Đừng quên thêm truyện vào tủ sách để nhận THÔNG BÁO CHƯƠNG MỚI NHẤT nhé!
---
Lục Tân ở trong khoang tàu cao tốc vòng quanh thành phố, tay vịn vào lan can, hắn cảm thấy chóng mặt buồn ngủ. vẫn còn chỗ ngồi, nhưng vì nhìn thấy một người phụ nữ có thai lên tàu nên hắn đã nhường ghế cho cô ta, còn bản thân thì đứng trên tàu đã nửa tiếng.
Đèn trong khoang tàu hơi nhấp nháy, em gái hắn đang ôm con gấu bông trên tay, leo dọc xuống từ trên đỉnh khoang tàu.
Con bé treo ngược người ở trước mặt Lục Tân, đung đưa qua lại như cái xích đu.
Lục Tân giả vờ nghiêm túc nhìn vào đôi chân xinh đẹp trong chiếc quần bò siêu ngắn của một cô gái quyến rũ đứng gần đó.
Con bé chơi vui vẻ một mình, nó đu đưa người càng lúc càng mạnh hơn, khiến o trong khoang tàu bắt đầu xuất hiện những âm thanh cót két.
Cũng may là đoàn tàu đang di chuyển rất nhanh, không ngừng lắc lư nên âm thanh cũng bị át đi.
“Anh trai, anh trai, ngươi mau nhìn xem, tên mập kia trông thật ngốc…”
Con bé đang chơi say sưa thì bỗng nhiên chỉ vào một tên mập đang ngủ đứng ở cách đó không xa, lại còn nhểu nước bọt, nó nhìn Lục Tân rồi cười híp mắt.
“Đừng nói chuyện với ta…”
Lục Tân vẫn ép bản thân nhìn chăm chú vào đôi chân của cô gái xinh đẹp kia, hắn nói rít qua kẽ răng bằng một giọng rất nhỏ.
“Ở ngoài ta không thể nhìn ngươi, càng không thể nói chuyện với ngươi, như vậy người ta sẽ tưởng là ta bị điên…”
“Hứ, thật vô vị!”
Con bé cố tình trêu chọc Lục Tân, nhưng thấy hắn không bị mắc lừa, nó dần thấy chán.
“Vậy tự ngươi phải thật cẩn thận, chỗ ngươi sắp đến lần này có vấn đề!”
Con bé nói xong câu này, trước khi Lục Tân kịp hỏi lại, nó cười khúc khích rồi chạy dọc khoang tàu về phía trước. Khi đi ngang qua tên mập đang ngủ đứng, nó bất ngờ đưa tay lên véo mặt tên mập, sau đó trèo về phía xa rồi mất hút.
Tên mập đột ngột tỉnh dậy rồi hét lớn: “Ai đang chạm vào ta?”
Những người xung quanh nhìn thấy xung quanh tên mập trong vòng một mét không có bất kỳ ai, ánh mắt họ nhìn hắn đều trở nên kỳ quái.
Lục Tân cũng hòa vào đám đông người xem và nhìn tên mập với ánh mắt như đang nhìn một kẻ mắc bệnh tâm thần.
…
Khi xuống tàu, Lục Tân nhận ra nơi này đã gần đến bức tường bên ngoài.
Cơ sở kiến trúc ở nơi này đã trở nên có chút đổ nát. Có thể thấy bức tường thành cao hơn chục mét đổ bóng xuống tòa nhà. Dù đã ba mươi năm trôi qua, những kẻ điên lang thang bên ngoài thành phố hầu hết đều đã được quét sạch, nhưng người dân sống trong thành phố vẫn không dám chủ quan. Trọng tâm công việc hàng năm của thành phố đều là tiếp tục gia cố, sửa chữa những bức tường cao này.
Khi đến quán cà phê ở góc đường, hắn nhận thấy môi trường ở đây rất âm u và tối tăm.
Những tòa nhà cổ và nhà gỗ xung quanh dường như đều không một bóng người.
Trước cửa có rất nhiều rác, giống như bị gió thổi đến, cũng không biết nơi này đã bao nhiêu ngày rồi không có người quét dọn.
Đến gần nơi này, không hiểu sao hắn lại có cảm giác ức chế.
Lục Tân vô thức cảm thấy không thích nơi này, nhưng hắn đã đồng ý với trưởng phòng, vì vậy hắn vẫn quyết định bước vào với túi tài liệu trên tay.
…
“Người bị quan sát số mười ba đã vào khu vực mục tiêu!”
Trên một tòa nhà cao cách chỗ này không xa, có hơn chục nhân viên quan sát, và nhiều dụng cụ khác nhau đã được đặt sẵn. Xung quanh tòa nhà cao còn có một đám lính được vũ trang với đầy đủ súng ống đang ẩn nấp trong bóng tối. Bọn chúng đang trong trạng thái cảnh giác cao độ với mọi thứ xung quanh.
Người phụ nữ tóc ngắn cũng ở trong đám nhân viên đó. Cô ta đang cầm trên tay một tập tài liệu với dòng chữ đen trên đó:
“Mã mục tiêu: Quán cà phê ở góc đường!”
“Mục đích hành động: Kiểm tra tiềm năng và năng lực cụ thể của người bị quan sát số mười ba để trở thành tinh thần sư!”
“Nguy cơ tiềm ẩn: Quán cà phê được xác định là khu vực ô nhiễm tinh thần cấp độ một.”
Biểu hiện cụ thể là:
Những người ở gần quán cà phê sẽ bị thu hút đi vào trong một cách vô thức.
Những người đã vào quán cà phê sẽ tử vong trong vòng ba đến năm ngày, nguyên nhân tử vong hầu hết là tự sát.
Theo phân tích, họ đã bị ảnh hưởng bởi sự ô nhiễm trong quán cà phê, dẫn đến bị trầm cảm nghiêm trọng!”
“…”
Cô ta đặt tập tài liệu trên tay xuống và hỏi những người bên cạnh: “Đội chi viện sẵn sàng chưa?”
Nhân viên gật đầu và chỉ sang phòng bên cạnh.
Qua vách kính ngăn giữa hai phòng, có thể nhìn thấy một cô gái mặc đầm u giống như một con rối đang ngồi ở đó.
…
Khi Lục Tân bước vào quán cà phê, hắn cảm nhận được một cảm giác ấm áp và náo nhiệt.
Đường phố và nhà cửa bên ngoài thì vắng tanh không một bóng người.
Nhưng quán cà phê thì chật cứng người, thậm chí còn có cảm giác quá đông.
Trên gương mặt ai cũng là nụ cười rạng rỡ, người thì cúi đầu trò chuyện thân mật, người thì ngồi một mình bên cửa sổ vừa uống cà phê vừa đọc sách, người thì nheo mắt chăm chú thưởng thức chiếc bánh mì sandwich thơm ngon. Trong quán đang mở một bản nhạc nhẹ nhàng và cổ xưa. Ánh nắng từ cửa sổ tràn vào khiến người ta cảm thấy mơ hồ như trở về thế giới trước khi xảy ra thảm họa trăng máu…
Lục Tân đi lướt qua đám đông đến trước quầy bar. Anh gật đầu với nhân viên phục vụ trong chiếc tạp dề tinh xảo phía sau quầy bar.
Chương 5: Quỷ Dị
“Có người bảo tôi gửi tài liệu này đến đây!”
Trưởng phòng không nói cụ thể là đưa cho ai, nên có lẽ cứ gửi cho quầy bar là được.
“Cảm ơn!”
Nhân viên phục vụ không hề để tâm đến điều gì mà chỉ mỉm cười cảm ơn, sau đó hắn rót một ly cà phê rồi đẩy tới trước mặt Lục Tân.
“Cái này…”
Lục Tân muốn nói rằng hắn không định ở lại uống cà phê.
Tuy nhiên, ly cà phê này có vẻ rất thơm, khác hoàn toàn với loại cà phê rẻ tiền mà hắn thường uống trong công ty.
“Ngươi chạy một chuyến như vậy cũng vất vả rồi, đây là ta mời ngươi!”
Nhân viên phục vụ mỉm cười với khuôn mặt đầy thiện ý khiến cho người ta cảm thấy thật sự rất thoải mái.
Lục Tân hơi chần chừ, nhất thời không nói được lời từ chối.
Ngay lúc này, ánh mắt hắn hơi đanh lại.
Phía sau chiếc tạp dề tinh xảo của nhân viên phục vụ, một cái xúc tu vừa to vừa xấu đột nhiên thò ra, nó từ từ thò đến trước mặt Lục Tân. Da thịt trên đầu cái xúc tu đó chậm rãi nứt ra, đột nhiên có một cục mềm mềm màu đen cỡ bằng đồng xu trượt vào bên trong ly cà phê. Lục Tân cúi đầu nhìn, cục mềm mềm đó trông giống như một cái trứng, lại vừa giống như một con mắt. Con ngươi màu đen ở trong cốc đang nhìn hắn chằm chằm.
Cà phê lập tức trở nên càng thơm hơn, từng luồng hương đều hấp dẫn đến kinh người.
Nhân viên phục vụ cũng nở nụ cười thân thiện hơn, nhẹ nhàng đẩy ly cà phê đến trước mặt Lục Tân, ra hiệu cho hắn hãy thưởng thức.
“Không cần đâu, cám ơn!”
Lục Tân lịch sự từ chối, hắn xoay người bước ra ngoài như không hề phát hiện ra bất kỳ điều gì.
Khi bước ra đến cửa, hắn quay đầu nhìn lại thì thấy mọi người trong quán đều dừng động tác, đồng loạt nhìn hắn một cách đờ đẫn.
Hắn vội xoay người, thân thể bỗng chốc cứng đờ, hắn bước đi mỗi lúc một nhanh.
…
“Đi... Đi rồi?”
Trong tòa nhà ở phía xa, tất cả nhân viên quan sát đều ngây ngốc nhìn màn hình.
Xung đột kịch liệt trong buổi tổng duyệt không xuất hiện, ba phương án họ chuẩn bị cũng không cần dùng đến.
Đó rõ ràng là một khu vực ô nhiễm tinh thần tiêu chuẩn cấp độ một, là một người biến dị tinh thần vô cùng có tiềm năng. Họ gặp nhau, vốn là một cơ hội rất tốt để kích phát lẫn nhau, cũng là cơ hội kiểm tra đo lường tốt. Nhờ cơ hội này, họ có thể tìm được quán cà phê ô nhiễm kia, loại bỏ nó một cách chính xác. Cũng có thể đoán được tiềm năng của người quan sát thứ mười ba này, sau đó quyết định chiêu mộ hay là loại bỏ.
Nhưng kết quả, họ chỉ thấy người quan sát thứ mười ba tiến vào khu ô nhiễm rồi đi ra.
Không có bất kỳ trạng thái bất thường nào…
Nhân viên trong phòng vô thức nhìn về phía cô gái tóc ngắn cầm đầu.
Cô cũng lộ ra sự nghi hoặc một lúc, quay qua kiên định hạ lệnh: “Tiếp tục kiểm tra đo lường, lập tức làm ra phương án đối phó thứ tư!”
….
Lục Tân chạy một mạch rời xa quán cà phê, bước nhanh đi đến trạm tàu điện ngầm, muốn chạy về thật nhanh.
Hắn cũng không biết, thứ mình thấy ở quán cà phê là gì.
Nhưng hắn có thể xác định, em gái cố ý chạy đến là để nhắc nhở hắn cái gì đó.
Có quái vật!
Tuy rằng sau sự kiện mặt trăng đỏ, thế giới thay đổi nghiêng trời lệch đất. Bên ngoài xuất hiện vô số kẻ điên, suốt ngày lang thang ở ngoài đường, nhưng những kẻ điên đó vẫn là người. Mà thứ hắn vừa thấy, tuyệt đối không phải là “người” !
Hắn không muốn trêu chọc thứ đó. Hắn chỉ muốn chạy.
Trạm tàu điện ngầm trống không, chỉ có một người bảo vệ già ngủ gật trong phòng trực ban.
Lục Tân ngồi trên ghế dài, lúc này mới hơi thở phào nhẹ nhõm.
Hắn quay đầu nhìn lại thì thấy em gái không đi theo nữa, vì thế không thể dò hỏi cô đó rốt cuộc là thứ gì.
Chỉ có thể đợi tối về nhà rồi hỏi.
Lục Tân luôn luôn biết, “người nhà” của hắn biết chút gì đó.
“Lộp cộp…”
Bỗng nhiên xung quanh truyền đến tiếng đế giày ma sát với mặt đất. Lục Tân ngẩng đầu, lập tức thấy người đến trạm tàu điện ngầm.
Trạm tàu điện ngầm khi nãy còn vắng tanh nhưng bây giờ tấp nập kẻ đến người đi. Họ bước nhanh đến trạm tàu điện ngầm, nhưng không có ý định đi về phía sân ga chờ tàu mà nhanh chóng phân bố xung quanh. Lục Tân cảm thấy không ổn, chợt ngẩng đầu. Hắn nhận ra họ nhờ cụ già mặc áo lông cũ bên cạnh.
Họ đều là người trong quán cà phê vừa nãy.
Lục Tân chợt kích động, đứng lên, sau đó hắn lập tức thấy một bóng hình lộ ra đằng sau những người này.
Là người phục vụ trong quán cà phê kia, trên mặt hắn vẫn mang theo nụ cười hiền lành, nhưng ở dưới ánh sáng có vẻ hơi quỷ dị.
Nhưng người xung quanh theo động tác của hắn, cũng di chuyển về phía trước, chắn trước người hắn.
Đám người này khi nãy còn ở quán cà phê vui vẻ hạnh phúc, vậy mà bây giờ bỗng nhiên trở nên quỷ dị bất thường, như mộng du, không có động tác dư thừa nào. Thậm chí con ngươi của họ không còn hình ảnh của Lục Tân, họ chỉ thật thà đi về phía trước. Không gian càng ngày càng hẹp, Lục Tân bị bao vây, như cái lồng giam được tạo thành từ người khiến hắn khó bước đi.
Nụ cười trên mặt người phục vụ quán cà phê càng đậm hơn, hơi giơ cà phê lên, ra hiệu với Lục Tân.
Lục Tân hơi xấu hổ, có chút hoảng loạn:
“Ta không có tiền, không uống nổi…”
Người phục vụ quán cà phê cười càng quỷ dị hơn. Hắn đột nhiên hất cái ly ra, con mắt hoặc là quả trứng được ngâm mình trong cà phê lúc trước chợt nhảy ra ngoài theo cái ly, vẽ ra một đường màu đen, bay về phía miệng Lục Tân.
Lục Tân giật nảy mình, dùng sức đánh ra phía ngoài.
Với sức lực trai tráng khỏe mạnh, hắn lập tức đẩy ngã hai ba người, muốn chạy bán sống bán chết.
Nhưng khách hàng xung quanh tiệm cà phê cũng di chuyển theo hắn, vươn cánh tay cứng còng, muốn bắt lấy hắn.
Chương 6: Em Gái Tới Rồi
Nhiều cánh tay như vậy, còn có người như là từng cây ngáng chân, hoàn toàn không thể tránh thoát.
Biên độ vùng vẫy của Lục Tân càng ngày càng nhỏ. Hắn đã bị đám người họ ấn ở trong đó, thậm chí còn có người đến đây tách miệng hắn ra.
....
“Chuyện gì vậy?”
Trong văn phòng quan sát, người phụ nữ tóc ngắn cau mày lại: “Hắn không khác gì người bình thường!”
“Có lẽ hắn chưa nắm giữ được năng lực của bản thân!”
Một nhân viên nói: “Cần nhờ chi viện không? Kết thúc kiểm tra đo lường lần này!”
Thấy Lục Tân sắp bị xúc tua bao phủ, người phụ nữ tóc ngắn chậm rãi gật đầu, nhìn về phía búp bê cách vách.
Cô gái kia yên lặng cầm chiếc ô bên cạnh.
“Đợi đã…”
Nhưng ngay lúc này, bỗng nhiên một nhân viên hét to một tiếng.
Tất cả nhìn về phía dụng cụ đo lường kiểm tra tinh thần trước mặt hắn, phát hiện số liệu trên đó kịch liệt thay đổi.
....
Mà lúc này Lục Tân đã bị người ta mạnh mẽ đè lại, thậm chí bị tách miệng ra, bên tai nghe được một tiếng cười khẽ.
“Hì hì!”
Ngước mắt lên, Lục Tân lập tức thấy em gái đang treo ngược trên bảng hướng dẫn, ôm Tiểu Hùng lắc qua lắc lại.
“Đánh người…”
Lục Tân bị bóp miệng, phát ra tiếng cầu cứu mơ hồ.
“Anh trai ghét bỏ ta, ở bên ngoài luôn làm bộ như không thấy ta, không nói chuyện với ta…”
Em gái đang lơ lửng ở trong không trung, nói vòng vo.
“Đánh nó đi…”
Lục Tân nhìn “con mắt” đang nhảy trên đỉnh đầu mỗi người, đến gần miệng hắn, hắn tuyệt vọng kêu lên.
“Haizzz, vậy ngươi phải đồng ý với ta, mua cho ta món đồ chơi tốt nhất…”
Em gái cười hì hì, lúc này đôi mắt như không có tròng trắng lộ ra vẻ bỡn cợt.
“Khốn nạn!”
Lục Tân nổi giận, cơ thể ưỡn lên, lớn tiếng chửi.
Ngay lúc này, con mắt kia đã bò đến bên miệng Lục Tân. Con ngươi lăn quanh trên gương mặt Lục Tân, hơi co rụt lại, lộ ra nụ cười. Bỗng nhiên nó nhảy một cái rồi bay đến đây. Cùng lúc đó, tay người xung quanh càng dùng sức hơn, kéo miệng Lục Tân mở rộng ra. Hắn giống như một tù nhân bất lực, nhìn thứ kia chui vào trong miệng mình từng chút một.
Tuyệt vọng rơi xuống!
Nhưng đúng lúc này, một bàn tay nhỏ lạnh lẽo bỗng nhiên cầm lấy bàn tay Lục Tân.
Em gái đã nhảy xuống rồi!
....
“Phần phật” một tiếng, trong mắt người khác, cơ thể Lục Tân giống như biến thành cá chạch.
Hắn vừa mới bị đè xuống, cánh tay bị giữ chặt, miệng bị kéo ra, nay bỗng nhiên trở nên quỷ dị bất thường. Cánh tay hắn mạnh mẽ chuyển động, lập tức dùng một cách không thể tưởng tượng được xoay người lại đây. Eo hắn vừa chuyển động, lập tức vùng thoát khỏi mấy cánh tay ôm lấy hắn. Nhân cơ hội này, miệng hắn cũng thoát khỏi những bàn tay đang kéo hắn. Đầu hắn co rụt lại, con mắt kia bay qua khỏi đỉnh đầu.
Vào lúc này, hắn trông như chất lỏng, nhanh chóng thoát khỏi sự khống chế, phóng ra khỏi đám người.
Xung quanh tràn đầy người chen lấn, đều lao về phía hắn, trông như hắn không thể nào chạy thoát được.
Nhưng lúc này sự thay đổi trong cơ thể Lục Tân dường như khiến người khác nhìn không rõ. Hắn quỷ dị đến cực điểm, xen kẽ trái phải từ trong đám người.
....
“Kiểm tra chính xác năng lực khống chế cơ thể... Hệ con nhện!”
Mà ngay lúc này, cách tòa nhà đó không xa, nhân viên đã từ máy giám sát nhìn được cảnh chạy thoát của Lục Tân, kinh ngạc há hốc miệng. Từ trên màn hình phức tạp, họ thấy Lục Tân đã bị trói lại, hơn nữa sắp bị quái vật cưỡng ép bị ô nhiễm. Nhưng ngay lúc đó, cơ thể hắn lập tức trở nên linh hoạt và mạnh mẽ, tránh thoát sự trói buộc.
Đối mặt với số quái vật không đếm nổi trong trạm tàu điện ngầm, hắn như ra vào chỗ không người, cơ thể cực kỳ nhanh nhạy. Thậm chí hắn có thể sinh ra ít góc độ thay đổi mà người thường khó có thể tưởng tượng được. Rõ ràng hắn bị “người” ở quán cà phê bao vây bên trong, nhưng có thể dùng tư thế vượt qua lẽ thường để tránh né, di chuyển. Thậm chí trong tình huống không cần bất kỳ công cụ nào, hắn có thể sử dụng tay và chân để leo lên vách tường thẳng đứng.
“Tỉ lệ phần trăm là bao nhiêu?”
“Bây giờ chưa thể đưa ra kết luận. Xem tốc độ này, chắc khoảng trên năm mươi phần trăm!”
“Tiềm năng ban đầu kia chẳng phải đã nhanh chóng đuổi kịp “thằn lằn” rồi sao?”
Nhân viên ở tòa nhà này vừa mừng vừa sợ, kích động nhìn máy theo dõi, nhanh chóng nhìn người phía cửa.
“Không ổn rồi!”
Bỗng nhiên có người chú ý đến sự thay đổi, giật mình kêu to.
....
Ở trạm tàu điện ngầm, Lục Tân kéo lấy tay em gái. Dĩ nhiên hắn muốn chạy ra khỏi sự bao vây này, muốn cướp đường mà chạy.
Nhưng cơ thể người phục vụ quán cà phê đứng ở bên ngoài đám người trở nên quỷ dị mà linh hoạt. Nụ cười quỷ quái trên mặt hắn càng ngày càng đậm và quỷ dị hơn, cứng đờ và cô đọng lại. Cả người hắn biến thành một thân xác trống rỗng.
Cùng lúc đó, phía sau hắn bỗng nhiên bay ra bảy tám cái xúc tua rất lớn.
Mỗi một cái xúc tua, đều to cỡ thùng nước, trên đó mọc đầy gai xương cùng với con mắt quỷ dị.
“Vụt vụt vụt!”
Những xúc tua đó nhanh chóng đâm về phía Lục Tân.
Lục Tân đang chạy trốn trên vách tường, bỗng nhiên từng đám hoa bùn nổ tung bên cạnh, vô số mảnh bùn rơi xuống.
Dưới sự kịch liệt oanh kích này, toàn bộ trạm tàu điện ngầm đều rung chuyển như muốn sụp đổ.
Nhưng cho dù tốc độ xúc tua mọc ra từ trong cơ thể hắn rất nhanh và đáng sợ thì cơ thể Lục Tân có vẻ vô cùng quái đản, còn hơi quỷ dị tự nhiên. Khi thì hắn nghiêng người, khi thì hắn lấy ra tư thế phản với vật lý, vặn vẹo thân mình, lập tức trốn thoát từng cái xúc tua. Vậy mà dưới sự công kích của những xúc tua này, hắn trông như đang khiêu vũ trên vách tường và nóc hầm.
Dường như chỉ giữa mấy giây ngắn ngủi, hắn đã bò xa mấy chục mét, đến gần vị trí lối ra.
Chương 7: Khiêu Khích
Thấy cảnh này, người phụ nữ tóc ngắn quan sát hít sâu một hơi, quay đầu về phía cô gái khác trong phòng.
“Chuẩn bị kết thúc công việc!”
Cô gái kia không biểu cảm đứng dậy, cầm ô trong tay lên, chậm rãi bung ra.
“Chờ chút…”
Nhưng ngay lúc này, một nhân viên trước màn hình giật mình kêu lên:
“Mọi người mau xem này…”
Mọi người trong văn phòng đều giật mình quay đầu, lập tức thấy trạm tàu điện ngầm kia. Vốn dĩ Lục Tân nhờ tốc độ giống như quỷ mị trốn thoát khỏi đuổi bắt của xúc tua, cách lối ra khoảng mấy mét, trông như lập tức chạy khỏi trạm tàu điện ngầm nay bỗng dừng lại. Hắn không có trực tiếp chạy đi mà treo ngược ở trên đỉnh trạm, chậm rãi chuyển đầu qua, ngoắc ngoắc tay về phía trước.
Người phụ nữ tóc ngắn sợ hãi lắp bắp: “Hắn đang làm gì vậy?”
“Giống như là... Đang khiêu khích?”
“...”
“Sao hắn làm như thế?”
Không khí phòng kiểm tra có vẻ hơi khẩn trương, nhân viên đều hai mặt nhìn nhau.
Từ khi Lục Tâm triển lộ ra năng lực hệ con nhện, họ đã bắt đầu chuẩn bị công việc quyết dọn cuối cùng. Vì họ hiểu rõ, tốc độ năng lực hệ con nhện đáng sợ đến thế nào. Nguồn ô nhiễm trong tiệm cà phê kia chắc chắn không có cách nào giữ hắn lại. Hoặc nói, trong thế giới này, người có năng lực vây khốn người hệ nhệ không nhiều lắm.
Nhưng họ không ngờ người hệ nhện vậy mà không trốn.
Ngược lại hắn còn xoay người khiêu khích!
Phải là hạng người lại xoay người khiêu khích thay vì chạy trốn khi đối mặt với đám quái vật đó chứ?
....
“Em gái, ngươi muốn làm gì?”
Ngay lúc này, Lục Tân cũng giật mình kêu to.
Rõ ràng lối ra ngay phía sau hắn, quay người lại có thể chạy đi nhưng em gái hắn còn kéo hắn lại.
Em gái bĩu môi: “Vậy ngươi muốn làm gì?”
Lục Tân vừa tức vừa vội vàng: “Chạy trốn chứ gì nữa, ngươi không thấy quái vật à?”
“Anh trai, sao ngươi sợ hãi như thế chứ?”
Em gái cười nhỏ, ngoắc ngoắc ngón tay khiêu khích nhân viên tiệm cà phê kia.
Dưới mái tóc rối bù, đôi mắt cô có vẻ sáng ngời bất thường:
“Rõ ràng người sợ phải là hắn mới đúng…”
…
“Xì xì...”
Thấy Lục Tân vẫn chưa bỏ trốn mà còn xoay người lại khiêu khích như vậy, nhân viên quán cà phê cũng bật cười.
Khi nụ cười trên khuôn mặt hắn bị bóp méo đến một mức độ nhất định, da thịt đột nhiên bị xé toạc ra, để lộ ra một thân thể màu đen. Thân thể này lăn lộn và thò ra phía ngoài, biến thành nhiều cái xúc tu xoắn và to. Một số xúc tu có miệng khổng lồ ở bên trên, những chiếc răng nanh sắc nhọn và nhỏ ngắn nhô ra. Một số xúc tu khác thì cuộn lên cuộn xuống, để lộ ra một con ngươi khổng lồ.
Sau đó, tất cả những cái miệng đều mở to hết cỡ, phun ra từng sợi chất lỏng nhớt nhợt.
Cả người Lục Tân run lẩy bẩy: “Mau chạy thôi...”
Em gái hắn nhìn con quái vật đó với vẻ phấn khích: “Ta sẽ không chạy đâu, ngươi nhìn xem thật đáng yêu...”
Chưa nói hết câu, con quái vật đó đã gầm lên, vô số xúc tu lớn vùng vẫy dữ dội rồi bắt đầu tấn công hắn.
Lục Tân khiếp sợ, không khỏi kêu lớn: “Ta...”
Nhưng trong lúc hắn kêu lớn, em gái hắn đã bất ngờ kéo hắn nhanh chóng lao về phía con quái vật.
...
“Sức mạnh tinh thần đã dao động đến giá trị cực hạn...”
Trong tầm quan sát, một nhân viên nhanh chóng gõ bàn phím, trầm giọng quát: “Quái vật tinh thần cấp một đã xuất hiện!"
Trên màn hình, toàn bộ ga tàu điện ngầm trống rỗng lúc này như đang xảy ra động đất, mặt đất không ngừng chấn động. Lấy nhân viên quán cà phê làm trung tâm, xung quanh không ngừng xuất hiện những vết nứt khổng lồ, hoặc giống như những cái hố sâu được tạo ra bởi một sức mạnh to lớn. Những người xung quanh, thậm chí bao gồm cả những ‘khách hàng’ trong quán cà phê, không biết có bao nhiều người trong số đó đã bị xé xác.
Giống như có một trường lực vô hình đang bóp méo, phá hoại và hủy diệt tất cả.
“Ba phút sau sẽ có một chuyến tàu điện ngầm vào ga, trên tàu có ít nhất ba mươi hành khách!”
Một nhân viên khác cũng lo lắng hét lên rồi quay đầu nhìn về phía người phụ nữ tóc ngắn: “Phải làm sao bây giờ?”
Người phụ nữ tóc ngắn hít một hơi thật sâu, nhất thời không thể đưa ra quyết định.
“Theo lẽ thường, dị nhân hệ nhện không thể đối phó với loại quái vật tinh thần này nếu không có vũ khí tiêu chuẩn...”
“Nhưng mà...”
“...”
Trên màn hình hiển thị, nơi cô nhìn thấy khung cảnh không ngừng rung chuyển, người quan sát lúc này mới bay thẳng tới chỗ nhân viên quán cà phê đã vặn vẹo vô số trường lực xung quanh. Bóng dáng của hắn lóe lên, xung quanh liền xuất hiện một hố sâu được tạo ra bởi sức mạnh suy nghĩ vô hình. Hắn đột nhiên co người lại, phía sau chừng bảy tám mét, trên cơ thể của một người đột nhiên xuất hiện một cái lỗ.
Mà trong tình huống cực kỳ nguy cấp này, hắn đột ngột lao đến bên cạnh nhân viên quán cà phê.
Sau đó, hắn đưa tay ra và nắm lấy một cánh tay của nhân viên quán cà phê.
“Xùy...”
Lúc này, hình ảnh trên màn hình hiển thị đột nhiên biến mất hoàn toàn.
Vì những chiếc camera trong ga tàu điện ngầm đã bị phá hủy bởi sức mạnh tinh thần vô hình.
Người phụ nữ tóc ngắn hít một hơi rồi đột ngột hét lên: “Mau!”
Mọi người đều hồi hộp di chuyển, kể cả bé gái ở phòng bên cạnh.
...
“Hi hi...”
Nhưng vào lúc này, Lục Tân trong lòng kêu khổ, nhưng miệng hắn lại nở nụ cười đắc ý vui vẻ, ánh mắt hắn cuồng nhiệt và hưng phấn. Trước mặt hắn là vô số xúc tu trông kinh dị và đáng sợ. Trực quan mách bảo hắn, dường như việc bị bất kỳ một cái xúc tu nào trong số đó chạm vào hoặc quét qua sẽ gây ra hậu quả không thể cứu vãn và kinh khủng đáng sợ cho bản thân.