Virtus's Reader
Mặt Trăng Đỏ

Chương 337: CHƯƠNG 337: CA NGỢI QUÊ HƯƠNG

Trên chiếc bàn nhỏ này, mọi người đều ngẩng đầu nhìn hắn, không biết họ đang xúc động hay kính sợ.

“Vì vậy, ngươi hỏi ta có sợ không, ta sẽ nói cho ngươi biết…”

Cậu học sinh cấp ba tỏ vẻ như nhìn thấu tất cả và nắm bắt tất cả, dưới ánh đèn vàng sẫm ở quầy hàng hoành thánh bên cạnh, khuôn mặt hắn giống như một con ác ma còn non nớt:

“Ta không sợ, chúng ta không cần sợ hãi bất cứ điều gì. Bởi vì chúng ta biết chân tướng của thế giới này, chúng ta cũng có thể để cho người khác bại lộ chân tướng, nhìn thấy chân tướng. Cho nên, khi chúng ta thật sự bắt đầu khống chế thành phố này…hãy để tất cả những kẻ giả tạo phải trả giá!”

Vẻ mặt của những người bên chiếc bàn nhỏ đều trở nên xúc động.

“Để tất cả những kẻ giả tạo phải trả giá…”

Ngay cả bà dì kia cũng đọc theo, thầm:

“Nhưng nếu điều đó làm kinh động đến Văn phòng An ninh thì sao?”

“Văn phòng An ninh thì có gì đáng sợ?”

Cậu học sinh cấp ba cười khẩy rồi nói:

“Ta biết bây giờ có lẽ có người đang điều tra về chúng ta, nhưng điều đó không quan trọng, họ chỉ là những người bị chi phối bởi sự giả tạo, là những kẻ vô dụng. Hơn nữa, cho dù có phải chết đi thì chúng ta cũng sẽ trở về quê hương…”

Giọng hắn trầm xuống và nụ cười của hắn trở nên sâu lắng:

“Trở lại quê hương chân thực đó…”

“…”

Nghe những lời hắn nói, mọi người bên cạnh quầy hàng đều im lặng nhìn nhau.

Sau một lúc, họ lần lượt cúi đầu xuống, rồi thầm cầu nguyện:

“Ca ngợi quê hương…”

“Ca ngợi quê hương…”

“Ca ngợi quê hương…”

“…”

Cầu nguyện xong, cậu học sinh cấp ba kia bỏ hai tay đang chắp ở trước mặt xuống, chậm rãi cầm một xiên nướng lên, từ từ ăn theo tư thế trong truyện tranh, trong đôi mắt dưới cặp kính của hắn hiện lên thứ ánh sáng tàn nhẫn và hưng phấn…

“Để mọi người trên thế giới này biết được chân tướng, vậy hãy để họ nhìn thấy thế giới chân thực này…”

“Đến rồi…”

Trong một tòa nhà cũ kỹ gần đài Nguyệt Lượng ở thành phố vệ tinh số hai.

Em gái đột ngột lên tiếng với giọng hơi run run.

Tuy nhiên, không phải vì con bé đang sợ hãi, mà là vì nó quá phấn khích…

Trên bàn ăn, mẹ Lục Tân đã đặt đôi đũa xuống một cách ưu nhã, nụ cười trên mặt bà ấy không che giấu được.

“Hà hà…”

Tiếng cười của cha trống rỗng và khô khốc, ông ấy uống một hơi cạn hết ly rượu, ánh đèn trên đỉnh đầu khẽ nhấp nháy.

“Đừng dọa khách sợ.”

Mẹ lập tức liếc nhìn cha với vẻ hơi trách móc.

Đây là lần đầu tiên cha không hề bị kích động, trái lại, ông ấy lập tức khống chế tốt cảm xúc của mình.

Lục Tân liếc mắt nhìn những người nhà của mình, thả lỏng người, sau đó chậm rãi đứng dậy, đi tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài.

Tòa nhà cũ nơi Lục Tân sống chỉ có sáu tầng.

Nhìn về phía xa, hầu hết các tòa nhà xung quanh đều tương đối cao, cho nên bình thường tòa nhà cũ này vẫn luôn bị che khuất.

Cho dù là ban ngày, ánh sáng cũng ít khi chiếu tới, vì vậy, căn nhà luôn có vẻ hơi tối.

Hơn nữa, vì những con đường chằng chịt xung quanh nên tòa nhà gần đây cũng cách một khoảng năm sáu chục mét. Nó như bị lãng quên nào đó ở một góc của thành phố này, được bao quanh bởi một số con đường quanh co.

Vì nó gần với trục đường chính, hơn nữa còn dẫn đến một số khu nhà tương đối đông đúc khác, nên đèn đường vẫn còn nguyên vẹn.

Lúc này, có thể thấy bắt đầu từ phía xa của con đường nhỏ, đèn đường lần lượt vụt tắt.

Như có hai con quái vật đã nuốt chửng ánh sáng, bò từng chút một về phía tòa nhà cũ này từ hai bên con đường nhỏ.

Vì không có ánh đèn, nên ánh sáng của mặt trăng đỏ trên bầu trời thành phố bỗng trở nên rực rỡ hơn.

Lục Tân gật đầu, sau đó quay trở lại phòng khách, ngồi ở trên sô pha yên lặng xem TV.

Chắc vì nằm ở vị trí giao nhau của nhiều ngã tư nên phía dưới tòa nhà cũ nên gió bắt đầu thổi loạn.

Tờ báo và túi ni lông trên mặt đất bị gió cuốn bay lộn xộn giữa không trung, lặng lẽ rách tươm.

Từ đằng xa, sau khi đèn đường vụt tắt, dường như có hai thể năng lượng vô hình chạm mặt ở phía trước tòa nhà cũ.

Người bình thường không thể thấy chúng mà chỉ cảm giác được vị trí thôi, và thấy không khí ở nơi đó như bị bóp méo, trực giác của họ sẽ vô thức xuất hiện tâm lý sợ hãi nhất định.

Nhưng khi ánh sáng của mặt trăng đỏ từ trên trời chiếu xuống, nó đã mơ hồ khiến cho luồng không khí méo mó đó xuất hiện từng khối từng khối màu lúc sáng lúc tối.

Nếu thêm trí tưởng tượng vào những khối màu này, thật sự có thể vẽ ra các hình vẽ khác nhau.

Đó là một con quái vật tinh thần có hình dạng sợi dây leo và một con quái vật có thân hình béo ú với một sợi dây chuyền được làm từ đầu người quấn quanh cơ thể nó.

Không biết chúng từ đâu xuất hiện, nhưng lại chạm mặt ở phía trước tòa nhà cũ rồi cùng ngước nhìn lên tòa nhà cũ.

Hầu như tất cả các cửa sổ của tòa nhà cũ này đều tối om, chỉ có một cửa sổ trên tầng bốn là có ánh đèn ấm áp.

Kết quả là hai con quái vật đã đi qua các tuyến đường khác nhau rồi trèo về phía cửa sổ đó cùng một lúc.

Chương 338: Khách Đến

Con quái vật có hình dạng giống như một dây leo bám chặt vào vách tường rồi bò lên từng chút một.

Còn con quái vật tinh thần có thân hình mập mạp với sợi dây chuyền được làm từ đầu người quấn quanh cơ thể thì đang lê thân hình béo ú của nó chui vào hành lang.

“Tít…”

Khi nó đi lướt qua chiếc mô tô đang đậu ở hành lang, vị trí mặt đồng hồ của chiếc mô tô lập tức có ánh đèn màu đỏ chói mắt nhấp nháy liên tục.

Đây là máy dò tinh thần được lắp trên chiếc mô tô.

Ánh sáng kỳ dị màu đỏ khiến dãy hành lang tối om trở nên thoắt sáng thoắt tối, trông rực rỡ khác thường.

Con quái vật tinh thần này dường như cảm thấy có gì đó không ổn, động tác tiếp tục bò về phía trước của nó hơi chậm lại.

Tuy nhiên, trí thông minh vốn có của nó dường như không đủ để nó phân biệt được những thứ này. Thế là nó vẫn tiếp tục chậm rãi bò về phía trước.

Nơi chúng đi qua, không khí bắt đầu trở nên méo mó, thậm chí là hơi kiềm nén.

Bất kể là lũ chuột trong những góc tối hay là bọn mèo hoang trong những căn nhà trống đều sợ hãi kêu lên mấy tiếng rồi bỏ chạy ra ngoài.

Con mèo lớn ngậm con mèo con trong miệng, còn lũ chuột thì cắn đuôi nhau tạo thành một đường thẳng rồi hoảng sợ bỏ chạy thật nhanh.

Sau khi chúng bước vào tòa nhà cũ, cả tòa nhà càng lúc càng trở nên tối hơn, như bị bao trùm bởi bóng tối dày đặc.

Chỉ có khung cửa sổ ở tầng bốn vẫn còn ánh đèn ấm áp.

Nay lại càng thêm ấm áp.

Quái vật tinh thần có hình dạng dây leo kia từ từ bò lan ra trên các bức tường của tòa nhà cũ, kéo dài lên trên từng chút, vượt qua tất cả cửa sổ và bao trùm lấy toàn bộ tòa nhà.

Thứ cuối cùng còn lại chính là ô cửa sổ vẫn đang sáng đèn kia.

Dưới ánh trăng, những chiếc xúc tu màu đỏ sẫm như một bầy rắn đang tiến đến ô cửa sổ đó từ mọi hướng.

Chúng đang tích tụ sức mạnh, tựa như dòng nước sắp chảy tràn vào bên trong cửa sổ…

Trên hành lang của tòa nhà, quái vật tinh thần béo ú kia đã leo lên đến tầng bốn. Nó chậm rãi di chuyển cơ thể, bò về phía cánh cửa đang đóng chặt chỉ có một vài tia sáng chiếu ra qua khe cửa, ngày càng gần.

Tất cả những cái đầu trên sợi dây chuyền đều lộ ra vẻ vui mừng khi người gặp họa.

Đúng lúc này, một tiếng cười “hi hi” đột nhiên vang lên, như thể có một cô bé đáng yêu nào đó đang cười.

“Cọt kẹt…”

Con quái vật có dạng dây leo trên vách tường của tòa nhà đang chuẩn bị vươn mình vào ô cửa sổ duy nhất đang sáng đèn, đột nhiên cánh cửa sổ đó nhẹ nhàng mở ra, một người phụ nữ với trang phục đẹp đẽ và lớp trang điểm nhẹ đã xuất hiện.

“Còn chờ gì nữa?”

Bà ấy mỉm cười dè dặt và nhiệt tình:

“Sao còn chưa vào trong?”

Cùng lúc đó, trong hành lang, khi con quái vật có thân hình béo ục ịch quấn một sợi dây chuyền làm bằng đầu người nghe thấy tiếng cười của cô bé kia, nó thấy không gian trước mặt đột nhiên sáng lên rất nhiều, vì cánh cửa phía trước đang từ từ bị đẩy ra.

Ánh sáng ấm áp chưa kịp tắt trong phòng trong nháy mắt tràn vào hành lang tối om.

Nhưng ánh sáng này lập tức trở nên mờ đi, như thể có một bóng đen cao lớn đang đứng chắn ở trước cửa.

Chuyển động của hai con quái vật tinh thần này đều trở nên hơi chậm.

Con quái vật tinh thần có hình dạng giống dây leo đã có vô số xúc tu bám vào bên cạnh cửa sổ trên tầng bốn, lúc này nó đột nhiên hơi do dự.

Con quái vật tinh thần trong hành lang cũng bất ngờ đứng lại.

Mặt tất cả những đầu người treo trên cơ thể nó như đang do dự và ngờ vực.

….

“Soạt!”

Lúc này, ở thành phố vệ tinh số bốn, Cậu học sinh cấp ba với vẻ mặt lạnh lùng vừa ăn được hai miếng hoành thánh thì đột nhiên ngẩng đầu lên cau mày.

“Sao vậy?”

Những người ngồi cùng bàn hỏi.

Khuôn mặt của cậu học sinh cấp ba lộ ra vẻ do dự và mờ mịt:

“Ta…Không biết…”

“Ong ong ong…”

Cũng chính vào lúc này, trong căn nhà duy nhất còn sáng đèn trong tòa nhà cũ ở thành phố vệ tinh số hai, điện áp đột nhiên trở nên không ổn định một cách bất thường, trạng thái nhấp nháy và không ổn định này thậm chí dường như đột ngột lan từ tòa nhà cũ đến con đường bên cạnh. Bất kể sáng hay tối, tất cả các bóng đèn đều nhấp nháy cùng một lúc, sau đó thì “bụp” một tiếng vỡ vụn.

Vầng trăng đỏ trên bầu trời sáng càng thêm rực rỡ.

Dây leo đã bò đến vị trí cửa sổ và bắt đầu chui vào bên trong cửa sổ từng chút một.

Nhưng nếu quan sát thật kỹ sẽ phát hiện, nó không hề tự nguyện, cơ thể nó đang ở trong trạng thái cực kỳ căng thẳng, thậm chí còn khiến cơ thể nó trở nên rõ ràng hơn dưới ánh trăng, trông nó như một bầy rắn đang liều mạng giãy dụa.

Nhưng kiểu níu kéo này dường như hoàn toàn vô ích, nó vẫn phải chui vào bên trong cửa sổ.

“Kít kít kít…”

Nó dần mất từ chủ vào chui vào trong cửa sổ ngày càng nhanh, thậm chí còn tạo ra thanh âm khi cọ xát vào tấm kính.

Thế là, chẳng mấy chốc mà cơ thể gần như đang bao phủ toàn bộ bề mặt bên ngoài tòa nhà của nó đã chui tọt vào trong cửa sổ.

Dù nó có muốn hay không.

Đối mặt với một nữ chủ nhà thanh lịch và dịu dàng như vậy, ai có thể từ chối được chứ?

Cùng lúc này, con quái vật tinh thần đã bò đến trước cửa căn nhà số vốn không có nhiều lý trí hay bản năng gì. Nhưng hiện tại, nó đột nhiên trở nên cảnh giác trước nguy hiểm, bất chấp tất cả rụt người ra phía sau. Vì hành lang này có vẻ quá chật hẹp so với thân hình to lớn của nó nên nó không thể quay lại được, chỉ có thể biến mặt trước của mình thành mặt sau rồi ra sức bò.

Chương 339: Mời Khách Vào Nhà

“Búp bê nhỏ…”

Nhưng khi nó bắt đầu lùi về phía sau, những cái đầu ở sau lưng nó đồng thời trông thấy một bóng đen nho nhỏ trên trần nhà.

Con bé mặc một chiếc váy trắng bẩn thỉu, mái tóc bù xù của con bé đang tung bay giữa không trung.

“Đã đến rồi thì đừng chạy nữa…”

Con bé nhảy xuống từ trên trần nhà, vươn hai cánh tay nhỏ bé ôm lấy thân hình béo ú của con quái vật…

Sau đó, con bé gồng hết sức đạp chân xuống sàn nhà rồi bắt đầu đẩy.

Không ngờ, con quái vật này lại bị con bé đẩy lùi về phía sau.

Hay nói cách khác, nó không phải bị đẩy, mà là bị con bé đột nhiên nhảy xuống từ trên trần nhà làm cho hoảng sợ.

Cơ thể to lớn và đầy đặn run rẩy dữ dội, vô thức rụt người về sau.

Chỉ là vừa rụt người như vậy, một phần cơ thể nó đã được tắm mình trong thứ ánh sáng ấm áp đó.

Sau đó, đột nhiên có một bàn tay to lớn thò ra từ trong phòng tóm lấy phần cơ thể này của nó.

Cơ thể con quái vật đột nhiên mở rộng và co rút dữ dội, biểu cảm của tất cả những cái đầu trên sợi dây chuyền đều trở nên kinh hoàng và tuyệt vọng.

“Soạt!”

Toàn bộ con quái vật lập tức bị kéo vào trong nhà.

Vì tốc độ bị kéo vào trong nhà quá nhanh, hơn nữa thân thể của con quái vật này lại to lớn khác thường nên có vẻ toàn bộ cơ thể nó lập tức bị xé nát thành một đống thịt vụn, bị kéo vào trong nhà.

Ngay cả sợi dây chuyền đầu người trên cơ thể nó cũng đột nhiên bị đứt, tất cả đầu người đều rơi vãi trên mặt đất.

Gần như toàn bộ cơ thể nó đều bị kéo đi, một phần nhỏ trực tiếp vỡ tan, hóa thành sức mạnh tinh thần thuần túy rồi biến mất hút trong hành lang tối tăm.

Chỉ còn lại một cái đầu nguyên vẹn với vẻ mặt kinh hoàng đang bắt đầu lăn ra ngoài.

“Hi hi…”

Nhưng cái đầu này lại nghe thấy tiếng cười của một cô bé.

Nó kinh hãi mở mắt ra nhìn thì thấy một cô bé đang ngồi xổm xuống và ôm nó một cách dịu dàng.

“Á á á…”

“La la la…”

Trong tiếng kêu kinh hoàng của cái đầu người, cô bé ôm nó chạy tung tăng về nhà.

“Cạch!”

Cánh cửa đột ngột đóng lại, hành lang lập tức trở nên tối om.

Lúc này, cửa sổ cũng thế, sau đó rèm cửa tự động kéo vào, chặn ánh sáng ấm áp bên trong lại.

Thế giới bên ngoài tòa nhà lập tức trở nên cực kỳ tĩnh lặng.

Điện áp đã ổn định trở lại, nhưng đèn đường vẫn không sáng vì các bóng đèn đã bị vỡ tung.

Chỉ thấy trên không trung, một vầng trăng đỏ vô cùng sáng trong và đẹp đẽ.

“Hô…”

Lục Tân ngồi yên lặng xem TV một lúc, khi ngẩng đầu nhìn lên, hắn thấy trong nhà đã trở nên náo nhiệt hơn rất nhiều.

Mẹ Lục Tân đang trò chuyện với khách về những chuyện thường ngày, với nụ cười thân thiện và gần gũi, bà ấy còn lấy kéo để chuẩn bị cắt móng tay cho khách.

Cha Lục Tân rất nhiệt tình, ông ấy đã vào bếp, dường như đang chuẩn bị làm thêm một vài món ăn.

“Bạch bạch bạch bạch…”

Tiếng chặt xương nghe rất to, khiến người ta cảm nhận được hơi thở an tâm của cuộc sống.

Em gái Lục Tân nhận được một món đồ chơi mới từ khách. Lúc này, con bé đang trèo lên trần nhà, chơi với nó một cách vui vẻ.

“Ta gọi một cuộc điện thoại…”

Lục Tân chờ một hồi, cảm thấy thời gian đã quá ba phút mà Tửu Quỷ đã nói, hắn bèn đứng lên.

Hai con quái vật này hẳn đã bị người nhà Lục Tân giữ lại, sẽ không biến mất nữa.

Hắn đứng dậy và đi đến bên cửa sổ, lấy điện thoại vệ tinh ra và bấm gọi vào số của Tửu Quỷ ở thành phố vệ tinh số bốn:

“Các ngươi có thể ra tay được rồi. Ta vẫn chưa tìm thấy dị biến giả đó, nhưng có lẽ một lát sau hắn sẽ đến, vì vậy ngươi không cần bận tâm về hắn.”

“Dù hắn không tới, ta cũng có thể khóa hắn lại, không để hắn bỏ trốn.”

“Đúng vậy, các ngươi chỉ cần bắt lấy những người mà các ngươi muốn bắt là được.”

“Được rồi, sau này nếu có thông tin gì, ta sẽ chia sẻ với các ngươi sau.”

Sau khi cúp máy, sắc mặt cô bé thanh tú trên chiếc xe chỉ huy nào đó ở thành phố vệ tinh số bốn đã trở nên nặng trĩu.

Cô ta ngẩng đầu nhìn người đội trưởng được vũ trang đầy đủ đang lo lắng nhìn mình ở bên cạnh rồi gật đầu:

“Được rồi!”

Người đội trưởng này đã từng nhiều lần hợp tác với Tửu Quỷ, hắn không hỏi gì nhiều, thậm chí là không hỏi lấy một câu, lập tức cầm máy bộ đàm lên rồi trầm giọng quát:

“Hành động!”

“Bắt hết toàn bộ!”

“Nếu chúng phản kháng, các ngươi được phép giết chết!”

“Sột soạt…”

Từng đội từng đội lính được vũ trang đầy đủ đồng thời lao ra từ các góc ẩn náu.

Một số người xông thẳng vào quán cà phê nằm trên con phố náo nhiệt nào đó, nhanh chóng khống chế tất cả những người ở bên trong.

Một số người xông vào một nhà dân rồi tóm lấy những người giống như đang tổ chức tiệc trà và tụ tập lại với nhau để trò chuyện.

Một số người xông vào một công ty có vẻ bình thường, nổ hai phát súng hạ gục những người giơ tay lấy súng ở quầy lễ tân.

Chương 340: Nguyên Do

“Tất cả mau dừng lại, không được phép cử động…”

Cùng lúc đó, tại thành phố vệ tinh số bốn, bên cạnh những quán ăn trên con phố đó, một số người xung quanh có vẻ như đang ăn uống, dạo phố hay trò chuyện, rất nhiều người trong số đó bất ngờ rút súng ra rồi nhanh chóng áp sát quầy hoành thánh.

Có đến mười mấy khẩu súng đang chĩa vào tất cả những người đang ngồi ở chiếc bàn này, bao gồm cả cậu học sinh cấp ba và cô gái nhỏ.

“Sao thế?”

Bà dì trung niên kia hoảng sợ hét lên:

“Có chuyện gì vậy?”

Trước ánh mắt hoảng sợ của những người bạn đồng hành, cậu học sinh cấp ba xoa xoa trái tim đang khó chịu của mình.

“Ta cảm nhận được hơi thở của sự chân thực…”

Hắn từ từ ngẩng đầu lên, nhìn những người bạn đồng hành của mình, sau đó hắn nói với nụ cười trên môi:

“Chúng ta sắp về nhà rồi…”

“Không được nhúc nhích, không được nói chuyện…”

Một khẩu súng đã chĩa thẳng vào đầu cậu học sinh cấp ba, sau đó là một tiếng quát nghiêm nghị.

Tuy nhiên, cậu học sinh cấp ba này không hề nghe lời, hắn chỉ mỉm cười, chậm rãi ngả người ra sau.

Hắn không cử động, nhưng trong nháy mắt đã mất mạng, cơ thể hắn lập tức trở nên cứng ngắc.

Các nhân viên cảnh sát ở xung quanh đưa mắt nhìn nhau, họ hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy cả người như căng ra.

“Tất cả mọi người rồi cũng sẽ chết, nhưng cái chết không phải là kết thúc.”

“Cuối cùng chúng ta sẽ được trở về quê hương, ở nơi đó, chúng ta sẽ không bao giờ phải giả tạo…”

“Quê hương che giấu tất cả chân tướng của chúng ta, hoặc là sự xấu xí, hoặc đã bị lãng quên, nhưng lại là diện mạo ban đầu của chúng ta.”

“Ta tôn thờ quê hương, và ta sẽ mãi mãi ở lại quê hương…”

Có một giọng nói khiến cho người ta an tâm vang vọng trong tâm trí hắn, cậu học sinh cấp ba bị ngã dưới đất kia bỗng từ từ mở mắt trở lại.

Hắn trông thấy ánh đèn ấm áp, những bày trí trông hơi cũ kỹ, nhưng rất đỗi bình thường.

Điều này khiến trong lòng hắn cảm thấy thư thái, nỗi lo lắng thầm kín nhất trong lòng cũng tan biến.

Thì ra những lời mà những người đó nói đều là thật, sau khi chết đi sẽ thực sự được trở về quê hương…

Hắn từ từ ngồi dậy, cảm thấy cơ thể mình rất nhẹ nhàng, tầm nhìn của hắn dường như trở nên rộng hơn rất nhiều.

“Cho nên, bây giờ ta đã trở về quê hương rồi sao?”

Trong giọng nói lẩm bẩm của mình, góc nhìn của hắn hơi chuyển động, hắn thấy một chiếc ghế sô pha.

Trên sô pha, một thanh niên có nụ cười ấm áp quay đầu nhìn hắn.

“Không phải.”

Lục Tân mỉm cười trả lời:

“Ngươi đã đến nhà của ta.”

“Cho nên cái mà họ tín phụng là nơi gọi là quê hương thực sự, chứ không phải là một Tà Thần cụ thể nào đó sao?”

Lục Tân mở cuốn sổ nhỏ của mình ra, ghi chép lại những gì vị khách trong gia đình nhiệt tình giải thích, chuẩn bị cho sau này viết báo cáo còn dùng tới:

“Nghe cách nói của hắn, hắn đạt được thần dụ vào lúc năng lực thức tỉnh sao?”

“Cảm thấy mình là người được chọn, sau đó bắt đầu ở thành phố Vệ Tinh số 4 truyền giáo, phát triển tín đồ…”

“Ta nghĩ hắn đọc quá nhiều tiểu thuyết rồi…”

“Mô hình phát triển cụ thể là để những người được hắn lựa chọn lắng nghe thần dụ, mở mang trí tuệ, theo đuổi quê hương chân chính…”

“Nếu như đối phương đồng tình với quan niệm của mình thì càng phải khiến cho đối phương tự nguyện dâng ra tất cả.”

“Còn nếu đối phương không đồng tình, vậy phải ép buộc đối phương dâng ra tất cả sao?”

Lục Tân dừng lại, quay đầu liếc nhìn vị khách đang run rẩy, tiếp nhận cuộc trò chuyện trong nhà mình, nhè nhẹ lắc đầu.

Lúc trước hắn cũng không ngờ đến một tổ chức thần bí thế này lại là do một kẻ khóc sướt mướt như vậy lập ra. Hơn nữa, nhìn dáng vẻ của chúng thực sự không cách nào liên kết được với những việc độc ác, tàn nhẫn mà chúng từng làm.

“Chúng sẽ ra tay diệt trừ, một là chúng phát triển nhu cầu, tiếp thu vào, hoặc là xảy ra xung đột.”

“Tổng giám đốc của doanh nghiệp Ngân Hoàn lúc trước bị chúng giết chính là vì bị chúng để mắt tới tài sản.”

“Ngoài ra, tổng giám đốc của công ty doanh nghiệp Ngân Hoàn này có một đứa con gái được phát hiện rơi từ trên lầu xuống tử vong trước đó khoảng nửa tháng, cũng là bị thành viên của chúng đẩy xuống?”

Hỏi càng nhiều, trong lòng Lục Tân càng không thoải mái, hắn nhíu mày lại.

Cách tổ chức thần bí này phát triển thật sự khiến người ta không thích. Đặc biệt là sau khi nghe được phương pháp lựa chọn cụ thể của bọn hắn.

“Để phát triển thành viên mới, một là xem ai có lợi cho bản thân, hai là lựa chọn thông qua một cách đặc biệt nào đó.”

“Nói một cách đơn giản, một là nhìn vào lợi ích, còn hai là nhìn vào duyên phận…”

“Chẳng hạn như dưới một hoàn cảnh đặc biệt nào đó, sẽ đặt một tách cà phê đặc biệt…”

Lục Tân có chút không viết nổi nữa:

“Cái quái gì thế?”

Hoá ra hai nhân viên hành động đặc biệt vô cùng chuyên nghiệp của Đặc Thanh Bộ như mình và Tửu Quỷ, thật ra không phải vì điều tra ra bí mật then chốt của chúng mới bị chúng để mắt tới rồi truy sát, mà là vì bản thân và Tửu Quỷ bị chúng ghét?

Chương 341: Giang Tinh

Chúng truy sát mình với Tửu Quỷ cũng không phải để lấy mạng, mà là một loại tẩy lễ sao?

Trong đầu hắn hiện lên một trong những khâu hoàn chỉnh trong truyền giáo của đối phương, gặp người vừa vặn có điều kiện phù hợp, nhưng lại vô cùng cố chấp, không nghe theo chỉ đạo của chúng, chúng sẽ càng để mắt tới họ, đồng thời phái quái vật tinh thần ra.

Người này bình thường vào ban đêm sẽ để lộ bộ mặt “thật” của mình.

Cũng rất có khả năng ở trạng thái thật này làm ra những việc khiến bản thân hối hận cả đời.

……

Nói cách khác, người lúc đó đi tìm Tửu Qủy hoàn toàn không phải là để giết cô ấy.

Ban đầu, chúng có lẽ vì để Tửu Qủy bị ảnh hưởng bởi quái vật tinh thần mà làm ra những việc tăm tối nhất sâu thẳm trong nội tâm của nó. Sau đó, trong lúc hối hận nó sẽ tiếp nhận truyền giáo của chúng. Cuối cùng “thay đổi triệt để”, trở thành thành viên của chúng.

Chẳng qua là hai con quái vật tinh thần kia mất hai ngày cũng không tìm được Tửu Quỷ.

Tửu Quỷ đã dùng năng lực bóp méo nhận thức của chúng, khiến chúng vồ hụt liên tiếp hai ngày, chưa kịp làm gì đã biến mất.

Tửu Qủy khi đó còn tưởng đám quái vật tinh thần này tìm nó để giết nó diệt khẩu.

Nhưng sự thật là hai con quái vật tinh thần kia là đến để “truyền giáo”.

Người của tổ chức thần bí đó thậm chí còn không biết tại sao hai con quái vật tinh thần liên tiếp hai ngày truyền giáo đều thất bại, chỉ cảm thấy thời gian kéo dài cũng hơi lâu rồi nên đến hôm thứ ba mới thay đổi sách lược, trực tiếp để cho quái vật tinh thần ảnh hưởng đến hàng xóm của Tửu Quỷ.

Có nghĩa là nếu đã không thể khiến ngươi lộ ra bộ mặt thật thì sẽ để ngươi nhìn thấy thế giới thật này…

Nguyên nhân Tửu Quỷ và mình thất bại trước đó tìm ra rồi.

Tửu Qủy cho rằng đối phương rất thông minh, cho nên mới cẩn thận từng li từng tí tìm kiếm người điều khiển đằng sau quái vật tinh thần.

Nhưng kết quả đối phương chẳng những không thông minh mà ngược lại còn vô cùng ngu ngốc.

Bản thân lúc đó đi tìm người điều khiển đằng sau đương nhiên là không thể tìm được, vì hắn căn bản không hề ở hiện trường…

Tửu Qủy vẫn luôn phân tích chuyện đối phương phát hiện ra cuộc điều tra mà phái quái vật tinh thần ra có phải có thâm ý gì không…

Nhưng thật ra đối phương căn bản không có kế hoạch…

“Ý tưởng phức tạp thế này ai nghĩ ra được thế…”

Lục Tân bất đắc dĩ lắc đầu.

Nếu thực sự tự mình điều tra, e rằng tra cả mười ngày nửa tháng cũng không thể hiểu được mục đích thật của đối phương.

Có điều cũng may bản thân có cách thức điều tra khác: trực tiếp mời khách đến nhà mình, thông qua buổi gặp gỡ thân tình, trực tiếp để khách chia sẻ toàn bộ bí mật trong lòng mình, còn hắn chỉ phụ trách ghi chép.

Tất nhiên, khách chia sẻ cặn kẽ như vậy, ngược lại báo cáo của hắn sau này cũng khó viết rồi.

Kiểu ‘tường tận’ này thì kêu hắn viết báo cáo kiểu gì đây….

Đại khái các nhiệm vụ điều tra đều như vậy đi, hoàn thành nhiệm vụ thì dễ, viết báo cáo lại khó……

Nghĩ kĩ một chút, Lục Tân quyết định báo cáo trung thực.

Cách báo cáo không quan trọng, dù sao điều mà lãnh đạo quan tâm cũng là kết quả.

Bản thân chỉ cần thành thực mà giao nộp tất cả lên, còn về việc có thể hiểu không thì phải xem người của tổng bộ có chuyên nghiệp hay không.

Viết đúng sự thật, gạch chân vào mục đích và nguyên nhân chính của việc quái vật tinh thần đuổi giết Tửu Quỷ.

Ngoài ra thêm vào: Cách phát triển của tổ chức này rất không chuyên nghiệp.

Ngoặc đơn: (Tổ chức này thân là giang tinh, lại cực ghét giang tinh, nhưng vô cùng thích thu nạp giang tinh*).

* Tiếng lóng, thường để ám chỉ những người thích xoi mói, phản bác người khác bất kể họ nói gì để làm nổi bật cảm giác ưu việt của bản thân, hay nói cách khác là tự cho mình hơn người khác.

Viết xong mấy thứ này, hắn nghĩ một lát, lại gạch bỏ dòng “vô cùng thích thu nạp giang tinh”.

Dù sao bản thân với Tửu Quỷ cũng không phải là giang tinh, nhất định không phải.

Sau đó ghi tiếp: “Năng lực của dị biến giả trong tổ chức thần bí: Để lại dấu vết cho đối thủ!”

“Dấu vết sẽ thu hút quái vật tinh thần tác động đến mục tiêu, hoặc sẽ trực tiếp cắn nuốt đầu của mục tiêu……”

“Đây được coi là năng lực gì chứ?”

Lục Tân nhíu mày.

Năng lực của vị “khách” này, ngược lại hắn có thể giải thích rất rõ.

Lúc đó sau khi bản thân với Tửu Quỷ bị để ý, loại cảm giác cứ bị người khác âm thầm nhòm ngó chính là đến từ đó.

Vấn đề kia liền đến rồi, quái vật tinh thần không thể vô cớ xuất hiện, chúng đến làm sao mà đến?

Tại sao chúng lại nghe lời của dị biến giả?

Thực chất vẫn còn rất nhiều việc không thể làm rõ.

Ví như “Hội đồng hương” có còn đồng hương nào khác không?

Ví như “Thần dụ” mà bọn hắn nghe được, rốt cuộc là sự hoang tưởng của bệnh thần kinh hay là thực sự có thứ gì đó đang ám thị cho bọn hắn?

Ví như chúng lợi dụng hai con quái vật tinh thần chịu sự điều khiển của chúng, từ đầu đến cuối rốt cuộc đã giết bao nhiêu người?

Chương 342: Bị Ăn?

Trong giáo đoàn của chúng, có bao nhiêu người thâm tâm thực sự độc ác, được chúng chú ý.

Lại có bao nhiêu người bởi chịu sự tác động của quái vật tinh thần mới làm ra những chuyện hối hận không kịp như vậy?

Đặc biệt là điểm vô cùng trọng yếu này:

Quê hương thực sự mà bọn họ đang tín phụng rốt cuộc có thật không?

Nhiều vấn đề như vậy, Lục Tân vẫn muốn hỏi tiếp.

Nhưng đợi một lúc, Lục Tân vẫn không nghe thấy bất cứ động tĩnh nào liền quay đầu lại nhìn, phát hiện người khách đã không thể trả lời thêm được câu hỏi nào nữa rồi.

Sau khi trải qua một chuỗi phân đoạn nói chuyện tâm tình, giao lưu... hắn định giả vờ phải đi mà lại bị ép ở lại giúp làm việc nhà.

Bây giờ cậu học sinh đã ở cùng hai con quái vật tinh thần kia, tham dự bữa cơm gia đình của Lục Tân.

“Thôi được, cứ vậy đi......”

Từ từ ghi lại mẩu thông tin có ích cuối cùng, Lục Tân chụp mấy tấm hình trên laptop rồi gửi cho Tửu Quỷ.

Sau đó hắn cất laptop đi, lẳng lặng về phòng.

Phòng khách quá ồn, hắn thì lại không thích sự náo nhiệt.

“Lần này con làm rất tốt.”

Cha và em gái rất vui, vui đến nỗi quên cả hắn rồi, vẫn là người mẹ dịu dàng của hắn chu đáo. Dù ngoài phòng khách có náo nhiệt thế nào, bà vẫn quan tâm Lục Tân, bà cầm một đĩa táo đã cắt miếng, đi vào phòng ngủ của hắn, mỉm cười, tỏ ý khen ngợi hắn.

“Là vì con đã bắt đầu mời khách về nhà?”

Lục Tân ngẩng đầu nhìn mẹ.

“Không...”

Bà nhẹ lắc đầu, dịu dàng nói:

“Là vì con đã bắt đầu tin tưởng người nhà, đặc biệt là cha con...”

Bà nói rồi nhìn ông đang cùng nấu ăn với khách trong bếp qua khe cửa, ý cười càng sâu hơn.

“Dù là với cách thức này...”

Lục Tân có thể cảm nhận được tâm trạng của mẹ lúc này đang rất tốt, nhẹ cúi đầu.

“Vậy bây giờ chúng ta có thể nói chuyện một chút được không?”

Ngẩng đầu lên nhìn mẹ, hắn trực tiếp hỏi:

“Là mẹ bảo con bé trước hết đừng giúp con? Tại sao?”

Nghe câu hỏi của Lục Tân, sắc mặt bà không chút thay đổi.

Không tỏ ra khó xử khi Lục Tân hỏi câu này, cũng không thấy bất ngờ khi hắn đề cập đến vấn đề này.

“Vì con không thể mãi ỷ lại vào con bé......”

Bà cười đáp:

“Con rồi cũng phải trưởng thành, lúc không có người nhà ở bên, con phải làm sao đây?”

Lục Tân lắng nghe lời bà nói, có chút trầm mặc.

Trên gương mặt bà lộ ra nụ cười, an ủi:

“Đương nhiên là người nhà sẽ luôn bên cạnh con, con không cần nghĩ nhiều. Chẳng qua, cùng với việc con ngày càng khôn lớn, con cũng sẽ cần bạn bè, cuộc sống riêng của mình. Nếu bạn của con cứ mãi không hiểu con, không tin con, sao con có thể nhận được sự tin tưởng thực sự từ họ, thậm chí khiến họ thật lòng giúp đỡ con đây?”

“Cho nên...”

Lục Tân chầm chậm cúi đầu, chăm chú nhìn mẹ:

“Mẹ là để khiến con thuận lợi tiến nhập vào giai đoạn hai….. mà cố ý lừa bọn họ?”

“Không phải lừa...”

Nụ cười trên gương mặt bà trở nên có chút thần bí:

“Họ nghĩ như nào là chuyện của họ...”

“Chúng ta chỉ chỉ dẫn một chút mà thôi.”

“Con hiểu.”

Qua một lúc lâu, Lục Tân mới ngẩng đầu lên, cười đáp:

“Bởi vậy con cũng nói với họ rằng, con có thể trực tiếp giữ quái vật lại.”

Trên gương mặt bà lộ ra nụ cười vui vẻ.

Lục Tân cũng nhìn nụ cười trên gương mặt mẹ, lần này ý kiến của hắn và mẹ đã thống nhất.

Nhìn xem, giữa người nhà với nhau rất cần có sự trao đổi!

Chỉ là, thời gian trao đổi có thể cần thú gì đó làm chất bôi trơn.

...

“Quá đáng sợ...”

Ở nhà của Lục Tân, khách quý đang được tiếp đãi một cách nồng hậu, Lục Tân nhân cơ hội này để hỏi những điều hắn muốn hỏi. Đối diện toà nhà cũ, trong căn phòng mà Trần Tinh từng ở, ba người của tổ đánh giá nhiệm vụ của Đặc Thanh Bộ hoảng sợ đặt kính nhòm xuống.

Nhờ làm nhiệm vụ theo dõi, họ cũng có thể thấy được hồ sơ mà Lục Tân đưa cho Tửu Quỷ.

Họ càng thêm sợ hãi vì chính bộ hồ sơ này.

Khi tấm rèm cửa được kéo lên, họ chỉ có thể thấy hai con quái vật tinh thần đã biến mất.

Hai con quái vật tinh thần cấp cao như thế lại đồng thời biến mất?

Thậm chí còn chịu giao nộp những thứ mà họ cần?

“Hắn đã làm thế nào?”

Vị quan sát viên có thân hình hơi mập khẽ run lên:

“Ta chắc chắn hai con quái vật này có cường độ tinh thần lên tới gần hai ngàn. Trên người chúng còn sức mạnh tinh thần có thể ảnh hưởng đến điện áp của đèn đường hai bên đường... Hai con quái vật tinh thần mạnh như vậy lại bị hắn..... trực tiếp kéo vào trong phòng, sau đó…biến mất không dấu vết? “

“Chúng bị hắn ăn rồi?”

“Cũng….. chưa chắc.. “

Tên nhân viên còn lại có vóc dáng cao hơn một chút nuốt nước bọt:

“Hai con quái vật tinh thần này chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian nhất định... sau đó…sẽ biến mất. Trên hồ sơ có ghi, hắn chỉ viết suy đoán của mình về mục đích và hoạt động của tổ chức bí ẩn này, nhưng không có quy trình cụ thể... Vì vậy, có khi nào chúng biến mất vì hết thời gian không?”

“Nhưng dù thế, sao hắn điều tra được nhiều như vậy chỉ trong khoảng thời gian ngắn?”

Quan sát viên thân hình mập mạp nói:

“Hơn nữa, vừa rồi ngươi không chú ý cách hắn đối phó với hai con quái vật tinh thần thế nào à?”

“Xem ra, hắn đã trực tiếp kéo hai con quái vật tinh thần này vào trong a…”

Chương 343: Đánh Giá Thế Nào?

“Tửu Quỷ là một dị biến giả rất mạnh, năng lực của cô ta có thể khống chế với hai con quái vật tinh thần, nhưng cũng chỉ có thể gắng gượng đối phó với chúng. Nếu là những dị biến giả khác, liệu có mấy người có thể đối đầu trực diện với chúng trong ba phút chứ?

“Mà Lục Tân không chỉ khiến hai con quái vật tinh thần này tan biến ngay lập tức, tìm ra mục đích thực sự hai con quái vật này đến tìm Tửu Quỷ, mà còn phân tích hành vi của chúng, tìm ra thông tin chi tiết về người chủ nhân đứng đằng sau và năng lực của hắn…

“Vô lý, chuyện này thực sự quá vô lý…”

Hắn vừa nói vừa nuốt nước bọt:

“Ta có cảm giác, hình như hắn trực tiếp thẩm vấn chúng?”

Quan sát viên dáng người cao cao cũng hết sức bối rối: “Thẩm vấn gì? Thẩm vấn quái vật tinh thần?”

……

“Thực sự không thể giải thích được…”

Có một thiếu niên còn chưa qua kỳ thực tập, nhìn vẻ mặt kỳ quái của hai vị tiền bối, không khỏi thấp giọng nhắc nhở: “Tuy là sự việc phức tạp như thế nào, chúng ta không phải nên giữ thái độ…. chuyên nghiệp một chút sao? “

Hai vị tiền bối lập tức trừng mắt nhìn hắn.

Thực tập sinh lập tức rụt cổ lại, như vừa bị bắt nạt.

Tuy nhiên, nhờ lời nhắc nhở này của hắn đã khiến hai vị tiền bối bình tĩnh rất nhiều.

Thực ra họ cũng cho rằng những suy đoán vừa rồi của họ quá điên rồ.

“Dù sao thì…”

Sau khi hít một hơi thật sâu, vị quan sát viên thân hình mập mạp nói:

“Nếu xem xét ở góc độ nhiệm vụ quan sát, hắn không làm gì sai cả. Từ thành phố Vệ Tinh số 4 đến thành phố Vệ Tinh 2, hắn và Tửu Quỷ đã cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ lần này, đánh tan tổ chức tà giáo Hội Đồng Hương dọn dẹp các dị biến giả, đặc biệt còn tìm ra tên dị biến giả bí ẩn đứng sau tổ chức này…..”

“Hắn không chỉ tìm thấy, mà còn trực tiếp ra tay dọn dẹp luôn.”

“Không hề kêu cứu viện, cũng không bị thương tổn, đau đầu hơn chính là…”

Vị quan sát viên thân hình mập mạp hít một hơi thật sâu rồi thở ra:

“Chúng ta muốn đánh giá hắn, cũng không biết nên đánh giá thế nào!”

Thực tập sinh sửng sốt một hồi, sau đó buột miệng nói: “Nếu tốt như vậy, không phải đánh giá loại ‘A’ là được sao?”

“Theo quy tắc thì đúng là vậy.”

Người quan sát viên thân hình mập mạp nói:

“Nhiệm vụ cấp A có hai loại, một loại là khi ngươi xử lý sự việc một cách hoàn hảo, không ai có thể làm tốt hơn, còn loại khác chính là khi người khác không biết phải làm thế nào, nhưng ngươi lại có thể xử lý được…”

Thực tập sinh lại gật đầu lia lịa, lời tiền bối nói rất có lý!

“Nhưng chuyện này không đơn giản.”

Vị quan sát viên dáng người cao cao nghiêm nghị nói:

“Còn liên quan một vấn đề khác.”

“Dù sao chúng ta cũng là tổ đánh giá rủi ro ngoài tầm kiểm soát, vì vậy chúng ta không chỉ đánh giá nhiệm vụ mà còn đánh giá dị biến giả….”

Hắn dừng một chút, rồi ngập ngừng nói tiếp:

“Rõ ràng thông tin của hắn được viết ba chữ màu đen hệ người nhện rất to và đậm. Nhưng trong hồ sơ nhiệm vụ đầu tiên của hắn và những gì chúng ta quan sát được, hắn có thể nhìn thấy con quái vật tinh thần bằng mắt thường, còn có thể xác định được vị trí của mục tiêu trong thời gian ngắn. “

“Hắn còn có thể làm hai con quái vật tinh thần biến mất trong không gian nhỏ hẹp mà không cần sử dụng vũ khí tiêu chuẩn.”

Vị quan sát viên thân hình mập mạp cười khổ rồi tiếp lời:

“Từ cuộc nói chuyện vừa rồi giữa hắn và Tửu Quỷ, hắn có thể trực tiếp tìm được người điều khiển đằng sau hai con quái vật tinh thần thông qua chúng, vì vậy hắn mới yên tâm để Tửu Quỷ ra tay…… “

Hai người nói xong, sau đó trừng mắt nhìn nhau:

“Hệ người nhện không thể làm được việc này…”

“Vậy năng lực thật của hắn là gì?”

Hỏi xong, cả ba người đều bối rối nhìn nhau.

Là thành viên của tổ đánh giá rủi ro ngoài tầm kiểm soát, công việc của họ là quan sát và đánh giá giới hạn, điều chỉnh năng lực của dị biến giả. Dựa vào đó, tổng bộ có thể tham khảo và sắp xếp nhiệm vụ cho họ. Hơn nữa, bản đánh giá rủi ro ngoài tầm kiểm soát mà họ nộp lên cấp trên sẽ trở thành giới hạn nhiệm vụ cho các dị biến giả. Nhưng đây là lần đầu tiên họ gặp phải tình huống này…

Là thành viên của tổ đánh giá rủi ro mất kiểm soát, họ thậm chí còn không biết năng lực của đối phương là gì

Một dị biến giả bình thường chỉ có một loại năng lực, nhưng hắn lại có ba…

Phải đánh giá hắn thế nào đây?

Ngay cả năng lực của người ta còn không biết thì làm sao đánh giá được độ nguy hiểm của nhiệm vụ?

“Thực ra, ta cảm thấy vấn đề này nhìn thì có vẻ phức tạp, nhưng cũng rất dễ….”

Sau một hồi bối rối nhìn nhau, vị thực tập sinh yếu ớt giơ tay lên:

“Ta có một ý tưởng để báo cáo lên cấp trên…”

Hai vị tiền bối đồng thời quay đầu nhìn hắn.

Bị nhìn như vậy, hắn hiểu rằng liệu mình có thể vượt qua kỳ thực tập hay không phụ thuộc vào lúc này.

“Tốt nhất là cứ đánh giá hắn cấp A…”

Vị thực tập sinh nuốt nước bọt một cái, mạnh dạn nói ra.

Chương 344: Cấp A+

Hai vị tiền bối cau mày, quát:

"Lý do."

“Làm việc thì phải có quy trình đúng không...."

Thực tập sinh thấp giọng nói:

“Nếu chúng ta chia vấn đề này làm hai, ít nhất ở góc độ nhiệm vụ, hắn đã hoàn thành rất tốt?”

Quan sát viên mập hỏi:

“Còn về năng lực của hắn thì sao?”

“Chuyện đó không liên quan gì đến chúng ta…”

Thực tập sinh thấp giọng nói:

“Chúng ta chỉ là những người quan sát, không phải là người nghiên cứu, cứ báo cáo như thường lệ là được…”

Hai vị tiền bối đột nhiên nhíu mày.

"Thực ra còn có một lý do quan trọng hơn...."

Thực tập sinh rốt cục không nhịn được nói ra, liếc mắt nhìn tầng bốn của tòa nhà cổ sáu tầng ở phía đối diện. Cho dù rèm cửa đang được kéo lại, ánh sáng lại yếu ớt, nhưng vì ở trên tòa nhà tối tăm nên có một cửa sổ vẫn rất dễ thấy…

Hắn bỗng nhiên hạ thấp giọng:

“Tiền bối à, hai người không cảm thấy đằng sau cửa sổ kia có người đang quan sát chúng ta sao?

Hai vị tiền bối giật mình, đột nhiên quay đầu nhìn sang bên kia.

Cánh cửa sổ tĩnh lặng, chỉ lấp loé ánh đèn ấm áp, rèm cửa nhìn có chút u buồn, nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy trên rèm có một vài cái bóng mờ ảo..... như có người đứng sau rèm, lặng lẽ nhìn về hướng này!

Trong văn phòng quan sát tạm thời, bầu không khí đột nhiên chìm xuống mức đóng băng.

“Khục…”

Một lúc sau, vị quan sát viên mập ho khan một tiếng, tự nhiên nói:

“Không phải lần trước chúng ta nói sẽ đánh giá nới tay cho hắn sao?"

"Đúng thế…”

Vị quan sát viên cao cũng đối đáp rất tự nhiên: “Vậy đánh giá cấp A nhỉ?”

“Còn hơi thấp..."

Vị quan sát mập cười thản nhiên nói:

“Vậy cho hắn điểm A+ đi!"

"Tiền bối, cho cấp A+ có phải là hơi cao..."

Nhìn hai vị tiền bối bình tĩnh thảo luận kết quả, dù biết mình không nên lên tiếng lúc này nhưng thực tập sinh vẫn không nhịn được:

“Không phải chỉ khi nào họ hành động và xử lý không những logic mà còn hoàn hảo mới có thể đánh giá cấp A sao? Mà ở Đặc Thanh Bộ, hình như chỉ ở đội trưởng Trần mới nhận được đánh giá như vậy…”

Hai vị tiền bối lập tức trừng mắt nhìn hắn:

“Đúng là tấm chiếu mới chưa trải, ngươi còn chưa hiểu sao? Chúng ta chỉ là nhân viên quan sát, không là nhân viên nghiên cứu. Năng lực của hắn rốt cuộc là gì thì có liên quan gì đến công việc của chúng ta?”

...

“Toàn bộ Hội Đồng Hương ở thành phố vệ tinh số 4 đã sa lưới, hiện nay đang tiến hành quá trình điều tra sâu hơn.”

Ở thành phố chính Thanh Cảng, khi bộ trưởng Thẩm bước vào phòng họp, ông đã thấy giáo sư Bạch đang cười với ngài Tô.

Ông hơi ngẩn người, không ngờ rằng ngài Tô sẽ đích thân tới tận đây. Sau khi chào hỏi lễ phép, ông để mũ lên bàn, nói với giáo sư Bạch:

“Nếu chỉ một tổ chức thần bí thì ngươi không cần mời bọn ta đích thân tới đây đâu.”

Giáo sư Bạch mỉm cười, nhờ Trần Tinh cất hết những tài liệu điều tra liên quan tới Hội Đồng Hương kia đi, sau đó ông gật đầu với bộ trưởng Thẩm và ngài Tô, lấy mấy tập tài liệu ra chia cho họ. Giáo sư Bạch để trước mặt mình một tập, đưa cho Trần Tinh một tập, từ từ nói:

“Đương nhiên, ta mời các ngươi qua đây là vì một vấn đề quan trọng khác nữa.”

Ông ra hiệu bảo họ đọc tài liệu trong tay:

“Ta cho rằng đã mình giải đáp được bí ẩn về năng lực của Đan Binh.”

“Gì cơ?”

Cả bộ trưởng Thẩm nóng nảy và ngài Tô khí khái phi phàm cũng đều cảm thấy khiếp sợ.

Họ lập tức cúi đầu, đọc lướt qua tài liệu trong tay.

Trang đầu tiên là thông tin của Lục Tân:

Họ tên: Lục Tân

Danh hiệu: Đan Binh

Tuổi tác: 23 tuổi

Năng lực: hệ Nhện (gạch bỏ) - > “Chưa xác định”

Cấp bậc: Cấp C (gạch bỏ)

Mức rủi ro mất khống chế: 75% (đang trong quá trình thảo luận)

...

Bộ trưởng Thẩm chỉ đọc lướt qua rồi trầm giọng nói:

“Chỉ 75% thôi sao? Sao mà thấp vậy được?”

“Không phải chúng ta vẫn đang thảo luận hay sao?”

Giáo sư Bạch ngồi xuống ghế, đeo cặp kính lão, vừa lật tài liệu vừa nói:

“Chúng ta không thể không thừa nhận một điều rằng, hiện nay không có bất cứ căn cứ hợp lí nào để ước tính mức độ rủi ro mất khống chế của Đan Binh, chúng ta chủ yếu dựa vào cảm giác chủ quan và phán đoán, cho nên mới định ra một con số cao vượt quá tiêu chuẩn như thế... Nhưng trên thực tế, nếu đọc tài liệu về những nhiệm vụ hắn đã làm, mức độ hoàn thành và tuân thủ quy tắc thì hắn ta có thể được coi là “kẻ khác loài” trong giới dị biến giả. Ngươi không thể tìm ra bất cứ một hành động vi phạm quy tắc nào trong quy trình xử lý công việc của hắn.”

“Thật ra thì vẫn có đó.”

Trần Tinh đẩy gọng kính, bổ sung thêm:

“Sau khi đọc báo cáo phân tích nhiệm vụ của hắn và Thằn Lằn, ta nghi ngờ rằng hắn báo sai số liệu kết toán.... Đương nhiên, số tiền chênh lệch cũng rất ý nhị, nhưng mấy lần sau thì.... chênh mấy nghìn!”

“Sặc...”

Biểu cảm của ngài Tô lúc đầu có phần căng thẳng, nhưng nghe tới đó thì ông không nhịn được mà gãi mũi.

Vẻ mặt bộ trưởng Thẩm lạnh tanh, ông hừ một tiếng:

“Tiếp tục đi!”

Giáo sư Bạch mỉm cười, nói:

“Nói tóm lại, theo góc nhìn khách quan, rủi ro mất khống chế của Đan Binh không những không cao mà còn thấp hơn những dị biến giả khác, còn thấp hơn cả Thằn Lằn là người có mức độ rủi ro thấp nhất đã được chúng ta công nhận nữa. Dù sao thì... Báo cáo kết toán của Thằn Lằn còn chênh lệch hơn Đan Binh nhiều.”

Chương 345: Đánh Giá Lần Nữa

“Hơn nữa, hắn ta có khát vọng với người khác phái hơn hẳn những người thường. Vào một số thời điểm, chúng ta không thể quá yên tâm về hắn ta…”

“Vả lại, không thể không thừa nhận rằng, chỉ có một nguyên nhân khiến chúng ta đánh giá mức độ rủi ro của Đan Binh cao như vậy…”

Giáo sư Bạch nói tới đây thì hơi ngừng lại, sau đó nhấn mạnh từng chữ:

“Là do chúng ta không hiểu hắn.”

Ngài Tô ngẩng đầu lên, gương mặt mang vẻ hiếu kỳ.

Bộ trưởng Thẩm cũng nhíu mày rồi gật đầu.

“Năng lực của Đan Binh rất mạnh, nhưng chúng ta không biết vì sao hắn lại mạnh như thế.”

“Có mấy lần hắn đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc hơn chúng ta kỳ vọng, nhưng chúng ta không biết hắn đã làm thế nào…”

“Chúng ta cứ ngỡ mình đã hoàn thành phân tích và đánh giá năng lực của hắn rồi, nhưng có đôi lúc hắn lại vô tình bộc lộ ra vài chi tiết. Những hành động đó đã phủ nhận tất cả đánh giá và phân tích của chúng ta.”

Giáo sư Bạch nói tới đây thì hơi ngừng lại một lát, ông nói tiếp:

“Đây chính là nguyên nhân vì sao chúng ta đánh giá mức độ rủi ro của hắn cao tới như vậy. Vì chúng ta không hiểu được hắn, nên mới e sợ.”

Phòng họp vô cùng yên tĩnh, nhưng không khí không hề kìm nén, mà lại kỳ lạ theo cách nào đó.

Ngài Tô mỉm cười, phá vỡ sự yên tĩnh, ông gật đầu:

“Không biết người khác thì sao, chứ thật ra cá nhân ta cũng cảm thấy vậy. Đối với những sự vật hay cá nhân mà mình không rõ, ta thường mang tâm lý đề phòng.”

Ngay cả ngài Tô cũng đã nói như vậy, bộ trưởng Thẩm dùng sự im lặng để thay cho câu trả lời.

Giáo sư Bạch khẽ gật đầu:

“Ta cũng có tâm lý tương tự, nhưng có lẽ là do sự bất đồng tính cách. Đối với những gì mình không biết, ta luôn cảm thấy hiếu kỳ nhiều hơn sợ hãi. Cho nên, ta luôn muốn tìm hiểu về bí mật của Đan Binh. Những giả thiết và suy luận mà ta đã lập ra không có nhiều ý nghĩa lắm. Thứ thực sự làm cho suy nghĩ của ta trở nên rõ ràng hơn là bản báo cáo vừa được nộp lên…”

“…”

Ông vừa nói vừa lật tài liệu trong tay, đưa cho người bên cạnh xem.

Đây là bản photo một báo cáo do nhóm theo dõi mức độ rủi ro trình lên.

Trong đó có ghi chép cặn kẽ về tất cả hành vi của Đan Binh trong sự kiện bắt u linh, và cả sự kiện dọn dẹp tổ chức thần bí Hội Đồng Hương. Báo cáo được ghi chép vô cùng cẩn thận, thậm chí còn bao gồm từng câu nói, từng động tác, từng ý kiến trong khi Đan Binh và Tửu Quỷ cùng hợp tác.

Nhưng thứ hấp dẫn họ nhất chính là kết luận sau cùng.

“Có thể xác định, chắc chắn Đan Binh không chỉ có một loại năng lực. Năng lực của hắn đang ở trong trạng thái pha trộn hỗn loạn!”

Trong phòng họp, mọi người đều lật tài liệu trước mặt, nhìn chằm chằm vào câu kết luận kia.

“Điều này…. nói rõ được gì?”

Bộ trưởng Thẩm trầm mặt một lúc rồi nói:

“Trong mắt ta, điều này đã xác nhận nỗi lo lắng của chúng ta là chính xác! Bản thân báo cáo chưa nói rõ lên điều gì, nhưng nó cung cấp thêm căn cứ cho phân tích của chúng ta!”

Sắc mặt giáo sư Bạch vô cùng thản nhiên, ông nói:

“Trước đây chúng ta không quá yên tâm về hắn, chủ yếu do hai nguyên nhân:

Thứ nhật, chúng ta nghi ngờ hắn không phải hệ người nhện.

Thứ hai, chúng ta không biết hắn có người nhà ở bên cạnh hay không…”

Nghe lời giáo sư Bạch nói, mấy người trong phòng họp gật đầu đồng tình.

Đây là một chuyện vô cùng rõ ràng.

“Báo cáo này được tổng hợp dựa trên báo cáo của Tửu Quỷ và nhóm đánh giá đặc biệt.”

Giáo sư Bạch đặt báo cáo trên bàn, nói với giọng bình tĩnh:

“Trong nhóm đánh giá đặc biệt được bộ phận dọn dẹp nguồn phái qua, có hai vị nhân viên quan sát đã có thâm niên và một người mới rất tiềm năng.”

“Người mới này rất giỏi quan sát, đặc biệt là nhận biết và phân tích sự biến hoá của tinh thần lực, họ bắt đầu quan sát từ khi Đan Binh truy bắt u linh, tới khi Đan Binh giải quyết dị biến giả trong hội Hội Đồng Hương.”

“Mặt khác, khi Đan Binh quyết định tới thành phố vệ tinh số 4, ta cũng đã nhờ Tửu Quỷ quan sát hắn.”

“Ngoại trừ đánh giá cơ bản nhất về mức độ rủi ro, đánh giá mức độ hoàn thành, thì còn một vấn đề quan trọng là…”

Giáo sư Bạch nói tới đây, giọng nói trở nên nặng nề:

“Hắn có người thân hay không…”

Sắc mặt ba người còn lại trong phòng họp trở nên nghiêm trọng hơn.

Nhất là bộ trưởng Thẩm, vẻ mặt ông vô cùng nghiêm túc.

“Nhưng kết quả là không có.”

Giáo sư Bạch tiết lộ đáp án, sau đó, ông không để ý tới biểu cảm trên gương mặt mọi người, mà tiếp tục nói:

“Ở thành phố vệ tinh số 4, khi Đan Binh giao chiến với hai quái vật tinh thần được mệnh danh là “Người truyền giáo”, hắn từng thi triển năng lực trong phạm vi ảnh hưởng của Tửu Quỷ.”

“Trong tình huống đó, nếu bên cạnh hắn có người nhà thì chắc chắn Tửu Quỷ sẽ nhận ra.”

“Mặt khác, nhóm quan sát vẫn phân tích các chi tiết từ đầu tới cuối, ngoài việc khẳng định được năng lực của Đan Binh tương đối phức tạp ra thì còn chắc chắn được rằng chính Đan Binh là người đã thi triển những năng lực đó.”

Chương 346: Năng Lực Của Đan Binh

“Có thể loại bỏ hoàn toàn những yếu tố liên quan tới linh hồn, ảnh hưởng bởi vật ô nhiễm mạnh hay vật ký sinh... Hắn thi triển được năng lực đó bằng chính mình.”

Nhìn vẻ mặt chắc như đinh đóng cột của giáo sư Bạch, bộ trưởng Thẩm ngẩn người.

Nhưng ông không nói gì thêm, Tửu Quỷ là người đáng tin cậy. Trong bộ phận dọn dẹp, lời nói của cô ấy rất có trọng lượng.

“Còn năng lực của hắn thì...”

Giáo sư Bạch hơi ngừng một chút mới nói tiếp:

“Có thể chắc chắn rằng, quả thật hắn không chỉ có một loại năng lực là hệ người nhện.”

“Căn cứ vào tài liệu trước mắt thì... Hắn có thể khống chế được cơ thể, nâng cao khả năng linh hoạt, cảm ứng. Thậm chí là hồi phục vết thương giống một dị biến giả hệ nhện. Hắn có thể trực tiếp “nhìn thấy” quái vật tinh thần, dùng tay không xé nát quái vật tinh thần, truy tìm tung tích đoàn kỵ sĩ ở khoảng cách xa. Mặt khác, hắn thậm chí còn có thể phá huỷ lựu đạn ô nhiễm tinh thần bằng một cách mà chúng ta không biết, ra vào trấn nhỏ Khai Tâm một cách an toàn... Điểm mấu chốt nhất là, hắn có thể bỏ qua hai quái vật tinh thần, tập trung vào chủ mưu đứng sau. Đồng thời phân tích được nguyên nhân vì sao chủ mưu đằng sau lại phái hai con quái vật tới để tập kích Tửu Quỷ.”

Trong phòng hội nghị, mọi người đều nhíu mày, đây mới là điểm khiến mọi người cảm thấy khó hiểu.

Khi nghiên cứu dị biến giả, họ vẫn luôn nỗ lực tìm kiếm quy luật bên trong sự hỗn loạn.

Nhưng bây giờ, họ không thấy bất cứ mối liên kết nào, chỉ thấy đau đầu nhức óc mà thôi.

Nhưng lúc này, chỉ riêng giáo sư Bạch dần sáng tỏ, ông nhẹ giọng nói:

“Căn cứ vào tài liệu, mỗi một hành vi của Đan Binh đều nói lên rằng năng lực của hắn rất thỗn loạn, phức tạp, không giống với năng lực mấu chốt của những dị biến giả khác. Chúng ta hoài nghi điều này, nhưng thật ra, có lẽ là vì trước đó chúng ta đi nhầm phương hướng... Ta nghi ngờ rằng, năng lực của Đan Binh không phải hệ nhện, mà là...”

Giáo sư Bạch hơi ngừng lại một chút, ánh mắt ông nhìn về phía ba người còn lại, nói ra đáp án:

“.... hắn không có năng lực!”

“Không có năng lực sao?”

Ngài Tô và bộ trưởng Thẩm đều nhíu mày, vô thức ngẩng đầu lên.

Miệng Trần Tinh há thành chữ “O”.

Một học giả xuất sắc như giáo sư Bạch nói ra lời nói hoang đường như vậy thật khiến mọi người cảm thấy thật không tưởng tượng nổi. Ngay cả một dị biến giả mạnh mẽ như Đan Binh cũng bị xem như không có năng lực, thì những dị biến giả cấp B, cấp C khác bị coi là gì đây?

“Không sai. Nhưng ‘không sở hữu năng lực’ theo ý của ta khác với cách các ngươi đang hiểu.”

Giáo sư Bạch trầm giọng nói:

“Chúng ta có thể xem lại tư liệu lúc đầu, khi Đan Binh là kẻ bị giám sát số 13 của thành phố vệ tinh số 2.”

“Lúc đó, hệ thống phòng chống ô nhiễm tinh thần của thành phố Thanh Cảng đoán được rằng có dị biến giả sống trong thành phố vệ tinh số 2. Vì thế, chúng ta đã quan sát thật lâu, sau đó, Trần Tinh tự mình tới đó, chỉ vì muốn khám phá năng lực và mức độ rủi ro mất khống chế của hắn…”

“Thế nhưng, tới khi sức mạnh tinh thần đã đủ mạnh để hắn có thể dùng niệm lực quăng một cái bàn đi, chúng ta vẫn chưa biết được rốt cuộc hắn mang năng lực gì.”

“Cho tới sau này, trong sự kiện ô nhiễm tinh thần ở quán cà phê trên đường, hắn co giãn cơ thể, dùng năng lực hệ nhện để giải quyết con quái vật tinh thần kia, chúng ta mới xác định được hệ năng lực của hắn.”

“Nhưng sau đó, chúng ta lại phát hiện ra rằng, hắn có rất nhiều hành động không phù hợp với đặc tính riêng của hệ Nhện…”

“Bao gồm cả chính hắn, hắn từng nói mình mượn năng lực này của một người em gái mà chúng ta không nhìn thấy.”

“Chúng ta cảm thấy khó hiểu, thậm chí cho rằng hắn ta bị đa nhân cách, sau đó nâng cao mức độ rủi ro mất khống chế của hắn.”

Giáo sư Bạch nói rồi nhíu mày:

“Nhưng ngộ nhỡ lời hắn nói là thật thì sao?”

Bộ trưởng Thẩm, ngài Tô và Trần Tinh đều nghiêm túc lắng nghe giáo sư Bạch nói, nhưng càng nghe càng thấy mù mờ.

Bộ trưởng Thẩm không nhịn được, đập tay vào tài liệu:

“Người vừa mới nói rằng Tửu Quỷ cũng chắc chắn hắn không có “người nhà” gì đó cơ mà!”

“Có lẽ, phương thức tồn tại hay khái niệm “người nhà” của hắn không giống với cách chúng ta nghĩ.”

Giáo sư Bạch hít thở sâu một hơi, giọng nói trở nên nặng nề hơn rồi giải thích:

“Khi hệ thống năng lực hiện nay không thể giải thích một sự việc thì rất có thể là do tầm nhìn của chúng ta đã trở nên hạn hẹp do giới hạn về kinh nghiệm và nhận thức. Dù sao, tất cả hệ thống năng lực đều do chúng ta phát hiện và tổng hợp ra. Nói cách khác, chuyện này thuộc phạm vi kinh nghiệm, mà kinh nghiệm lại tạo thành một khung sườn có sẵn, hạn chế chúng ta tiếp thu những tri thức mới.”

“Cho nên, ngay lúc này, chúng ta hãy thử mở rộng tầm mắt, có lẽ sự việc sẽ trở nên dễ hiểu hơn phần nào.”

“Ta đã dựa vào lập luận này để tiến hành suy đoán, đánh giá năng lực của Đan Binh.”

Giáo sư Bạch tiết lộ đáp án:

“Ta phát hiện, sau khi thay đổi cách suy nghĩ thì năng lực của Đan Binh không còn phức tạp nữa. Thậm chí phải nói là vô cùng đơn giản.”

Chương 347: Suy Đoán

Giáo sư Bạch ngừng một lát mới nói tiếp:

“Hắn chỉ có cường độ tinh thần to chứ không sở hữu phương hướng năng lực cụ thể.”

Giáo sư Bạch nói tới đây, Trần Tinh cố gắng lắm mới theo kịp, còn bộ trưởng Thẩm thì không biết có bắt kịp hay không.

Vẻ mặt ngài Tô trở nên vô cùng mù mờ.

“Những suy đoán này có thể giải thích vì sao Đan Binh giải quyết được quả lựu đạn tinh thần ở dưới tường Nam kia.”

“Khi quả lựu đạn ô nhiễm tạo ra một con quái vật tinh thần có thể tự huỷ và bóp méo mọi vật xung quanh nó bất cứ lúc nào, chỉ có người sở hữu tinh thần lực cao hơn…. ít nhất phải gấp đôi nó…. mới có thể bao phủ và hoá giải sức mạnh của nó.”

“Tương tự, chúng ta có thể giải thích được vì sao Đan Binh có thể dựa vào hai con quái vật tinh thần này để nhắm vào chủ nhân đằng sau của chúng nó.”

“Vì…. nếu hai con quái vật tinh thần này bị sai bảo tập kích Đan Binh và Tửu Quỷ, trên người chúng sẽ có thông tin liên quan tới chủ mưu đứng sau màn, và cả mệnh lệnh tập kích do chủ mưu đưa ra.”

“Như vậy, giả sử cường độ tinh thần đủ mạnh để bao phủ lên hai con quái vật tinh thần này…. Hai con quái vật này có cường độ tinh thần trên 1000, nhưng qua kiểm tra sơ bộ thì chưa tới 2000, nếu bao phủ được quả lựu đạn tinh thần kia thì cũng có thể bao phủ được chúng…. Đan Binh tìm được mệnh lệnh từ chỗ hai con quái vật, nên sau đó chúng ta mới có được đáp án!”

“Chuyện này…”

Khi giáo sư Bạch nói ra đáp án này, Trần Tinh cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

Thậm chí cô còn không suy nghĩ sâu hơn về chuyện này, chỉ vô thức hỏi:

“Nếu như hắn thật sự làm được như vậy thì cường độ tinh thần của hắn phải cao tới mức nào nữa đây?”

Bộ trưởng Thẩm trầm mặt:

“Từ khi ta nhận được thông báo rằng ở dưới tường Nam thành phố vệ tinh số 2 xuất hiện con quái vật tinh thần kia thì ít nhất…. cường độ phải từ 4000 trở lên. Theo ngươi nói, nếu cường độ tinh thần của Đan Binh đủ cao để bao trùm lên quả lựu đạn thì cường độ tinh thần của hắn…”

Ông ta không nói thêm về con số đằng sau, Trần Tinh cũng không nói.

Nhưng ngài Tô tính nhẩm rồi nói:

“Nếu nhân bội số lên thì phải gần mười nghìn sao?”

Dường như bộ trưởng Thẩm và Trần Tinh run lên vì mấy con số này.

Giáo sư Bạch mỉm cười lắc đầu, nói:

“Cho tới nay, chưa có sinh vật hình người nào có thể tiếp nhận mười nghìn, hoặc là gần mười nghìn lượng cấp tinh thần.”

“Đan Binh cũng không thể.”

“Cho nên, các ngươi không cần phải lo lắng. Căn cứ vào báo cáo lúc đó, trước khi Đan Binh dọn dẹp con quái vật tinh thần thì hắn đã đấu tranh tư tưởng một cách kịch liệt rồi. Cho nên, rất có thể hắn đã làm suy yếu con quái vật kia trước rồi mới bao phủ lên nó.”

“Nếu tính toán như vậy, thì ta dự đoán rằng con số khoảng 4000 đến 6000 khá thích hợp.”

Phòng họp trở nên yên ắng, trong chốc lát, không ai phản bác hay đáp lại lời của giáo sư Bạch.

Mà giáo sư Bạch lại mỉm cười, nói tiếp ra suy luận của mình:

“Sau khi các ngươi đã tiếp thu giả thiết rằng hắn sở hữu cường độ tinh thần to lớn, ta mới có thể giải thích suy luận của mình cho các ngươi hiểu được.”

“Để dễ hiểu thì các ngươi có thể coi Đan Binh là một nguồn ô nhiễm.”

“Một nguồn ô nhiễm cực kỳ mạnh mẽ.”

“Thế nhưng, hắn là một nguồn ô nhiễm không lây truyền…. giống như nước lọc thì không thể dẫn điện vậy.”

Ba người bộ trưởng Thẩm, Trần Tinh và ngài Tô ôm một bụng nghi vấn, nhưng họ đều kiên nhẫn lắng nghe, không hề ngắt lời.

Giáo sư Bạch nói tiếp:

“Vì hắn không có năng lực, cho nên hắn chỉ sở hữu những đặc tính như biến dạng, nhận biết, bắt chước…. nhờ vào sức mạnh tinh thần của mình.”

“Mà nhờ đó, vào một số thời điểm cần thiết, hắn có thể phân tích, tái tạo một số năng lực dựa vào cường độ tinh thần to lớn của mình.”

“Đương nhiên, trong điều kiện hắn phải rất thông thạo những năng lực ấy thì mới làm được.”

Giọng nói vẫn vang lên trong phòng họp, ba người bộ trưởng Thẩm, Trần Tinh và ngài Tô không hề chen lời vào.

Giáo sư Bạch khẽ thở dài:

“Từ đây cũng có thể giải thích vì sao hắn lại có ba ‘người nhà’.”

“Hắn không mắc bệnh đa nhân cách, cũng không có người nhà.”

Giáo sư Bạch mỉm cười nhìn mọi người, nói ra suy đoán của mình:

“Ta nghi ngờ rằng, trong giai đoạn thức tỉnh năng lực, hắn đã từng gặp ba người như vậy, hoặc phải nói là…. ba loại năng lực.”

“Chúng ta đều biết hắn có liên quan tới phòng thí nghiệm chạy trốn, nhưng không biết cụ thể hắn đã trải qua việc gì.”

“Nếu để ta đoán thì trong thí nghiệm, hắn đã gặp ba người đó. Vì một nguyên nhân nào đó, hắn dùng sức mạnh tinh thần to lớn của bản thân mình để bắt chước và tái tạo ra ba loại năng lực. Những năng lực được lưu giữ lại đó có tính chất khác với sức mạnh tinh thần của hắn, nhưng chúng có cùng một nguồn gốc, cho nên hắn biết rõ và thông thạo, cơ mà năng lực lại không thuộc về chính bản thân hắn…”

“Điều này giống như một diễn viên đóng vai một nhân vật khác vậy. Đối với bản thân hắn, nhân vật đó phải để lại ấn tượng rất sâu sắc, hắn phải dành ra rất nhiều tâm huyết.”

“Nhân vật này vừa là hắn, lại vừa không phải hắn, chỉ là hắn dựa vào bản thân mình để tái tạo nên.”

Chương 348: Liệu Có Phải Như Vậy Không?

Giáo sư Bạch cầm bút vẽ một vòng tròn lớn lên bảng. Bên trên, ông vẽ thêm ba vòng tròn nữa. Trong đó, ông còn vẽ hai cái ngoe ở vòng tròn đầu tiên ở bên trái, biến hình tròn thành một cái đầu có hai bím tóc, biểu thị đây là em gái. Ông nói:

“Đối với Đan Binh, khi hắn tìm hiểu và tái tạo nên ba loại năng lực này, đương nhiên sẽ cảm thấy hoang mang và khó hiểu. Một khi cường độ tinh thần mạnh mẽ tới mức như hắn thì chắc chắn sẽ sản sinh ra quy luật khác hẳn với người thường. Cho nên, trong quá hắn tiếp nhận ba loại năng lực này, hắn sẽ đối chiếu với hiểu biết của chính mình, định vị ba loại năng lực này. Khi đó, hắn chỉ là một đứa trẻ mười hai, mười ba tuổi, mất đi mái nhà là cô nhi viện trong cảnh hỗn loạn. Cho nên, hắn xác định ba nhân vật này là người nhà. Hắn tiếp nhận ba loại năng lực bằng cách biến nó thành người nhà mà người khác không nhìn thấy, cho phép họ đi theo mình.”

Giáo sư Bạch nói liền một hơi, tới đây, ông buông tài liệu xuống, tháo cặp kính mắt, xoa xoa mi tâm.

Ông nhẹ giọng nói:

“Đây chính là suy đoán của ta đối với trạng thái của Đan Binh, căn cứ vào tư liệu hiện nay. Cường độ tinh thần đạt tới mức sáu, bảy nghìn cũng thuộc phạm vi cấp bậc nguy hiểm rồi. Nếu như hắn có năng lực tương ứng thì thường sẽ đạt tới trạng thái không thể lí giải nổi, được đánh giá là cấp S.”

“Nhưng trên thực tế, Đan Binh chỉ có cường độ tinh thần tương ứng, chứ không chính thức có năng lực để bản thân hắn có thể kiểm soát. Những sức mạnh của hắn đều đến từ việc bắt chước, tái tạo, không thể phát huy cường độ tinh thần của hắn một cách chân chính, cho nên hắn vẫn kém cấp S một bậc. Vì thế, chúng ta có thể đưa ra đáp án cho việc đánh giá cấp bậc năng lực của hắn rồi!”

Giáo sư Bạch đeo kính lên, viết thêm thông tin bổ sung về Lục Tân lên trên bảng:

Danh hiệu: Đan Binh

Năng lực: Không có (hoặc chưa thức tỉnh)

Cấp bậc: Cấp A

Mức rủi ro mất khống chế: 65%

Nghe giáo sư Bạch nói xong, phòng họp lại im lặng trong giây lát.

Ở đây chỉ có bốn người, giáo sư Bạch, bộ trưởng Thẩm, Trần Tinh và ngài Tô. Sau khi họ nghe giáo sư Bạch giải thích xong, mỗi người có một phản ứng khác nhau. Trần Tinh như vừa được giải đáp một số thắc mắc, nhưng trong đầu cô lại nảy sinh ra càng nhiều nghi vấn hơn.

Nhưng vì đang nghĩ tới một vài chuyện nên cô không hỏi ngay.

Bộ trưởng Thẩm im lặng một lát rồi ngẩng đầu nhìn giáo sư Bạch, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng:

“Những lời này đều là suy đoán của ngươi cả. Suy đoán không có căn cứ như thế thì có thể thuyết phục được ai cơ chứ?”

Lời nói của bộ trưởng Thẩm rất nghiêm khắc, Trần Tinh và ngài Tô lập tức thay đổi sắc mặt.

Ngài Tô gõ nhẹ lên tập tài liệu, chậm rãi nói:

“Ngoại trừ những phân tích ban nãy của chúng ta, thực ra vẫn còn một vài chuyện mà chúng ta không hiểu được, ví dụ như chuyện về dệt mộng sư lẻn vào giấc mơ của Đan Binh để đánh giá tâm lý cho hắn, rốt cục là thế nào? Mặt khác, vì theo dõi Đan Binh mà có vài người cấp dưới của lão Thẩm gặp phải…”

Ông hơi ngừng lại một lát rồi nói:

“Chuyện không may?”

Khi ông nói ra những lời này, mọi người đều nhìn về phía bộ trưởng Thẩm.

Đó là chuyện của bộ phận phòng thủ thành phố, thực ra mọi người đều biết, nhưng họ rất ít khi nói trước mặt bộ trưởng Thẩm.

“Sự chênh lệch về cường độ tinh thần là quá lớn, cho nên theo dõi một dị biến giả có cường độ tinh thần vượt xa mình không khác gì nhòm xuống vực sâu, có thể xảy ra bất cứ chuyện gì. Huống hồ, ban đầu khi xử lý lựu đạn tinh thần ở dưới tường Nam, Đan Binh đã nhắc nhở chúng ta rằng không được theo dõi, cũng không được ghi hình lại. Cho nên, chính chúng ta mới là người vi phạm quy tắc, không trách hắn được.”

Giáo sư Bạch nhẹ nhàng giải thích, ông nói tiếp:

“Mặt khác, suy đoán của ta chỉ để giải thích rõ hơn cho các ngươi mà thôi. Thực tế, ta muốn thuyết phục các ngươi bằng số liệu.”

Ông vừa nói vừa giở tài liệu:

“Hiện nay, trong một khoảng thời gian ngắn, Đan Binh đã liên tục xử lý hai sự kiện ô nhiễm đặc biệt, hơn nữa còn được đánh giá rất tốt.”

“Nói cách khác, mặc dù chưa lấy lại được bức tranh Trăng Đỏ, nhưng hắn đã đạt tới tiêu chuẩn nhân tài đặc biệt cấp 3. Căn cứ theo quy định của chúng ta. Lúc này, hắn đã có tư cách để xin chuyển sang giai đoạn thứ hai rồi.”

Bộ trưởng Thẩm thay đổi sắc mặt, trầm giọng nói:

“Nếu một dị biến giả muốn cường hoá lên giai đoạn hai thì đạt tiêu chuẩn thôi chưa đủ, còn một yêu cầu quan trọng khác, hắn phải khống chế được mức độ rủi ro của mình trong một giới hạn nhất định!”

Giáo sư Bạch gật đầu:

“Đây chính là lời ta muốn nói với ngươi. Phân tích từ tư liệu hiện có thì hắn phù hợp với tiêu chuẩn đó rồi.”

Bộ trưởng Thẩm nhìn con số “65%” trên bảng, chân mày nhíu chặt lại:

“Không thể nào!”

Ông ta vừa nói, vừa lật giở tài liệu, cố gắng tìm ra một lỗ hổng trong bản báo cáo khó tin kia.

Chương 349: Ba Lời Tiên Đoán

“Sự thật và số liệu không biết nói dối.”

Giáo sư Bạch nhìn ông ta bằng ánh mắt bình tĩnh:

“Ngươi phải thừa nhận một sự thật rằng, tuy ở giai đoạn ban đầu, chúng ta đều nhất trí rằng mức độ rủi ro của hắn cao, thế nhưng trong quá trình xử lý các sự kiện ô nhiễm đặc biệt, hắn không hề mất khống chế. Khi đối mặt với lựu đạn tinh thần do Giáo hội Khoa học và Công nghệ chế tạo ra, hắn không hề mất khống chế. Khi ra khỏi thành phố để truy đuổi đoàn Kỵ sĩ, hắn cũng không mất khống chế, thậm chí sau khi vào trong trấn nhỏ Khai Tâm…Hắn vẫn không mất khống chế!”

“Nguyên nhân xảy ra mất khống chế thường là do cường độ tinh thần tăng lên dẫn đến bất ổn, hoặc lạm dụng năng lực khiến cho bản thân suy sụp, hay vì một số chỉ dẫn kỳ lạ, đòn đánh mạnh vào tâm lý…gây ra những biến đổi bất thường…Đứng từ góc độ đó mà nói, có lẽ Đan Binh đã trải qua các loại thử thách vừa mới đề cập. Thử thách duy nhất mà hắn chưa trải qua là đòn đánh vào tâm lý.”

Nghe tới đó, bộ trưởng Thẩm lập tức ngắt lời:

“Thế nhưng đòn đánh mạnh vào tâm lý chính là nguyên nhân thường thấy nhất dẫn tới việc mất không chế!”

“Đúng vậy!”

Giáo sư Bạch cười nói:

“Nhưng hắn có một thói quen rất tốt, đó chính là tuân thủ quy tắc.”

Nói xong, ông mỉm cười nhìn về phía Trần Tinh và ngài Tô:

“Một người biết tuân thủ quy tắc rất dễ dàng khống chế tâm trạng trong một phạm vi nhất định. Vì hắn có thể tiếp nhận những chuyện tuân theo quy tắc, cũng có thể thoải mái thực hiện những hành vi vi phạm quy tắc. Đòn đánh tâm lý sẽ biến thành một loại phát tiết đơn thuần…”

“Cho nên…”

Giáo sư Bạch mỉm cười, đưa ra kết luận:

“Một hạt giống tốt như vậy, ta cho rằng hắn thích hợp để tiến vào giai đoạn thứ hai.”

Bầu không khí trong phòng họp bỗng trở nên kỳ lạ.

Bộ trưởng Thẩm, Trần Tinh và cả ngài Tô hiểu được từng câu nói của giáo sư Bạch, thậm chí còn cảm thấy rất có lý nữa. Thế nhưng khi ông đưa ra kết luận một cách trơn tru, tự nhiên, ba người lại cảm thấy bối rối…Đây chính là Đan Binh – người đã một mình giải quyết sự kiện lựu đạn ô nhiễm!

Đây chính là Đan Binh – người đã cầm theo đồ đạc, ra khỏi thành phố một mình để truy tìm đoàn Kỵ sĩ có ba dị biến giả!

Đây chính là Đan Binh – người đã dạo một vòng trong trấn nhỏ Khai Tâm rồi lại ra ngoài, hoàn toàn bình an vô sự!

“Các ngươi có ý kiến gì không?”

Giáo sư Bạch nói xong, mỉm cười tủm tỉm rồi hỏi.

“Thực ra ta vẫn chưa chắc chắn…”

Lần này, Trần Tinh là người đầu tiên đáp lời:

“Nhưng ta tin vào sự thật và số liệu.”

Ngài Tô trầm ngâm một lát rồi nói thẳng:

“Nói thật thì ta không hiểu rõ về dị biến giả như các ngươi. Ta cảm thấy những thời điểm và câu chuyện mà các ngươi đề cập tới có phần phức tạp, nhưng ta nhớ tới một chuyện khác…Trước đây, chúng ta đã từng đặt ra phương châm quyết định của bộ phận dọn dẹp: Hợp tác với dị biến giả, chứ không phải đối địch!”

Nói xong, ông mỉm cười:

“Ta nghĩ, nguyên tắc này có thể giúp chúng ta đưa ra rất nhiều quyết định.”

Trong phòng họp, cả ba người đều nhìn về phía bộ trưởng Thẩm.

Sắc mặt bộ trưởng Thẩm tối thui, lát sau ông mới nói:

“Ta cũng tán thành nguyên tắc mà ngài Tô vừa nhắc tới. Cho nên, ta không ép buộc tất cả dị biến giả phải nhập ngũ, rồi đối xử với họ như cách chúng ta làm với quân nhân. Thậm chí, ta còn đồng ý rằng trong tình huống không bị uy hiếp, họ được quyền giữ bí mật của mình, được hưởng những quyền lợi đặc biệt. Nhưng chúng ta đều phải hiểu…”

Ông ta im lặng một lát mới nói:

“Dị biến giả rất đáng sợ.”

Giọng nói của ông ta trầm nặng:

“Lẽ nào các ngươi còn chưa đọc báo cáo về trấn nhỏ Khai Tâm sao?”

“…Đương nhiên, tư liệu đó cũng là do hắn mang tới!”

“Có một dị biến giả, hoặc có lẽ là nguồn ô nhiễm, đã biến một trấn nhỏ thành tổ ong, tổ kiến. Ta không biết các ngươi nghĩ sao, nhưng trong mắt ta, ta cảm thấy sợ hãi, hoặc phải nói là…tuyệt vọng!”

Với tính cách của ông ta, có lẽ ông ta đã phải mất rất nhiều sức lực mới nói được những lời này.

Nhưng ông ta vẫn nói ra, nhìn về phía giáo sư Bạch:

“Cho nên, ngươi có chắc chắn rằng ngươi biết bản thân đang làm gì không?”

Giáo sư Bạch thản nhiên đón nhận ánh mắt của ông ta, gật đầu rồi nói:

“Ta đã đọc tài liệu về trấn nhỏ Khai Tâm rồi. Tuy nội dung trong đó khiến chúng ta giật mình, nhưng thú thật là ta không cảm thấy quá ngạc nhiên. Trước đây, khi vị nghiên cứu viên thiên tài của viện nghiên cứu Nguyệt Thực cảm thấy quá tuyệt vọng bởi nghiên cứu của chính mình mà nhảy từ tầng 100 của viện xuống, các ngươi còn nhớ người đó đã nói gì không?”

Trần Tinh nghe vậy thì ngẩng đầu lên:

“Ba lời nguyền kia sao?”

“Không thể nói là lời nguyền được, phải nói là cảnh cáo, hoặc là…lời tiên đoán!”

Giáo sư Bạch nói thật chậm:

“Điều thứ nhất chính là, nếu xuất hiện biến dị tinh thần thì trật tự và kết cấu xã hội vốn có của chúng ta sẽ phải chịu đựng một đả kích chưa từng có. Tới lúc đó, nhân loại sẽ bước vào một xã hội sinh tồn kiểu khác.”

Giáo sư Bạch nói với vẻ bình tĩnh, mọi người trong phòng họp đều im lặng.

“Điều thứ hai là…”

Giáo sư Bạch nói chậm, nhìn về phía mọi người.

Lúc này, ngài Tô tiếp lời giáo sư Bạch, nhẹ giọng đáp:

“Chuẩn bị nghênh đón một vị thần tới!”

Chương 350: Thuyết Phục Thành Công?

Bầu không khí trong phòng họp có phần kìm nén, khiến người khác khó chịu.

Bộ trưởng Thẩm cắn chặt răng, các cơ bắp trên mặt căng cứng.

“Ha ha, không cần nhắc lại di chúc của một tên điên làm gì...”

Lúc này, ngài Tô mỉm cười:

“Nhưng chúng ta phải thừa nhận rằng, lão Thẩm cũng có lý do cho nên mới lo lắng... Chúng ta phải thận trọng hơn nữa trong khi xử lý những chuyện này...”

“Thực ra, ta đã chuẩn bị sẵn cho những lo lắng của lão Thẩm rồi.”

Dường như giáo sư Bạch hiểu rõ ông ta đang nghĩ gì:

“Ta chuẩn bị hai câu nói cho ngươi, cũng không chỉ nói cho riêng ngươi nghe, mà còn muốn nói cho những vị khác ở đây nữa...”

Giáo sư Bạch vừa nói vừa đi tới trước mặt bộ trưởng Thẩm, đón lấy ánh mắt nghi hoặc của bộ trưởng Thẩm, nói khẽ:

“Ngươi có biết, Thiên Lam Hải Thượng đang qua lại thân thiết với một công ty khai thác giếng sâu không?”

Bộ trưởng Thẩm khẽ nhíu mày, gật đầu rồi nói:

“Cấp dưới của ta đã biết thông tin này và báo cáo với ta rồi.”

Giáo sư Bạch gật đầu một cái, nói:

“Vậy ngươi có biết, họ qua lại là để bàn chuyện ‘dịch nuôi dưỡng’ không?”

Bộ trưởng Thẩm ngẩn người, cau mày.

“Câu thứ hai ta muốn nói với ngươi là...”

Giáo sư Bạch nói tiếp:

“Ngươi cho rằng dựa vào cường độ tinh thần từ trước tới giờ của Đan Binh, hắn thật sự cần cường hoá sao?”

Bộ trưởng Thẩm cảm thấy khó hiểu, nhưng sau khi ngẫm kỹ lại thì sắc mặt ông ta thay đổi hoàn toàn.

Giáo sư Bạch nhìn thấy ánh mắt của ông ta, mỉm cười. Trong nụ cười ấy có phần mệt mỏi hiếm thấy, ông nói khẽ:

“Giai đoạn thứ hai của dị biến giả tới chủ yếu nằm ở chỗ cường hoá sức mạnh tinh thần và độ ổn định, nhưng hắn thì không cần cường hoá. Cho nên công việc của chúng ta là giúp cho hắn trở nên... càng ổn định hơn!”

Phòng họp lặng ngắt như tờ, mọi người đều đang suy nghĩ ý nghĩa bên trong lời nói của ông.

Giáo sư Bạch đặt tài liệu lên trên bàn thí nghiệm, xoay người lại và khoanh tay:

“Ta đã nói hết điều muốn nói rồi.”

Bộ trưởng Thẩm cắn răng, đột nhiên nhìn về phía giáo sư Bạch.

“Xem ra, trước khi ngươi gọi chúng ta tới đây thì ngươi đã nghĩ xong cách thuyết phục chúng ta.”

Bộ trưởng Thẩm hơi ngừng một lát rồi nói tiếp:

“Ta tán thành với ý kiến ngươi đưa ra. Nếu như hắn thực sự phù hợp với các tiêu chuẩn, ta sẽ không dùng đặc quyền để từ chối hắn vào giai đoạn hai. Thế nhưng, ta còn một vấn đề cần ngươi giải đáp.”

Lúc này, Trần Tinh và ngài Tô đều tò mò nhìn về phía ông ta.

Cơ bắp trên mặt bộ trưởng Thẩm căng chặt, ông ta gằn từng chữ:

“Ngươi làm thế nào để cam đoan rằng, sau khi hắn bước vào giai đoạn thứ hai sẽ không coi chúng ta là kẻ địch?”

Câu hỏi này khiến cho nhiệt độ trong phòng họp hạ thấp xuống âm độ.

Vấn đề này chỉ có thể thảo luận trong nội bộ họ, hơn nữa còn không thể lý giải bằng các quy tắc.

Nhưng đây cũng là một vấn đề chân thực.

Vì dị biến giả tiến hành cường hoá giai đoạn hai không chỉ mang theo rủi ro mất khống chế, sau khi có được sức mạnh to lớn, có những dị biến giả đảo khách thành chủ, nảy sinh ra dã tâm mà ban đầu họ không có, tạo nên mối nguy hiểm lớn với toàn bộ thành phố Thanh Cảng.

Đối mặt với vấn đề nan giải nhất trong lòng mọi người, giáo sư Bạch vẫn mỉm cười ung dung.

“Ta đã suy nghĩ về vấn đề này rồi, thậm chí còn nghĩ ra một cách giải quyết tuyệt hảo nữa.”

Giáo sư Bạch mỉm cười, đón lấy ánh mắt tò mò của ba người, ông gõ gõ ngón tay rồi nói:

“Ký hợp đồng với hắn!”

“Đan Binh tiên sinh, Tửu Quỷ đã nộp bản báo cáo nhiệm vụ hoàn chỉnh. Bản báo cáo nhiệm vụ mà ngươi gửi cho ta trước đây cũng đã được trau chuốt lại và trình lên rồi. Việc điều tra Hội Đồng Hương này sẽ có chuyên gia tiếp tục theo dõi, nhiệm vụ của các ngươi có thể kết thúc. Hơn nữa cấp trên đánh giá rất cao kết quả lần này đấy!”

Tiểu cô nương Hàn Băng rất biết cách xoa dịu lòng người.

Lúc này, Lục Tân đang đứng hút thuốc trên cầu thang, khi nghe những lời cô nói, hắn không thể không mỉm cười.

Chủ nhiệm cũng tình cờ đi đến với điếu thuốc lá trong tay, vừa ngẩng đầu lên liền thấy Lục Tân đang cười rất tươi, đột nhiên giật nảy mình, vội vàng xua tay rồi quay người lại một cách cứng nhắc, ngỏ ý không muốn hút thuốc nữa, chuẩn bị tư thế bước xuống lầu…

Trong lòng hắn vừa run rẩy vừa nghĩ ngợi:

“Có chuyện gì mà trông hắn vui thế? Lại giết thêm mấy người nữa à, hay là giết luôn cả lão đại của băng đảng đối đầu rồi?”

“Vậy bây giờ ta có thể thăng cấp thành nhân tài đặc biệt cấp 3 đúng không?”

Lục Tân vẫn giữ nụ cười đó và hỏi cô.

“Đương nhiên là có thể.”

Giọng nói của Hàn Băng cũng cực kỳ thoải mái, cô cười nói:

“Lãnh đạo của Đặc Thanh Bộ ký tên xong sẽ có hiệu lực ngay. Lần này, Tửu Quỷ chia phần thưởng cho ngươi nửa triệu, vì cô ấy nói, đối phó với dị biến giả của tổ chức bí ẩn, cơ bản là do một mình ngươi làm. Còn về phần đóng góp thì do cấp trên trực tiếp phê duyệt, kết quả cuối cùng là ngươi và Tửu Quỷ, mỗi người đều có năm mươi điểm.”

“Năm mươi…vạn?”

Chương 351: Nỗ Lực Tái Thiết Nền Văn Minh Thế Giới

Lục Tân hơi siết chặt nắm tay, kìm lòng không để bản thân nhảy dựng lên.

Năm mươi vạn này khiến hắn có chút ngạc nhiên.

Thành thật mà nói, tổ chức bí ẩn này có điểm gì đó bất thường hơn so với tưởng tượng, thù lao cũng không có giá cao đến vậy.

Nhưng, Đặc Thanh Bộ là người đánh giá cấp bậc, giống như trước khi làm nhiệm vụ. Khi đó Đặc Thanh Bộ cho rằng tổ chức bí ẩn này là vô cùng nguy hiểm nên mới đánh giá cao vậy. Vì thế, dù nhiệm vụ đã được xử lý một cách đơn giản, nhưng đánh giá ấy vẫn không hạ thấp.

Nói một cách dễ hiểu thì đây chính là kiếm lời!

Xử lý một chuyện đơn giản như vậy, với mức thù lao cao như vậy, Lục Tân cảm thấy hơi áy náy …

“Bên cạnh đó, về đơn đăng ký giai đoạn thứ hai, ta đã giúp Đan Binh tiên sinh chuẩn bị xong.”

Hàn Băng nói tiếp:

“Về lý do tại sao lại viết đơn, Đan Binh tiên sinh có lý do đặc biệt nào cần thêm vào không?”

“Lý do đặc biệt?”

Lục Tân tim đập mạnh một nhịp:

“Bình thường ngươi viết thế nào?”

Hàn Băng lật lật tư liệu một hồi, rồi dùng chất giọng mềm mại trả lời:

“Nói chung, về khoản viết lý do, ta sẽ viết lý do đăng ký giai đoạn thứ hai là vì muốn phát huy hết khả năng của mình một cách tốt hơn và ổn định hơn, bảo vệ Thanh Cảng thật tốt, bảo vệ nhân dân thật tốt, nỗ lực cho việc tái thiết nền văn minh thế giới. Dĩ nhiên, nếu thật sự có lý do đặc biệt cá nhân nào, cũng có thể viết vào…”

Lục Tân ngây người một lúc, nói:

“Không cần, lý do nỗ lực cho việc tái thiết nền văn minh thế giới là quá hay rồi!”

“Được…”

Cách nhả chữ cuối của Hàn Băng nghe rất êm tai, rồi lập tức trở nên thoải mái hơn, cô cười nói:

“Sau những điều trên, tư liệu của Đan Binh tiên sinh trước tiên thay đổi thành nhân tài đặc biệt cấp 3, ta sẽ giúp ngươi nộp lên. Nếu tính toán thời gian, chắc chỉ mất mấy ngày, nếu nộp lên suôn sẻ, Đan Binh tiên sinh cũng có thể kịp tham gia hội nghị Huấn luyện Nhân tài cấp cao của Đặc Thanh Bộ.”

“Hội nghị Huấn luyện Nhân tài cấp cao của Đặc Thanh Bộ?”

Lục Tân nhất thời sửng sốt, dù hiểu ý cô nhưng hình như vẫn có gì đó còn lấn cấn.

“Đúng vậy, hội nghị này được tổ chức ở thành phố chính, nhằm mục đích huấn luyện nhân tài cấp cao. Khi đó, Đan Binh tiên sinh đã nộp đơn đăng ký trước đó rồi, đương nhiên sẽ được mời tham gia…Hì hì, Đan Binh tiên sinh sẽ được đến thành phố chính đó nha…”

“Ô vậy…”

Đột nhiên có gì đó bất ngờ ập đến đầu hắn, Lục Tân suy nghĩ một hồi rồi cười nói:

“Liệu họ sẽ yên tâm để ta đi chứ?”

Từ lâu, Lục Tân đã nhận thấy, thật ra Đặc Thanh Bộ vẫn luôn vô cùng cảnh giác với mình.

Ví dụ như sáu nhà nghiên cứu tiến hành lần kiểm tra đầu tiên, đều tiến hành tại thành phố vệ tinh số 2.

Nhưng lần trước, khi hắn ra ngoài thành phố để bắt đoàn kỵ sĩ, hắn đã nghe Thằn Lằn nói về nó, bảo hắn cần trực tiếp đi vào thành phố chính nơi tiến hành kiểm tra.

Nói cách khác, những người đó sợ hãi hắn, còn đặc biệt để cho các giáo sư đến thành phố vệ tinh số 2?

Không có gì ngạc nhiên khi họ vội vã quay về ngay sau khi hoàn tất việc kiểm tra.

Tầm quan trọng của những giáo sư, nhà nghiên cứu này không kém hề kém cạnh các dị biến giả, thật ra họ cũng thuộc loại nhân tài đặc biệt. Hơn nữa, xét về trình độ, so với những người sắp trở thành nhân tài đặc biệt cấp 3 như mình, thì trình độ của họ chắc chắn cao hơn rất nhiều.

“Đan Binh tiên sinh cứ yên tâm, tất cả chúng ta đều đến theo quy định.”

Hàn Băng trông có vẻ khá kinh ngạc khi nghe Lục Tân thảo luận về vấn đề này mà không hề lãng tránh, sau khi đơ một hồi, cô cười nói:

“Vì vậy, sau khi thông tin của ngươi được thay đổi, việc đầu tiên là cấp giấy thông hành cho ngươi để được phép vào thành phố chính. Ngoài ra, ngươi cũng ngay lập tức có quyền mua bán bất động sản tại một số khu vực trọng điểm của thành phố vệ tinh số 2. Còn đối với thành phố chính thì…bây giờ vẫn chưa đủ…”

“Dị biến giả phải làm nhiệm vụ ở thành phố vệ tinh hơn ba năm, hoặc đạt nhân tài đặc biệt cấp 4 mới có thể định cư tại thành phố chính.”

“Mua nhà ở…”

Thật ra Lục Tân không quan tâm đến những lời tiếp đó.

Hắn lớn lên ở thành phố vệ tinh số 2, vẫn còn cô giáo và cô nhi viện ở thành phố này, vì thế, hắn chưa từng nghĩ sẽ rời khỏi đây.

Nhưng thật ra khi Hàn Băng đề cập đến quyền mua nhà, hắn cũng có chút xao động.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, hắn nhẹ giọng nói:

“Thế này, thật ra ta có chuyện làm phiền ngươi…”

Hàn Băng cười nói:

“Đan Binh tiên sinh không cần khách sáo với ta, ngươi cứ việc nói đi.”

“Cảm ơn rất nhiều…”

Lục Tân vội vàng nói lời tạ ơn:

“Ta muốn nhờ ngươi giúp ta hỏi thăm một chỗ bất động sản, ở thành phố vệ tinh số 2, núi Thanh Nham, quận Thành Đông, ở đó hình như có nhiều biệt thự nhỏ riêng lẽ, đặc biệt rộng rãi, còn có vườn hoa nhỏ và bể bơi…”

Nói xong, hắn cũng có chút ngượng ngùng:

“Giúp ta hỏi một chút, ở đó có thể mua được kiểu nhà giống vậy không, bao nhiêu tiền…”

“À…nếu được, không biết giảm giá có được không…”

Chương 352: Đi Ăn Với Phó Tổng

“Được, ta nhớ kỹ rồi, ta sẽ giúp ngươi hỏi một cách chi tiết, yên tâm đi!”

Hàn Băng nhanh nhẹn đáp.

“Cảm ơn ngươi rất nhiều…”

“Đó là điều ta nên làm mà…”

“Ngoài công việc ra, ngươi đã giúp ta giải quyết rất nhiều chuyện khác mà, ta thực sự rất biết ơn.”

“Hì hì, ta thực sự rất vui…”

(Ở đây đã lược bớt tám ngàn chữ)

Lục Tân tuôn một tràng sáo ngữ như thường lệ rồi cúp máy.

Vứt điếu thuốc đã cháy hết, Lục Tân thở sâu, kìm nén không để bản thân nhảy dựng lên hay hét lên.

“Họ không còn chống lại việc ta vào thành phố chính, cũng không từ chối ta nộp đơn xin giai đoạn thứ hai…”

Sau một hồi phấn chấn, hắn cũng đã nắm bắt được tổng quát tình hình hiện tại…Vậy là, mẹ đã hướng dẫn hắn thành công?

Sự sắp xếp của bà thực sự đã khiến những người “bạn” của mình bớt cảnh giác về bản thân mình hơn rất nhiều.

Ngay từ khi bắt đầu vạch ra kế hoạch “giai đoạn thứ hai”, từ lúc để hắn thấy bản báo cáo được cất trong tủ. Dường như mẹ đã cố tình sắp xếp một số việc gì đó, nên kể từ vụ án u linh, mọi người trong gia đình rất ít xuất hiện trước mặt mình, ngay cả em gái cũng trở nên “ham chơi”. Vì thế, hầu hết mọi hành động đều là mình mượn năng lực của “thành viên trong gia đình” để hoàn thành.

Em gái thỉnh thoảng có giúp đỡ một chút, nhưng khi người khác nhìn vào chỉ thấy tự bản thân mình dùng “niệm lực * để hoàn tất nhiệm vụ đó.

Mẹ sắp xếp mọi thứ như thế này đương nhiên có dụng ý của mẹ.

Có thể sẽ cảm thấy nghi ngờ rằng mình đang bị lừa dối, nhưng như mẹ đã nói, đây không phải là lừa dối, chỉ là hướng dẫn mà thôi.

Hơn nữa, bản thân Lục Tân cũng muốn bước vào giai đoạn thứ hai một cách suôn sẻ.

Bởi hắn quả thực cũng muốn hiểu rõ, bí mật của mình, rốt cuộc là gì…

Hít một hơi thật sâu, Lục Tân, bước ra khỏi cầu thang, chuẩn bị tinh thần để hỏi giá mua nhà.

Nhưng không ngờ, điện thoại vệ tinh lại bất ngờ vang lên.

“Chưa gì đã gọi chào hỏi rồi?”

Lục Tân cầm lên nhìn, phát hiện không phải điện thoại cố định, hắn tò mò bắt máy:

“Alo?”

“Người anh em, quá tuyệt vời, ta rất cảm động…”

Điện thoại vừa được kết nối, từ đầu dây bên kia liền đã truyền tới giọng nói đầy hạnh phúc của Thằn Lằn, nghe như tiếng khóc:

“Ngươi biết không? Tổng Bộ cuối cùng cũng đã phê chuẩn cho ta tham dự hội nghị Huấn luyện Nhân tài Đặc biệt cấp cao rồi đấy. Ha ha ha ha, Lâm Đạt cũng có mặt trong buổi họp. Ôi trời ơi, rốt cục ta cũng có ngày được gặp mặt Lâm Đạt rồi. Bình tĩnh bình tĩnh, sau khi gặp mặt, nếu cuộc trò chuyện diễn ra tốt đẹp, về cơ bản có thể xác định mối quan hệ trước…” Sau đó, lại cố nhịn thêm một năm, rồi ta có thể vào thành phố chính sinh sống, mua một căn nhà, cưới Lâm Đạt, sinh ba đứa con…Chậc chậc chậc, mỗi ngày đều giữ vợ và ngắm nhìn những đứa con của ta, không có lí do gì phải ngoại tình…Ha ha ha ha ha…”

Những lời nói ấy dồn dập đến khiến Lục Tân ngẩn cả người, sau đó mới nhận ra, vừa rồi Hàn Băng cũng nhắc tới hội nghị này?

Vừa nãy nghe tin Thằn Lằn được đồng ý tham dự hội nghị, hắn cũng nghe nói Thiết Thúy cũng sẽ tham gia, là tham gia hội nghị này sao?

Nếu đã vậy, Hàn Băng kia…

“Tốt quá rồi, chúc mừng ngươi nhé, ta cũng có thể tham dự…”

Lục Tân vội cười cười, chúc mừng Thằn Lằn, cũng nói về bản thân.

“Ơ, ngươi cũng đi à…”

Thằn Lằn có vẻ im ắng lại, nhưng rất nhanh đã hăng hái như cũ:

“Vậy chúng ta cùng đi?”

“Liên lạc viên bé nhỏ của ngươi thì sao? Cô có đi không?

“Cái này…”

Lục Tân thật sự không biết rõ.

Vừa rồi mãi vui mừng, hắn quên không hỏi Hàn Băng về chuyện này. Nhưng, Thiết Thúy có tham gia, vậy cô ấy cũng sẽ tham gia thôi nhỉ! ?

Tuy nhiên, Thiết Thúy rõ ràng lớn tuổi hơn cô ấy, có thể là trình độ của cô cũng cao hơn cô ấy.

Thiết Thúy có thể tham gia hội nghị Huấn luyện Nhân tài Đặc biệt cao cấp như vậy, nhưng Hàn Băng thì chưa chắc.

Nhưng suy đi nghĩ lại, Hàn Băng đặc biệt đề cập đến cuộc hội nghị này cũng là ám chỉ cô ấy sẽ tham dự sao?

Nếu đúng là vậy…

Lục Tân nhíu chặt mày: Lúc mình tham dự thì nên mặc quần áo gì?

Sau khi hẹn đến đó cùng nhau, Lục Tân cúp điện thoại, nghĩ đến chuyện cực kỳ quan trọng này, hắn liền trở lại văn phòng.

Vừa ngồi xuống buồng, chợt thấy vừa rồi chủ nhiệm đi xuống lầu, không biết là làm gì, đến trước mặt hắn với nụ cười thân thiện trên khuôn mặt, cười nói:

“Tiểu Lục, đêm nay tan làm đừng vội về nhà, ta có chuyện…”

“Ừm? Chuyện gì vậy?”

Lục Tân nhìn với vẻ khó hiểu.

Khi không phải dọn dẹp, hắn sẽ đến trạm gác để tiếp tục huấn luyện hàng đêm.

Nếu không phải chuyện gì đặc biệt quan trọng, hắn cũng sẽ không chen ngang thế này, dù sao mỗi ngày đều được trợ cấp 200 tệ…

“Chuyện là phó tổng công ty chúng ta đã xuống kiểm tra…”

Chủ nhiệm nhìn Lục Tân với vẻ tươi cười:

“Với tư cách là nhân viên gương mẫu của tháng này, đồng thời là ứng cử viên phụ trách, tối nay muốn ngươi cùng đi ăn…”

Lục Tân vừa nghe thấy chuyện này, lập tức đồng ý:

“Được được.”

“Ha ha, khi tan làm thì ngồi xe của ta mà qua đó.”

Chủ nhiệm vừa cười vừa nói, sau đó sắc mặt lại có chút gây khó dễ, hạ giọng nói:

“Nhưng ta có một yêu cầu nho nhỏ…Dù gì người ta cũng là Phó tổng của tập đoàn, buổi tối lúc đi ăn, có thể…đừng mang theo súng, có được không?”

Lục Tân nhíu mày với vẻ khó xử.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!