khá gọn gàng tươm tất.

“Tiểu Lục, ở đây có một tài liệu. Bây giờ ngươi hãy giúp ta gửi đến quán cà phê ở góc đường Thanh Giang!”

Trưởng phòng không nói nhiều lời vô nghĩa, hắn chỉ vào túi tài liệu trên bàn.

Việc đi đưa tài liệu vốn dĩ là việc do tổ hành chính hoặc tổ tạp vụ phụ trách. Dù sao cũng không đến lượt hắn làm.

Nhưng Lục Tân vẫn không từ chối, hắn gật đầu nói: “Được!”

Sau đó hắn cầm tập tài liệu lên, gật đầu chào trưởng phòng và người phụ nữ tóc ngắn trên sô pha rồi bước ra ngoài.

Hắn vừa ra khỏi phòng, trưởng phòng lập tức nở nụ cười, ân cần nói với người phụ nữ tóc ngắn: “Tổ trưởng Trần, những việc ngươi nói đều đã làm xong cả rồi. Ngươi yên tâm, ta sẽ không hỏi thêm, cũng không nghĩ nhiều. Có điều dự án mà vừa rồi ngươi nói với ta…”

“Cứ yên tâm, dự án này sẽ không giao cho ngươi đâu!”

Người phụ nữ tóc ngắn đứng dậy, nhẹ nhàng kéo kính râm xuống, rồi nói với giọng rất nhẹ nhàng.

Trưởng phòng sững sờ, cho rằng mình nghe lầm, lúc này hắn mới nhìn thấy được con ngươi của người phụ nữ.

Con ngươi của cô ta dường như đang xoay tròn, mơ hồ đỏ lên, giống như biến thành hai mặt trăng màu đỏ.

“Đừng nhớ gì về việc ta đã từng đến đây, cũng đừng nhớ gì về việc mà ngươi đã bảo hắn làm!”

Người phụ nữ tóc ngắn nói nhỏ với giọng rất dịu dàng, sau đó cô ta đeo lại kính râm rồi xoay người bước ra ngoài.

Trưởng phòng rơi vào trạng thái mơ hồ một lúc, mấy giây sau hắn mới tỉnh táo lại, rồi hắn lại tiếp tục bận rộn công việc của mình như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!