Virtus's Reader
Mặt Trăng Đỏ

Chương 578: CHƯƠNG 578: BÁO CẢNH SÁT

Nếu họ mất tích vô căn cứ như vậy thì là do dị biến giả nào, và đã dùng cách gì để khiến họ biến mất?

Thấy Lục Tân đang suy tư, Cao Đình cũng mím môi.

Lục Tân có thể chậm rãi suy nghĩ chuyện này, cô thân là trưởng đoàn xe lại không biết làm sao, mọi người xung quanh đã bắt đầu hoảng sợ rồi.

Cô cắn chặt răng hét lớn:

"Đi đến quầy lễ tân của nhà nghỉ xem camera trước, sau đó mới tìm người đưa Điền Ngưu Tử trở về...... Hai người cùng đi có thể chăm sóc lẫn nhau!"

Tuy rằng nhóm tài xế trong đoàn xe vẫn còn hơi hoang mang, nhưng dù gì cũng có chuyện làm rồi nên liền lớn tiếng đồng ý.

Tôn Cẩu Tử lập tức sắp xếp người chia nhau làm việc, để đảm bảo an toàn thì ba người một tổ.

Những người khác cũng phải tụ lại một chỗ, tự trở về phòng xem xem có ai đang ngủ các kiểu gì hay không.

Mọi người khẩn trương tản nhau ra làm việc, sau đó nhanh chóng trở về báo cáo:

"Đã xem qua camera trước quầy lễ tân, nhưng do sợ có người cướp xe hoặc trộm linh kiện nên camera chỉ quay ở mỗi bãi xe, vì vậy không nhìn thấy ai cả. Ở trước cổng chính thì thấy Điền Ngưu Tử lén lút chạy ra ngoài, đám lão Lý thì chả thấy bóng dáng đâu, điều này chứng minh họ căn bản là không có rời khỏi nhà nghỉ...."

"Đã hỏi ở chỗ gội đầu rồi, họ nói Điền Ngưu Tử đến chưa được mười phút đã rời đi nhưng không thấy hắn quay trở về."

"Đã tìm khắp các phòng cũng không có ai cả....."

Trong lúc Cao Đình và Lực Tân đang suy tư thì bỗng có tiếng hét lên từ trong đám đông.

Tất cả đều quay đầu lại nhìn thì thấy người tài xế ốm nhom hình như tên là Mạnh Đầu Trọc, hắn quay đầu lại nhìn xung quanh, bộ dạng hoảng hốt như gặp phải ma vậy, nhưng rõ ràng ở đó đâu có ai, mọi người đều bị vẻ mặt của hắn dọa sợ nên không ai dám hó hé điều gì.

"Lương Đuôi To.... Lương Đuôi To mất tích rồi...."

Mạnh Đầu Trọc lắp bắp nói rồi chỉ tay về bãi đất trống bên cạnh:

"Rõ... rõ ràng vừa rồi hắn vẫn còn ở đây....."

Cao Đình nghe vậy liền hốt hoảng:

"Không thấy từ lúc nào?"

"Mới.... Mới đây thôi....."

Dường như Mạnh Đầu Trọc bị dọa sắp khóc:

"Ta vừa mới nói chuyện với hắn đây, nhưng quay đầu lại liền không thấy đâu nữa."

Hắn vừa nói vừa theo bản năng chen vào đám đông, nhưng những người chung quanh đều sợ hãi lùi lại.

"Sao có thể được......"

Giọng điệu của Cao Đình run run lên.

Lục Tân không vội lên tiếng, mà hắn ngẩng đầu nhìn về phía đó. Trong mắt người ngoài chỉ đủ nhìn thấy trên trên tròng mắt trái của hắn hiện lên một tia sáng màu xanh mờ nhạt, còn trong mắt hắn thì trên tròng kính đã nhảy ra một đống số liệu và khung màu đỏ mờ mờ. Hắn đang khẩn trương kiểm tra vị trí mà Mạnh Đầu Trọc vừa chỉ nhưng lại chả thấy có gì bất thường, vừa rồi không có phóng xạ tinh thần, cũng không có quái vật nào cả.

Lục Tân nhíu mày, nhìn vào vách tường bên cạnh.

Em gái thắc mắc trèo ngược lên tường, rất rõ ràng, con bé cũng không phát hiện được gì.

Thú vị đấy.....

"Ít nhất thì bây giờ có thể xác định rằng chúng ta thật sự gặp phải một vài chuyện kỳ lạ rồi....."

Sau khi trầm ngâm hồi lâu, Lục Tân bình tĩnh nhìn xung quanh rồi nói với Cao Đình:

"Tập trung mọi người lại trước đi!"

"Ta nghĩ điều cần quan tâm bây giờ không phải làm sao để tìm được người mà là đảm bảo những người khác sẽ không biến mất trước mắt ta."

Cao Đình lập tức đồng ý đề nghị của Lục Tân và tìm giải pháp.

Cô thương lượng với khách sạn để đổi lại phòng cho tất cả mọi người.

Khách sạn này có giường ghép lớn, bên trong đã chật kín, có thể ngủ được 30-40 người.

Đáng nhẽ hầu hết các tài xế ngủ ở giường ghép lớn, trực tiếp quay lại là được. Mà mấy người ngoài ban đầu ở giường ghép này đã bị chị Cao dùng phòng tiêu chuẩn của đội xe khác để trao đổi, trong phút chốc liền chuyển đi.

Khi mấy người lái xe già thấp tha thấp thỏm xách hành lý đến giường ghép lớn, mọi người đều nhìn nhau với vẻ nặng nề không nói lên lời.

"Lẽ nào có tên sát thủ lợi hại nào đã lẻn vào rồi giết... giết họ rồi?"

"Nếu là sát thủ còn đỡ, chỉ sợ... sợ là bị quỷ kéo đi rồi ấy?"

Dưới ánh đèn mờ ảo, một số người vẫn luôn căng thẳng nhìn xung quanh vì lo sợ rằng những người bên cạnh sẽ đột nhiên biến mất.

Càng đáng sợ hơn nếu như người biến mất chính là mình.

Cũng có những người không nhịn được thì thào bàn tán, nhưng cho dù là nói gì cũng đều cảm thấy có chút không đáng tin.

"Lục... Lục tiểu ca, chuyện này..."

Trưởng đoàn Cao Đình với Lục Tân đứng ở cửa, hơi ngập ngừng hỏi.

Bình thường cô là một thủ lĩnh nhất ngôn cửu đỉnh, lời nói có trọng lượng nhất trong đoàn xe. Nhưng bây giờ cô lại cảm thấy bản thân mình chẳng thể làm được chuyện gì cả, mọi việc đều phải hỏi Lục Tân, trong lòng ít nhiều cũng có chút ái ngại. Có điều, dù sao trước đây, cô đã từng nhìn thấy cảnh Lục Tân giải quyết con quái vật hình não đó, hơn nữa, cô vốn dĩ cũng đã được Lục Tân giúp đỡ rất nhiều nên vẫn quyết định hỏi hắn.

"Ta vẫn chưa tìm ra nguyên nhân những người kia biến mất, bây giờ cũng chỉ có thể đưa ra chút ý kiến cho ngươi mà thôi."

Đối mặt với sự nghiêm túc của hắn, trong lòng Cao Đình rất căng thẳng, vội hỏi:

"Ý kiến gì vậy?"

Lục Tân nói:

"Báo cảnh sát!"

Chương 579: Đề Phòng

Sắc mặt của Cao Đình bỗng có chút kì lạ.

Lục Tân nghiêm túc nói:

"Báo cảnh sát là đáng tin nhất. Thanh Cảng chúng ta có người xử lí chuyện này, trung tâm thành phố nhất định cũng có. Nếu ngươi báo cảnh sát, nói không chừng sẽ báo động cho người của Đặc Thanh Bộ trung tâm thành phố qua đây, có lẽ họ có thể giải quyết được vấn đề này."

"Việc này..."

Tuy Cao Đình hoàn toàn hiểu rõ về Đặc Thanh Bộ, nhưng vẫn mạnh mẽ gật đầu:

"Được."

Kỳ thực những người xuất thân từ hoang dã như bọn cô trong tiềm thức vẫn luôn không tin tưởng bộ hành chính với Thành Phòng Bộ của thành phố Cao Tường cho lắm, giống như cô luôn cảm thấy Thành Phòng Bộ và bộ hành chính này hẳn đều là cùng một giuộc với đám người Triệu Hội. Nếu như cô báo cảnh sát, không chừng sẽ tự chui đầu vào lưới. Nhưng lúc này cô khá tin tưởng Lục Tân, vậy nên cũng cắn răng chấp nhận lời đề nghị của hắn."

Xảy ra chuyện kì lạ như vậy, cũng không yên tâm để ai ra ngoài một mình. Vì vậy họ cứ hai người một cùng chạy đến quầy lễ tân tìm bà chủ mập kia mượn máy riêng, gọi đến số điện thọai của bộ cảnh vệ, nhận được lời hẹn sẽ lập tức đến ngay của đối phương.

Hàng người lúc này mới quay về giường ghép lớn, kiên nhẫn chờ đợi.

Chỉ là không biết là do Thành Phòng Bộ phản ứng quá chậm hay vì nguyên nhân nào khác mà họ đã đợi rất lâu cũng không thấy ai tới.

Bên ngoài, màn đêm đã dần buông xuống.

...

"Có chuyện gì vậy?"

"Gọi điện giục lần nữa đi?"

"Gọi rồi, bên đó không ai bắt máy nữa, hay là trực tiếp cho người đi hỏi?"

"Với tình hình hiện tại ai dám đi chứ?"

Đợi mãi đợi mãi vẫn không thấy người nào của Thành Phòng Bộ qua, mấy người tài xế già không khỏi sốt ruột.

Dĩ nhiên xảy ra những chuyện như vậy sẽ khiến cho người ta cảm thấy bất an trong khi màn đêm lại cứ dần buông xuống.

"Hiệu suất làm việc của trung tâm thành phố tệ vậy sao?"

Lục Tân trầm ngâm một lát, lắc đầu, trong lòng nghĩ Thanh Cảng bọn ta sẽ không như thế.

Hắn đã nghĩ hay là tự mình trực tiếp đi tìm người của Đặc Thanh Bộ. Thế nhưng, thứ nhất nếu mà hắn đi rồi thì vận mệnh của đoàn xe này không thể đảm bảo được, thứ hai lúc bên phía Thanh Cảng liên hệ với hắn cũng đã dặn hắn cố gắng đừng liên lạc với nhân viên Đặc Thanh Bộ của trung tâm thành phố. Ở một mức độ nào đó, các dị biến giả của thành phố Cao Tường khi vào những thành phố khác đều sẽ bị người khác cảnh giác.

Đặc biệt là hiện giờ trong tay hắn còn đang nắm giữ phần tư liệu về bộ não của thần nên càng không được để lộ.

"Phải chuẩn bị tự mình xử lý những chuyện này thôi..."

Lục Tân suy nghĩ một lát, đưa ra quyết định rồi nói với Cao Đình và những người khác:

"Các ngươi cứ cảnh giác trước, đóng cửa ra vào với cửa sổ lại."

"Đóng cửa... có tác dụng sao?"

Mấy người lái xe già nghi hoặc.

"Chắc hẳn sẽ có tác dụng, trừ phi đối phương thực sự là quỷ..."

Lục Tân ngẫm nghĩ rồi nói:

"Ngoài ra, để đảm bảo an toàn, chúng ta có lẽ còn có thể dùng một vài cách tự bảo vệ bản thân. Ví dụ như, thứ nhất, có thể dùng dây thừng cột tay tất cả mọi người lại với nhau để tránh đột nhiên lại có người biến mất..."

"... Thứ hai, có thể ra ngoài đào một ít đất mang vào đây rắc lên mặt đất xung quanh để kiểm tra dấu chân..."

Đám người nghe thấy những lời của hắn, bỗng có được chủ kiến, lần lượt đứng lên chia thành những nhóm nhỏ đi tìm dây, đào đất.

Lục Tân yên lặng nhìn họ chuẩn bị kỹ lưỡng, sau đó mới gật đầu, nói với Cao Đình:

"Các ngươi cứ ở đây trước, ta ra ngoài một lát...... Ta cần chút không gian riêng để suy nghĩ..."

"Không gian riêng?"

Cao Đình bỗng kinh ngạc, lo lắng nhìn Lục Tân.

"Không sao đâu, yên tâm."

Lục Tân hiểu cô đang lo lắng điều gì, cười nói:

"Nếu thật sự có gì đến tìm ta thì lại dễ giải quyết rồi."

Tuy Cao Đình không cách nào xua tan những lo lắng trong lòng, nhưng vẫn trầm mặc gật đầu.

Lục Tân mỉm cười gật đầu lại với cô, sau đó một mình đi.

Hắn quay lại gian phòng tiêu chuẩn mình ở lúc trước, lúc Cao Đình đổi chiếc giường ghép lớn, đã đổi phòng tiêu chuẩn, nhưng có lẽ cân nhắc đến việc Lục Tân khác với những người khác mà không trả lại căn phòng này. Chẳng qua không có lão Chu và tiểu Chu căn phòng này trở nên im ắng lạ thường. Sau khi bật đèn lên, bóng đèn treo trên không trong phòng như bị gió thổi qua lặng lẽ đung đưa.

“Kẽo kẹt…”

Đây là âm thanh Lục Tân ngồi lên giường.

Hắn lại lấy điện thoại ra, gọi cho nhân viên cơ quan Thanh Cảng kia nhưng không cách nào liên lạc được.

Nói theo cách khác thì căn bản là không có tín hiệu.

Lục Tân trầm ngâm một hồi, bỏ điện thoại vào ba lô, hai tay đan vào nhau, chống cằm, lặng lẽ suy tư.

Hắn lẳng lặng ngồi một chỗ rất lâu, màn đêm bên ngoài càng lúc càng dày hơn.

Có gió đêm ngoài sân thổi xoáy vào.

Lục Tân ngồi đợi rất lâu, mãi không thấy điều gì khác thường xảy đến với mình, không khỏi cảm thấy nhàm chán.

Hắn chỉ đành tự suy ngẫm, đến nay vẫn không có bất cứ thông tin nào của nhân viên cơ quan, lẽ nào hắn cũng đã biến mất rồi sao?

Việc ngày hôm nay gặp phải, hẳn là do sự việc ở thị trấn Bạch Tháp mà ra?

Chương 580: Lại Bị Mất Tích

Lúc trước Hàn Băng đã từng nhắc nhở hắn cần phải cẩn thận với đối thủ dùng ** biện pháp diệt khẩu.

Như vậy, nếu đối thủ ra tay, xuống tay trước với những tài xế thì nói cũng có lý.

Thứ nhất những tài xế vốn dĩ đã nằm trong phạm vi diệt khẩu của bọn chúng, thứ hai cũng là để thăm dò hắn.

Hắn đương nhiên là không quan tâm, nhưng phải giải quyết việc này như thế nào đây?

Lúc trước khi gặp vấn đề thế này, ít nhất còn có thể hỏi Hàn Băng, nhưng bây giờ hắn chỉ có thể tự mình suy nghĩ.

Vả lại, mẹ dường như rất giỏi trong việc tìm người nhưng hiện giờ bà lại không có ở đây.

“Ừm...”

Lục Tân trầm mặc một lúc, ngẩng đầu lên, trên trần nhà có một cái bóng trắng toát, ẩn nửa mình trong bóng tối.

“Em gái, ban nãy em không phát hiện ra điều gì sao?”

Lục Tân không cam tâm hỏi một câu, lỡ em gái không cẩn thận nhìn thấy thì sao?

“Nếu em thấy thì lúc này đã ôm đồ chơi đến nói chuyện với anh rồi.”

Em gái ôm shrilling chicken, mặt không cảm xúc, bóp một cái, sau đó nói:

“Nhưng em thấy chuyện này rất thú vị, ở trong còn có mấy hồi cảm giác như thấy được điều gì đó nhưng khi cẩn thận nhìn lại lại không thấy điều gì, cho nên em cũng không biết có thấy gì hay không.”

“Ngươi ca vè đọc nhịu sao?”

(* Vè đọc nhịu là một trò chơi ngôn ngữ truyền thống của Trung Quốc.)

Lục Tân thở dài, lẩm bẩm:

“Nếu mẹ ở đây thì tốt rồi.”

Em gái tức giận nhìn Lục Tân, hung hăng bóp Gà La Hét một cái.

Lục Tân không nhìn cô, cúi đầu nhìn bóng của mình, bởi đỉnh đầu có bóng đèn mờ lờ mờ nên chỉ có chút bóng từ phần chân hắn trở xuống chiếu dưới đất, lúc hắn nhìn bóng của mình, trong bóng như xuất hiện một đôi mắt đỏ như máu, nhìn đối diện với hắn, 4 con mắt ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, trầm mặc một lúc lâu, Lục Tân nói:

“Ngươi có phát hiện ra điều gì không?”

“Hahahaha...”

Tiếng cười suông nhạt nhẽo vang lên bên tai:

“Muốn san bằng khách sạn này rất đơn giản...”

Lục Tân bất đắc dĩ lắc đầu:

“Nói cách khác, ngươi cũng không phát hiện ra điều gì?”

Cái bóng:

Lục Tân bất đắc dĩ lắc đầu, lẩm bẩm:

“Nếu mẹ ở đây thì tốt rồi.”

Không khí trong phòng nhất thời có chút không tự nhiên, dù là em gái ở trên trần nhà hay là đôi mắt ẩn trong cái bóng cũng đều trầm mặc nhìn Lục Tân, Lục Tân cũng có chút vô tội nhìn lại bọn họ, trong mắt ít nhiều cũng có phần hơi xem thường.

Ngoài ra còn có chút khó xử.

“Xem ra chắc hắn sẽ không đến tìm ta rồi...”

Lại ngồi thêm mấy phút, Lục Tân mong đợi nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, cuối cùng vẫn là cúi đầu thất vọng.

“Aaaaa...”

Đột nhiên, từ xa vọng lại một loạt tiếng kêu thảm thiết sợ hãi, chợt, có tiếng người sải bước chạy.

Tiếng của tiểu Chu rất nhanh sau còn kèm theo cả tiếng khóc nức nở:

“Không ổn rồi, tiểu Lục ca, mới nãy... lại có người biến mất rồi!”

“Hả?”

Lục Tân nhíu mày, nhanh chóng đứng dậy cùng tiểu Chu đi đến trước căn phòng có giường ghép lớn.

Chỉ thấy căn phòng lúc này đã rối tung cả lên, dây thừng cuốn trên cổ tay của mọi người vẫn còn nguyên, nhưng những người bị trói lúc trước lại biến mất không thấy đâu nữa.

,

Dưới đất còn có dấu chân lộn xộn.

Mọi người đang sợ hãi đi lại trên lớp đất, tìm kiếm xung quanh, thậm chí còn có người bò xuống dưới giường.

Thấy Lục Tân đến, Cao Đình vội vàng nói:

“Vừa nãy... vừa nãy bọn ta vẫn luôn ngồi ở đây, không có chuyện gì xảy ra cả, nhưng trong lòng ta thấy... thấy có chút không ổn bèn để Tôn Cẩu điểm danh lại một một lần nữa, nhưng không ngờ... không ngờ...”

“Lúc đến đây rõ ràng có tổng 30 người, nhưng mới nãy đếm lại chỉ còn 27 người.”

“Lại thiếu mất 3 người?”

Lục Tân ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn lại.

Đều ngồi chờ ở đây, mọi người đều nhìn nhau, sao còn có người biến mất được?

Cao Đình gật đầu:

“Đúng, lại thiếu mất 3 người, mà chúng ta... thậm chí còn không biết thiếu mất người từ lúc nào!”

Lúc này, có thể nghe thấy sự run rẩy trong giọng nói của cô.

“Sao người sống sờ sờ như vậy lại đột nhiên biến mất…”

“Là ma ư? Nhất định là bị ma kéo đi rồi…”

“Xong đời rồi…Tất cả chúng ta đều sẽ bị ma ăn thịt, xong đời rồi…”

“…”

m thanh hoảng sợ đột nhiên vang lên từ những chiếc giường ghép.

Nỗi sợ có thể lan ra, trực tiếp nhấn chìm tất cả mọi người.

Lúc này, tay chân của đám đàn ông đều run lập cập, có người thì mặt mày trắng bệch, có người thì mặt mày xanh mét, giống hệt như những con ma bị treo cổ.

“Trên đời này không có ma…”

Lục Tân theo bản năng muốn uốn nắn lại suy nghĩ không đúng đắn và phản khoa học này, nhưng hắn không nói ra.

Hắn nhận ra sự hoảng loạn trong lòng họ, hắn biết lúc này họ chỉ đang tìm cớ cho cảnh tượng khó tin trước mắt.

Cho dù cái cớ “bị ma kéo đi” này càng khiến họ hoảng sợ và bất an nhiều hơn. Hơn nữa, ý tưởng về ma quỷ vốn không hề hợp lý, nhưng đối với họ, bất kỳ suy đoán nào cũng tốt hơn so với hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Việc không biết chuyện gì đang xảy ra còn ghê gớm hơn tất cả nỗi sợ hãi!

“Các ngươi có chắc chắn là vừa rồi không có ai ra khỏi phòng không?”

Người khác có thể hoảng loạn, nhưng Lục Tân thì không thể, hắn chỉ có thể cố hết sức bình tĩnh nhìn về phía Trưởng đoàn.

Chương 581: Phân Tích Của Lục Tân

“Chắc chắn!”

Cao Đình cắn chặt môi, cố gắng khiến bản thân trở nên bình tĩnh hơn, nhưng giọng cô ta vẫn hơi run rẩy:

“Vừa rồi bọn ta vẫn ngoan ngoãn ở trong phòng, dù là đi tiểu, họ cũng giải quyết luôn ở góc tường, nhưng…”

Khuôn mặt của cô ta lộ rõ vẻ sợ hãi:

“Nhưng không hiểu sao, số người lại…Ít đi.”

Lục Tân liếc nhìn bức tranh ướt mèm trên bức tường trong căn phòng toàn giường ghép rồi khẽ gật đầu.

Hắn cố gắng khiến cho tư duy hỗn loạn của mình trở nên rõ ràng hơn.

Một vài người đã biến mất một cách khó hiểu, cả đám người đều không phát hiện ra bạn đồng hành của mình đã biến mất từ lúc nào.

Dùng dây thừng trói lại cũng vô ích, họ vẫn biến mất một cách kỳ quái.

Theo như lời kể của đám người Cao Đình, hình như khi biến mất, họ không để lại bất kỳ dấu vết nào …

Chuyện này khiến người ta có cảm giác như có kiến bò ở trên người.

Lục Tân không thích cảm giác hỗn loạn này, hắn không khỏi khẽ cau mày:

“Trên thế giới này chắc chắn không có ma.”

Hắn đưa mắt nhìn những tài xế già rồi nói:

“Tuy nhiên, trên thế giới này thực sự tồn tại một số quái vật tinh thần có thể làm ra chuyện này.”

“Á, chuyện này…”

Các tài xế già đều sửng sốt:

“Có khác nhau không?”

“Một cách gọi là sự mê tín điển hình, một cách gọi ít nhiều có cơ sở khoa học…”

Lục Tân nghiêm túc giải thích rồi nói tiếp:

“Giả sử thực sự tồn tại một con quái vật tinh thần nào đó mà ngay cả ta cũng không thể nhìn thấy đã lặng lẽ kéo họ đi, nghĩa là thực ra nó vẫn luôn ở bên cạnh chúng ta, ngay trong căn phòng này, đúng không?”

Nghĩ đến đây, Lục Tân đột nhiên quay đầu nhìn khắp phòng.

Lúc này, ánh mắt hắn bỗng trở nên sắc bén, tất cả tài xế già trong phòng đều không khỏi hoảng sợ.

Dù chỉ bị ánh mắt của hắn nhìn lướt qua, họ cũng cảm thấy sởn gai ốc.

Lục Tân lẩm bẩm rồi tự hỏi:

“Bao gồm cả bây giờ?”

Nghe những lời nói có vẻ vô cùng nghiêm túc của Lục Tân, đám tài xế già càng lo lắng hơn.

Vừa nghĩ đến có một con quái vật nào đó mà mình không thể nhìn thấy đang ở ngay trong căn phòng này, sẵn sàng nuốt chửng mình bất cứ lúc nào, họ đều co người lại theo bản năng, ai nấy đều có cảm giác rùng rợn khó tả chạy dọc sống lưng lên đến sau ót.

Họ đều có cảm giác như có thứ gì đó đang thổi nhẹ sau lưng mình.

Thậm chí có người còn nhảy xuống giường, muốn nhanh chóng rời khỏi căn phòng này.

Làm gì có ai muốn ở chung phòng với ma.

“Vô ích thôi.”

Lục Tân liếc nhìn khuôn mặt của những người muốn chạy trốn rồi nói:

“Cho dù ngươi chạy trốn ra ngoài, nó vẫn sẽ đi theo ngươi, tất nhiên,”

Tư duy của hắn đột nhiên chuyển hướng:

“Giả sử chỉ có một con quái vật, nếu bây giờ mọi người lập tức chạy ra ngoài rồi lái xe chạy khắp các hướng, chạy càng nhanh càng tốt, không biết nó có thể cùng lúc đuổi theo nhiều người như vậy không…”

Câu nói này của Lục Tân khiến tất cả đều động lòng.

Lục Tân mỉm cười và phủ quyết:

“Tất nhiên điều này là không khả thi, vì chúng ta không biết rốt cuộc con quái vật đó có đồng bọn hay không.”

Bầu không khí trong phòng lại trở nên tiêu cực.

Cao Đình vẫn đang quan sát dáng vẻ nghiêm túc ngẫm nghĩ của Lục Tân, tâm trạng cô ta cũng trở nên phức tạp không kém.

“Chúng ta nên tìm nguyên nhân từ góc độ khác thì hơn…”

Cho dù trong lòng hồ đồ, nhưng Lục Tân cũng chỉ có thể cố gắng suy nghĩ, bởi vì hắn không thể trông đợi gì vào em gái và cha…

Nếu mẹ có ở đây, có lẽ bà ấy có thể tìm ra những người này, vì bà ấy rất giỏi trong việc tìm người.

Nhưng dù sao mẹ cũng không có ở đây, mặc dù Lục Tân có thể mượn một chút năng lực của mẹ mình, nhưng hắn có thể mượn khả năng quan sát cảm xúc của con người của bà ấy, mà khả năng này rõ ràng không phù hợp dùng trong hoàn cảnh hiện tại.

Nếu ép bản thân mượn sức mạnh của người nhà, Lục Tân cũng chỉ mượn được một phần nào đó mà thôi. Ví dụ như, Lục Tân có thể mượn sức mạnh bẻ cong và gây biến dạng của em gái, nhưng không thể mượn khả năng tự phân thân của con bé.

Nếu là sức mạnh của cha, hắn chỉ có thể mượn được một chút xíu.

Nếu vậy, hắn chỉ có thể dựa vào chính mình…

Suy cho cùng, hắn cũng từng có một thời gian trải qua khóa đào tạo về ô nhiễm đặc biệt ở Thanh Cảng.

Hắn rất chuyên nghiệp.

“Nếu thật sự là quái vật đã kéo mọi người đi…”

Nghĩ đến đây, Lục Tân trầm ngâm một hồi, sau đó đột nhiên ngẩng đầu nhìn Cao Đình và nói:

“Vậy khi kéo người đi, quái vật đó trông như thế nào? Nó trực tiếp hiện thân rồi nuốt chửng họ, hay là có một bàn tay vô hình bất ngờ túm lấy đầu của họ?”

“Chắc chắn là nó sẽ không túm chân họ trước, vì nếu túm chân trước, thì những người bị kéo đi sẽ kịp hét lên…”

“Về lý mà nói, dù bị nó túm lấy đầu trước, họ vẫn có thời gian để hét lên chứ?”

“Trừ khi là miệng nuốt chửng miệng?”

“Không đúng, nếu như miệng nuốt chửng miệng, họ cũng sẽ vùng vẫy, giống như khi bị cưỡng hôn.... Trừ khi người bị bắt không thể vùng vẫy, hay nói cách khác, đây là một dạng ô nhiễm cường độ cao, và dạng ô nhiễm cường độ cao này thông thường đều phải tiếp xúc trực tiếp…”

Rõ ràng đây đều là những phân tích rất nghiêm túc, nhưng Cao Đình nghe xong lại có cảm giác dựng tóc gáy.

Chương 582: Biện Pháp

Vốn dĩ Cao Đình coi Lục Tân như một chuyên gia, nhưng tại sao càng nghe hắn nói, cô ta lại thấy hắn càng giống như một kẻ điên đang nói lảm nhảm?

Sau một hồi khẽ run rẩy, cô ta mới cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh và nói:

“Bọn ta…Thực sự không nhìn thấy gì cả…”

“Trong một căn phòng với nhiều người như vậy, rất nhiều bạn đồng hành đã biến mất ngay bên cạnh, mà ngươi lại không nhìn thấy gì cả?”

Lục Tân đột nhiên ngẩng đầu nhìn Cao Đình.

Cao Đình hơi xấu hổ trước câu hỏi của Lục Tân, sau đó, cô ta gật đầu và nói:

“Đúng.... Đúng vậy, đều tại ta…”

“Không, không đúng.”

Lục Tân nhìn Cao Đình, ánh mắt hắn dần sáng lên, hắn hỏi:

“Ý của ta là, các ngươi thật sự không hề nhận ra bất cứ điều gì sao?”

Cao Đình phát hiện ra mình đã không theo kịp suy nghĩ của Lục Tân, vì vậy cô ta chỉ có thể miễn cưỡng gật đầu.

“Ta nghĩ là ta đã tìm ra một đặc điểm của con quái vật này.”

Giọng nói của Lục Tân mang theo sự vui mừng, hắn thậm chí còn tỏ ra hơi đắc ý.

Cao Đình phản ứng rất nhanh, khi nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt Lục Tân, lúc đầu, cô ta chỉ cảm thấy mờ mịt, nhưng sau đó, cô ta rất nhanh liền nhớ lại những gì mình vừa nói rồi liên hệ chúng với nhau, cô ta đột nhiên cảm thấy giống như bắt được một vệt sáng, sau đó khẽ “à” một tiếng rồi hỏi với vẻ khẩn trương:

“Ý của ngươi là, con ma này.... Quái vật.... Sẽ chỉ bắt những người không được chú ý sao?”

Lục Tân mỉm cười gật đầu rồi nói:

“Đúng vậy. Dù mọi người ở cùng một nơi, nhưng sự chú ý của mỗi người là khác nhau và mọi người đều sẽ không nhìn mãi một người. Và khi một người không được chú ý, con quái vật sẽ ra tay bắt người đó đi.... Bây giờ nếu giải thích theo cách này, các ngươi sẽ cảm thấy thực ra nó không đáng sợ đến vậy, đúng không?”

“Cũng không giảm bớt được cái gì cả…”

Cao Đình vô thức hét lên trong lòng, cô ta hít thở thật sâu, lồng ngực không ngừng nhấp nhô.

Sau khi bình tĩnh lại, cô ta ngẫm nghĩ, và cảm thấy thật sự an tâm hơn một chút.

Không chỉ cô ta, mà cả những tài xế già đã hiểu ra vấn đề xung quanh đều lập tức cảm thấy có một tia hy vọng.

Trong bầu không khí u uất và đáng sợ, họ đã gặp phải một tình huống nan giải như vậy.

Việc đột nhiên phát hiện ra một đặc điểm của đối phương, thật sự chẳng khác nào trong lúc tuyệt vọng mà bắt được một cọng rơm cứu mạng.

“Mau, mọi người hãy ngồi đối mặt với nhau, và nhìn chăm chú vào người đối diện, tuyệt đối, tuyệt đối không được chớp mắt…”

Ngay sau khi có phản ứng, Cao Đình lập tức lớn giọng ra lệnh.

Một đám tài xế già nhanh chóng có phản ứng, luống cuống bò lên giường rồi xoay người ngồi đối diện nhau.

Đôi mắt ai nấy đều trừng to như chuông đồng.

Lục Tân xoay người lại liền thấy Cao Đình cũng đang trừng to mắt nhìn mình chằm chằm.

“Nhìn ta cũng không ích gì, ngươi hãy nhìn những người khác đi!”

Lục Tân lắc đầu rồi đi tới mép giường bên cạnh, kéo một cái gầu đựng sợi thuốc lá, sau đó học theo Lão Chu lấy một tờ giấy mỏng, rồi bắt đầu đổ sợi thuốc lá lên đó rồi cuốn lại thành một điếu thuốc.... Hắn chỉ còn lại tổng cộng ba điếu thuốc có đầu lọc màu vàng kim, phải thật tiết kiệm.

Sau khi từ từ nuốt một làn khói nồng đậm, Lục Tân chậm rãi suy nghĩ.

Nếu chỉ phát hiện ra đặc điểm này thôi là chưa đủ, hắn còn phải suy nghĩ xem nên giải quyết như thế nào.

Suy cho cùng, hắn vẫn chưa tìm thấy những người đã biến mất trước đó.

Ngoài ra, lẽ nào tiếp tục nhìn nhau như vậy có thể đảm bảo mình sẽ không biến mất?

Theo lý thuyết, khi hai người ngồi đối mặt, chỉ cần người bạn đồng hành chớp mắt một cái, người còn lại có thể sẽ biến mất sẽ biến mất.

Không một ai trên thế giới này có thể thoát khỏi sự dòm ngó của một con quái vật có thể bắt người chỉ trong nháy mắt nếu người đó không được ai chú ý như vậy.

Trừ khi, mọi người đều tuân theo mệnh lệnh của hắn, xếp hàng và nhìn nhau chằm chằm.

“Mình nên giải quyết thế nào?”

Lục Tân chậm rãi xoa trán, bắt đầu thấy nhớ Hàn Băng.

Đám người vẫn im lặng nhìn nhau, bầu không khí này cứ như đang tra tấn tinh thần mọi người từng chút một.

“Ầm…”

Không biết đã qua bao lâu, đột nhiên, bên ngoài vang lên một tiếng động lớn, như thể có thứ gì đó đã va vào thùng xe.

Trong phòng, đám người vốn đang trong trạng thái vô cùng căng thẳng đều bị âm thanh này làm cho giật mình.

Lục Tân và họ đều đồng thời quay đầu nhìn ra ngoài.

Nhưng sau đó, họ phát hiện ngoài cửa sổ không có bất kỳ động tĩnh gì, trong lòng Lục Tân đột nhiên có một dự cảm không tốt.

Khi hắn quay đầu lại, căn phòng ban đầu vốn có rất nhiều người lập tức trở nên hơi trống trải.

Như thể có một cơn gió từ nơi âm u thổi tới, trong nháy mắt khiến cho sống lưng mọi người đều trở nên lạnh buốt.

Chương 583: Sơ Hở

“Lần này có bao nhiêu người biến mất?”

Sắc mặt Lục Tân tái xanh, một lúc sau hắn mới chậm rãi hỏi.

Nhưng hỏi một lúc lâu vẫn không thấy ai trả lời, lúc này Lục Tân mới phát hiện, Cao Đình - người lúc nãy ngồi cách mình không xa đã biến mất, trên chiếc đệm ngồi của cô ta có một cái hố, lúc này nó đang từ từ phồng lên, không một tiếng động.

“Thủ lĩnh... Thủ lĩnh cũng biến mất rồi…”

Những tài xế già đều kinh hãi, họ nghẹn ngào hét lên.

Toàn bộ căn phòng lập tức trở nên hỗn loạn. Tầm quan trọng của thủ lĩnh Cao Đình trong đoàn xe này không cần nói cũng biết, vừa rồi khi cô ta còn ở đây, dù gặp phải chuyện quái gở như vậy, những tài xế già này vẫn giữ được bình tĩnh, nhưng khi đột nhiên nhận ra trong nháy mắt có rất nhiều người đã biến mất, bao gồm cả người thủ lĩnh giống như xương sống của họ, họ đã trở nên vô cùng hoảng loạn.

“M* kiếp, quái vật ở đâu?”

“Ra đây, ngươi hãy ra đây, ông đây sẽ xé xác ngươi…”

“Không xong rồi, không xong rồi, ta không muốn tiếp tục ở lại chỗ này nữa, ta phải chạy thật nhanh…”

“…”

Căn phòng nhất thời trở nên hỗn loạn, có không ít người nhảy dựng lên đòi xông ra ngoài.

“Mọi người hãy bình tĩnh…”

Lục Tân đành phải đứng ra khuyên nhủ bọn họ.

“Còn bình tĩnh gì nữa, nếu tiếp tục bình tĩnh thì tất cả mọi người đều sẽ bị ma bắt đi mất…”

“Đừng ngăn cản ta, ta phải đi thật nhanh…”

Dù những tài xế già này đều biết thân phận của Lục Tân không hề đơn giản, nhưng lúc này khi đối mặt với hắn, họ cũng không thể khống chế bản thân.

Nỗi sợ hãi như tra tấn đã khiến họ gần như phát điên.

Soạt một tiếng, rất nhiều người đã lao ra cửa, họ muốn liều mạng bỏ chạy.

Mặc dù Lục Tân đứng ngay ở cửa, nhưng hắn đã không ngăn cản họ.

Lúc này, trong lòng hắn cũng dâng lên một cảm giác khó chịu khác thường, nhưng hắn chỉ im lặng.

Hắn không quen xử lý những tình huống như vậy.

Khi những người còn lại của đoàn xe trở nên hỗn loạn như vậy, có một người bất ngờ nhảy xuống giường, linh hoạt như một con mèo rừng, nhào tới cửa ngăn cản những người đang hoảng sợ muốn xông ra ngoài này lại, đồng thời tiện tay tóm lấy người lao ra trước tiên, sau đó giơ tay giáng cho hắn hai cái tát, rồi trừng to mắt mắng:

“Đã đến lúc này rồi, ta xem còn ai trong các ngươi dám bỏ chạy nữa?”

Sự hung hăng của hắn lập tức khiến cho những người đang hoảng loạn kia dần dần khôi phục lại lý trí.

Người vừa lao tới đánh người là Tôn Cẩu Tử, hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào mắt người đó rồi tiếp tục mắng:

“Không nghe thấy Tiểu Lục ca bảo các ngươi đừng hốt hoảng sao?”

“Thủ lĩnh tin tưởng hắn như vậy, lúc này ngươi lại không nghe lời hắn sao?”

“…”

Lục Tân cảm thấy hơi bất ngờ khi đội trưởng đội bảo vệ đã từng nghi ngờ mình trước đó có biểu hiện như vậy vào lúc này.

Một người lưng hùm vai gấu khác cũng nhảy xuống giường, là Tiểu Chu, hắn siết chặt hai nắm tay, nghiến răng nghiến lợi mắng:

“Ai muốn ra ngoài thì qua đây đánh với ta một trận, bây giờ thủ lĩnh... Đã biến mất, muốn cứu họ trở về thì phải dựa vào Tiểu Lục ca!”

Một người thường ngày vẫn rất có uy tín, một người bày sẵn nắm đấm ở đó, hai người họ đã khiến cho những tài xế già khác kinh hãi một phen.

Căn phòng thoắt trở nên yên tĩnh.

Tiểu Chu quay đầu nhìn Lục Tân với hốc mắt hơi đỏ, hắn thấp giọng nói:

“Tiểu Lục ca, vừa rồi chú của ta cũng đã biến mất.”

Lục Tân quay đầu liếc nhìn vị trí mà Lão Chu vừa ngồi lúc nãy.

Giọng nói của Tiểu Chu còn mang theo sự kìm nén và nghẹn ngào:

“Đều tại ta, lúc đó vừa nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, ta liền quay đầu lại theo bản năng, chỉ trong chớp mắt như vậy, chú của ta đã lập tức biến mất... Ông ấy đã biến mất, còn ta thì thì không, cho thấy ông ấy vẫn luôn nhìn ta…”

“Đều tại ta, tại ta không làm chủ được bản thân…”

“…”

Lục Tân nghe ra sự tự trách trong giọng nói của Tiểu Chu, hắn thở dài một hơi rồi gật đầu hỏi:

“Vừa rồi có bao nhiêu người đã biến mất?”

Tôn Cẩu Tử và Tiểu Chu đưa mắt nhìn nhau rồi lập tức đếm số người.

“Tám... Tám người.”

Khi Tôn Cẩu Tử trả lời, giọng nói của hắn cũng khẽ run.

Trước đó chỉ có một hai người biến mất, nhiều hơn một chút cũng chỉ có ba bốn người, nhưng bây giờ thì... Tám chin người đã biến mất chỉ trong nháy mắt.

Số người biến mất ngày càng tăng!

“Ta hiểu rồi.”

Lục Tân gật đầu chậm rãi bước xuống giường, sau đó xách chiếc ghế con ra ngồi ở cửa.

Lục Tân nhớ lại trước đây, Tần Nhiên cũng dùng phương thức gây ô nhiễm tăng dần như vậy.

Từ một người đến hai người, hai người đến bốn người, bốn người đến tám người…

Bây giờ, ở một mức độ nào đó, nó gần như trùng khớp với quy luật biến mất của những người trong đoàn xe này.

Có điều, số người biến mất của đoàn xe không chính xác đến vậy, lẽ nào là vì những người không được chú ý là ngẫu nhiên?

Cường độ tinh thần của quái vật đang không ngừng tăng lên, vì vậy càng ngày nó càng bắt được nhiều người hơn.

Tuy nhiên, chỉ khi nào mục tiêu bị phớt lờ mới bị nó bắt đi.

Chương 584: Lại Có Suy Đoán Mới

“Động tĩnh bên ngoài vừa rồi là do bạn đồng hành của ngươi cố tình tạo ra để thu hút sự chú ý của bọn ta?”

“…”

Lục Tân nghĩ thầm trong lòng, sau đó, hắn phủ định kết luận trước đó.

Trước đó, hắn cho rằng muốn đối phó với con quái vật này, trừ khi có ai đó có đủ mạnh để khiến mọi người trên toàn thế giới phải luôn nhìn chằm chằm vào mình thì mới được.

Nhưng bây giờ, Lục Tân không nghĩ vậy.

Ngay cả khi có người thật sự mạnh mẽ đến vậy, con quái vật vẫn có thể không ngừng bắt những người khác.

Theo lý thuyết, cuối cùng thì dù người này có thực lực đến đâu cũng sẽ rơi vào tay con quái vật, không có cách nào ngăn cản được.

Lý thuyết tương tự còn khiến Lục Tân liên tưởng đến chính mình.

Vừa rồi, mình đã đợi nó trong phòng rất lâu, nhưng nó vẫn không tìm đến.

Nghĩa là nó cũng cảm thấy mình khó đối phó hơn những người khác, nên nó mới không dám đến tìm mình?

Tuy nhiên, nếu sức mạnh của nó càng lúc càng được gia tăng, liệu có phải nó sẽ đối phó với mình sau cùng không?

Lúc này, sự bất mãn trong lòng Lục Tân đang từ từ tăng lên.

Hắn có thể cảm nhận được những tài xế già trong căn phòng này đang nhìn mình với ánh mắt lo lắng, mong đợi và nghi ngờ.

Có lẽ con quái vật cũng đang nhìn mình với ánh mắt đắc ý và tham lam.

Vốn dĩ những người này rất tin tưởng hắn.

Đặc biệt là Tiểu Chu, hắn coi mình như một người chuyên nghiệp và cảm thấy mình có thể xử lý tất cả những việc này.

Thế nhưng bây giờ, mình lại bất lực trước con quái vật này, dường như mình đã trở thành trò cười.

Lục Tân cảm thấy rất tức giận…

Nỗi tức giận này khiến cho cái bóng của hắn hơi nhúc nhích.

“Tốt rồi, ta đã tìm ra cách để đối phó với nó rồi.”

Lục Tân ngồi trên chiếc ghế con ở cửa, hắn hơi ngả người ra sau rồi dựa vào khung cửa.

Lúc này, Tiểu Chu, Tôn Cẩu Tử, và những tài xế còn lại đều giật mình, họ nhìn hắn bằng ánh mắt đầy chờ mong.

“Bây giờ các ngươi không cần nhìn nhau chằm chằm như trước nữa, vì nếu làm như vậy, các ngươi sẽ không thể chống đỡ được đến phút chót, sớm muộn gì cũng sẽ mệt mỏi và bị con quái vật bắt đi.”

Lục Tân chậm rãi nói, rồi đưa mắt nhìn toàn bộ căn phòng.

Sự bình tĩnh trong mắt hắn đã đạt đến cực điểm.

Khi ánh mắt của một người bình tĩnh đến cực điểm, điều mà hắn thể hiện ra ngoài chỉ có là sự lạnh lùng.

“Bây giờ, ta đang nói chuyện với ngươi đấy.”

Ánh mắt của Lục Tân không có tiêu cự, giống như đang nhìn một con quái vật vô hình nào đó trong căn phòng này, hắn lẳng lặng nói:

“Ta biết bây giờ ngươi đang ở trong căn phòng này và ngươi có thể nghe thấy những gì ta nói... Tất nhiên, nếu ngươi không thể nghe thấy cũng không sao, dù sao thì ta cũng có quyết định của riêng mình.”

“Ai đó đã dạy ta rằng, khi đối mặt với những điều quỷ dị, lý trí là ưu thế duy nhất của loài người.”

“Bây giờ ta sẽ dùng lý trí để chiến đấu với ngươi!”

Lục Tân vừa nói vừa ghi chép vào cuốn sổ nhỏ của mình:

“Thứ nhất, thông qua phân tích lần trước và hành vi lợi dụng động tĩnh bên ngoài để đánh lạc hướng và bắt đi rất nhiều người của bọn ta vừa rồi, suy đoán của ta đã được chứng thực. Ngươi chỉ có thể bắt những người không được người khác chú ý.”

“Điều này cho thấy ngươi vẫn luôn ở trong căn phòng này và quan sát tất cả mọi người.”

“Thứ hai, nếu ngươi muốn bắt người của đoàn xe, về lý mà nói, ngươi nên bắt thủ lĩnh của họ sớm nhất mới đúng. Bởi vì sau khi thủ lĩnh bị bắt đi, họ sẽ trở nên hỗn loạn và hoang mang, khiến ngươi càng dễ dàng ra tay. Hơn nữa, khi ngươi mới bắt đầu ra tay, thủ lĩnh của họ đang một mình nghỉ ngơi ở trong phòng, ngươi ra tay bắt cô ta là thuận tiện nhất. Nhưng ngươi đã không làm thế, ngươi thậm chí không ngại chui vào nhà xí để bắt người trước…”

“Ha ha, một con quái vật chui vào nhà xí…”

“Vốn dĩ ta còn băn khoăn không biết có phải vì thủ lĩnh của họ ít nhiều đã xuất hiện biến dị nên ngươi mới không dám tùy tiện bắt cô ta không. Thế nhưng vừa rồi, ngươi đã đã nhân cơ hội bắt cô ta đi, dù cô ta đang ngồi ngay bên cạnh ta... Vì cô ta là thủ lĩnh nên luôn được mọi người trong đoàn xe để mắt. Trước đó, không phải là ngươi không muốn bắt cô ta, mà là ngươi không có cơ hội để bắt cô ta,.”

“Cô ta là người được chú ý nhiều nhất, và cũng là người mà ngươi khó bắt nhất trong đoàn xe này.”

“Đã vậy, sao ngay từ đầu ngươi không vào phòng cô ta để bắt người?”

Nói đến đây, Lục Tân nheo mắt lại, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng:

“Bởi vì ngươi không thể.”

“Cô ta đã khóa trái cửa phòng, và đóng cửa sổ, nên ngươi không thể vào được.”

Nói đến đây, Lục Tân mỉm cười và cầm bút ghi lại:

“Vì vậy, ngươi là một thực thể.”

“Ngươi chỉ có thể khiến cho mọi người không thể nhìn thấy ngươi, hoặc thậm chí không thể chạm vào ngươi?”

“... Điểm này còn nhiều nghi vấn.”

“Nhưng dù nói thế nào thì điều này và việc biến mất trong không khí vẫn là hai việc khác nhau. Dù mọi người đều không nhìn thấy ngươi, nhưng khi ra ngoài ngươi vẫn phải tránh bọn họ, vẫn có những động tác như mở cửa và đóng cửa, mở cửa sổ và đóng cửa sổ. Suy cho cùng thì trong lĩnh vực ô nhiễm tinh thần, ta cũng từng trải qua đào tạo chuyên nghiệp. Năng lực tinh thần chủ yếu ảnh hưởng đến con người, nhưng không thể thay đổi một số quy luật trong thế giới thực.”

Chương 585: Bà Chủ Nhà

“Thứ ba, ngươi đã mất thời gian từ chiều đến tối với ta nhưng vẫn không làm gì được ta, ngươi giống như một kẻ nhát gan rụt rè và sợ hãi. Hồi chiều, ta đã ở trong căn phòng sát vách đợi ngươi lâu như vậy, cũng không thấy ngươi đến tìm ta, điều này cho thấy, thực ra ngươi cực kỳ sợ ta?”

“…”

“Nếu đúng như vậy thì mọi chuyện đã trở nên đơn giản.”

Nói đến đây, Lục Tân mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó lấy ra ba điếu thuốc có đầu lọc màu vàng kim cuối cùng từ trong chiếc hộp sắt màu đen trong túi, hắn ném cho Tiểu Chu một điếu, Tôn Cẩu Tử một điếu, rồi từ từ châm lửa cho điếu cuối cùng, khóe miệng hắn cũng hơi nhếch lên với một góc độ kỳ lạ, hắn khẽ nói:

“Sao ta phải đi tìm ngươi làm gì? Ta chỉ cần biết ngươi đang ở trong căn phòng này là đủ.”

“Ta sẽ canh giữ ở cửa, không để cho ngươi có cơ hội rời đi.”

“Tin ta đi.”

“Dù ngươi đi lướt qua bên cạnh ta để ra ngoài, hay là đập vỡ cửa sổ để chạy trốn, ta đều phát hiện ra ngươi.”

Lục Tân dừng lại giây lát rồi mỉm cười rạng rỡ, nhưng giọng nói của hắn lại hơi đáng sợ:

“Giây phút đó, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã sinh ra trên đời…”

Bầu không khí bỗng trở nên vô cùng áp lực.

Khi nói ra những lời đó, thái độ của Lục Tân vẫn rất bình tĩnh, giọng điệu cũng giống hệt như ngày thường. Nhưng, có thể vì khi thốt ra những lời này, biểu cảm trên mặt hắn quá lãnh đạm, hay phải nói là vô cảm nên tạo cho người ta một cảm giác âm trầm khó lòng giải thích.

Trong phòng của Tôn Cẩu Tử, đám người tiểu Chu run lên trong vô thức, cảm giác như nhiệt độ trong phòng chợt hạ xuống mấy độ vậy.

Không khí như đang giằng co.

Lục Tân không cố nhìn những người còn lại trong phòng nữa, hắn nhắm hai mắt lại, tựa người lên khung cửa, trông như đang nghỉ ngơi. Nhưng mỗi một người đứng trong phòng đều cảm thấy ớn lạnh như đang bị thứ gì đó để mắt tới.

Đó chính là em gái Lục Tân. Lúc này cô bé đã bắt đầu hành động, cơ thể nho nhỏ nhẹ nhàng bò qua vách tường, trần nhà, len lỏi qua các cột chống nóc nhà, trèo qua giường nệm, lướt qua người tiểu Chu và Tôn Cẩu Tử. Trông cô bé giống như một con thú nhỏ mặc váy trắng đang chăm chú quan sát làn khói trắng lan tỏa trong phòng. Cô bé hết nhìn nơi này, lại lục lọi nơi khác, vừa tỏa ra khí tức âm u, vừa tìm kiếm con quái vật vô hình.

Con chó nhỏ không da không biết từ đâu chui ra, nó lặng lẽ bò lại gần Lục Tân, muốn dựa sát vào hắn. Nhưng khi bị Lục Tân liếc cho một cái thì nó lập tức cụp đuôi lui về sau.

Trách nhiệm của nó là giúp Lục Tân giảm tỏa bớt phần nào cảm xúc đè nén trong lòng, nhưng nó nhận ra rằng bây giờ Lục Tân không muốn.

Qua một hồi lâu thật lâu vẫn không có ai nói chuyện, cũng chẳng có ai dám động đậy.

Thời gian tiếp tục trôi qua, không có bất cứ ai lại đột nhiên biến mất.

Vốn đã ở trong bầu không khí khẩn trương cực độ, lại bỗng nhiên xuất hiện cảm giác nhất thành bất biến thật sự khiến người ta cảm thấy rất khó chịu.

Giữa bầu không khí căng như dây đàn này, từ trong sân bỗng bay tới mùi máu tanh nồng nặc. Cái mùi này cực kỳ gay mũi, không phải cái loại máu tươi có hương thoang thoảng, mà là mùi máu đã để lâu đến nỗi bắt đầu biến chất, trở nên hư thối.

Mùi càng ngày càng nồng, khuếch tán ra khắp cả căn phòng, tựa như đang có thứ gì đó tiến lại gần.

"Khụ khụ…”

Trong khoảng sân tĩnh mịch chợt vang lên một chuỗi tiếng ho khan. Tiếng ho này xảy đến cực kỳ đột ngột, khiến người nghe cảm thấy rợn cả gai ốc.

Trong phòng, dù là Tôn Cẩu Tử hay là tiểu Chu cũng đều vô thức quay đầu lại nhìn. Chẳng biết từ lúc nào mà bên ngoài khoảng sân tối đen như mực đã xuất hiện thêm một người. Mặt mày cô trắng bệch như tuyết, môi lại cực kỳ rực rỡ, tạo cho người ta cảm giác nổi cả da gà khi bất chợt nhìn thấy cô.

Hai người họ trợn trừng mắt nhìn một hồi, rồi lại đồng thời thở phào nhẹ nhõm, trong lòng chửi thầm hai tiếng mẹ kiếp theo bản năng. Hóa ra người tới là bà chủ của nhà nghỉ, cô mặc áo lông hồng, dáng người đẫy đà, trên mặt đánh một lớp phấn thật dày, trắng bệch như tuyết, trên môi tô một màu son đỏ rực. Tuy dáng người cô mập mạp, nhưng khi đi đường lại lặng yên không phát ra bất cứ tiếng động nào.

"Mấy người đang làm gì vậy?"

Bà chủ chầm chậm tiến lại gần, nghiêng đầu quan sát bốn phía trong phòng tập thể:

“Từ xa đã nghe các ngươi đứng trong đây la hét rồi đấy…”

Tiểu Chu và Tôn Cẩu Tử bày ra bộ dạng muốn nói lại thôi. Lúc này, ai trong số hai người cũng muốn mắng bà chủ một tiếng, từ lúc nào mà trở nên dọa người như thế vậy?

Nhưng suy xét đến việc Lục Tân đang ở bên cạnh, bọn họ lại nhịn xuống. Với người quen phục tùng trưởng đoàn xe như họ, họ biết lúc nào nên mở miệng, lúc nào nên im lặng lắng nghe.

Chương 586: Đầu Mối

Lúc này Lục Tân cũng mở mắt ra, quay đầu nhìn bà chủ. Trên mặt hắn không để lộ bất kỳ biểu cảm gì, cứ lẳng lẳng đứng đó nhìn như vậy. Sau đó, hắn nhìn thấy bà chủ của nhà nghỉ này ung dung lắc lắc mông tiến tới trước mặt hắn.

Biểu cảm và sắc mặt của cô cực kỳ bình thường, nhưng không hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy có hơi cứng nhắc. Nhưng đây chỉ là cảm giác chứ không phải chứng cớ xác thực gì nên Lục Tân cũng không quá nóng nảy, hắn chỉ cẩn thận quan sát cô, trong lòng thầm suy đoán xem rốt cuộc cảm giác quái dị phát ra từ người cô đến từ đâu.

Trên người cô không có con quái vật tinh thần nào, cho nên hẳn là không phải do bị ô nhiễm. Như vậy, là vì có dị biến giả ảnh hưởng tới cô ư?

Đối với Lục Tân mà nói, hai chuyện này có sự khác biệt rất lớn. Hắn có thể trực tiếp nhìn thấy tinh thần quái vật, nhưng việc này cũng phải xem tình huống. Nếu tinh thần quái vật giấu trong cơ thể của người bị ô nhiễm thì hắn không thể nhìn thấy được nó. Mặt khác, hình như một số dị biến giả có cách ô nhiễm người khác cực kỳ bí ẩn, đừng nói là không thể tự mình nhìn thấy, cho dù hắn có dùng tới công cụ tinh vi để quan sát thì cũng không phát hiện được gì bất thường.

Vì vậy, bây giờ hắn chỉ có thể dựa vào trực giác và... tra hỏi.

Do đó, sau một hồi trầm ngâm, Lục Tân nhẹ giọng hỏi:

“Ngươi và con quái vật trong phòng này là cùng một bọn sao?"

Bà chủ nghe thấy vậy thì tỏ vẻ rất khó hiểu:

“Cùng một bọn gì cơ? Ta có chồng có con rồi…”

Nghe thấy bà chủ trả lời, trên mặt Lục Tân khẽ để lộ nụ cười.

Hắn tò mò hỏi:

“Có chồng rồi mà sao ngươi vẫn còn muốn thông đồng với lão Chu thế?"

Sắc mặt bà chủ bỗng trở nên vô cùng quái lạ:

“Ta... có làm vậy sao?"

"Ngươi không có."

Lục Tân nói:

“Thắt lưng Lão Chu không tốt, dù dụ dỗ ai thì cũng chẳng người nào chịu mắc câu cả, nhưng ngươi đã bại lộ rồi... nếu thật sự là bà chủ thì sẽ trực tiếp mắng người…”

Hắn vừa dứt lời, bầu không khí xung quanh bỗng trở nên càng thêm nặng nề. Trời đã vào đông, gió lạnh chợt nổi lên, thổi luồn qua cửa, ập vào phòng tập thể, khiến bóng đèn treo trên trần nhà khẽ đung đưa.

Theo sự lay động của ánh đèn, bóng của mọi người ở đây cũng chuyển động theo, lúc to lúc nhỏ, dài ngắn thất thường.

Bóng của Lục Tân cũng thế. Hắn ngồi cạnh cửa, dưới sự lay động của ánh đèn, cái bóng dưới chân như dài ra, hòa làm một với bóng tối bên ngoài căn phòng.

Hình như đây là một chuyện vô cùng bình thường. Điều bất thường chính là khi bóng đèn đi về phía ngược lại, cái bóng của Lục Tân lại không rút về theo.

"Vụt…”

Nếu cẩn thận quan sát, sẽ nhận ra bên ngoài phòng, trong bóng đêm tối tăm, có một cái bóng đen hơn những chỗ khác. Nó lượn lờ trong bóng tối, sau đó vươn người trong nháy mắt, phi thẳng ra phía sau lưng bà chủ.

"Ha ha…"

Đúng vào lúc này, từ bên ngoài phòng vang lên tiếng cười quái dị. Chúng phát ra từ người bà chủ, nhưng rõ ràng lúc này miệng bà chủ không hề mở, chỉ có lớp thịt mỡ run lên khe khẽ mà thôi.

Thế rồi, cơ thể mập mạp của cô bỗng nhảy vọt sang bên cạnh, nhẹ nhàng tránh được đòn tấn công của bóng đen, phải nói là linh hoạt đết khó tin. Sau đó cơ thể cô vững vàng đáp xuống đất, đồng thời, một giọng nói vang lên:

“Quả nhiên ngươi là dị biến giả, còn là một dị biến giả cực kỳ mạnh."

Lục Tân cau mày, nhìn về phía cô, sau đó nhận ra cô không hề nói lời nào, giọng nói kia truyền tới từ phía sau cô.

"Thật sự rất cổ quái…”

Lục Tân ung dung tự hỏi, cả người vẫn ngồi yên ở cửa, dù có chuyện gì đi chăng nữa thì mình phải bảo vệ tốt cánh cửa này, không thể để quái vật bên trong trốn thoát được.

Đã hứa thì phải giữ lời.

Nhưng những cái bóng dưới chân hắn bỗng tán loạn hết cả lên, cơ thể dán sát xuống mặt đất, phát ra tiếng kêu khì khì.

"Hửm?"

"Không thể nói chuyện một chút sao?"

Phía sau bà chủ mập lại vang lên tiếng nói, mà thân hình mập mạp của cô cũng không ngừng chuyển động, nhảy nhót khắp nơi một cách linh hoạt, tốc độ lại cực kỳ nhanh. Hơn nữa, Lục Tân cảm thấy có gì đó không bình thường, dường như cô luôn có thể nhanh hơn cái bóng của hắn một bước. Mỗi lần cái bóng của hắn nhào tới tấn công cô, cô đã sớm né sang một bên, nhanh nhẹn tránh né.

Đây là lần đầu tiên cái bóng của hắn không thể bắt kịp được đối thủ, cũng vì vậy mà không thể tiêu diệt được cô.

Nếu đã vậy thì…

Lục Tân nghĩ thầm trong lòng, sau đó đứng dậy. Ngay tại thời khắc hắn vừa đứng lên, cơ thể gần như che lấp hết bóng đen sau lưng, cái bóng của hắn cũng lớn bổng lên trong nháy mắt, đổ ập về phía bà chủ tựa như một cơn thủy triều đen. Bà chủ hét lên một tiếng, chỉ chút nữa thôi là cả người đã bị đẩy ra xa gần chục mét, nhưng ngay lúc đó, thân hình mập mạp chợt dẫm lên phần mui của một chiếc xe, mượn lực nhảy lên giữa không trung, hoàn thành một cú xoay người tuyệt đẹp, rồi vững vàng đáp xuống đất…

"Rắc…”

Từ chỗ mắt cá chân của cô truyền tới tiếng vang giòn rụm.

... Tuy động tác rất linh hoạt, nhưng tố chất cơ thể lại không theo kịp, cho nên dưới áp lực to lớn đến từ thể trọng khổng lồ, cô đã bị trặc chân.

Chương 587: Ngươi Thật Dễ Thương

"Ha ha…”

Trên mặt Lục Tân lộ ra nụ cười, cái bóng cũng nhào thẳng ra ngoài theo. Trên mặt bà chủ hiện lên biểu cảm đau đớn và hốt hoảng, dưới sự khống chế của một sức mạnh kỳ bí nào đó, cô dường như không để tâm đến đau đớn, cứ thế tiếp tục tránh né, nhưng không ít thì nhiều, vết thương dưới chân vẫn ảnh hưởng tới động tác của cô, vì vậy cô không thể trốn thoát đòn tấn công của cái bóng nữa.

Chỉ chớp mắt cái bóng màu đen đã leo lên được người của cô, sắp bao phủ lấy cô thì đúng vào lúc này, Lục Tân chợt xoay người, giơ tay cầm lấy cái bóng đèn đang không ngừng lung lay kia.

Bóng đèn được giữ lại, cái bóng cùng ngừng chuyển động. Vì vậy cái bóng đã chạy tới trước mặt bà chủ bỗng dừng lại trong nháy mắt, sau đó nhanh chóng lui về phía sau.

Cổ họng bà chủ như bị thứ gì đó chặn lại, hổn hển dãy dụa một chút, sau đó hai mắt trợn trắng lên, té nhào xuống đất, mông chổng lên trời.

Lúc này phía sau cô xuất hiện một bóng người cao gầy đang lẳng lặng nhìn Lục Tân. Giờ hắn mới hiểu được sự kỳ lạ trên người bà chủ là đến từ đâu. Trông thì có vẻ cô chỉ có một thân một mình, nhưng đằng sau cơ thể mập mạp đó lại luôn có một người lẽo đẽo phía sau. Đặc biệt, nhất cử nhất động của người này lại luôn đồng bộ hoàn toàn với bà chủ, mượn cơ thể của cô để che giấu bản thân.

Vừa rồi, cho dù Lục Tân có điều khiển cái bóng giết chết bà chủ thì cũng chẳng khiến hắn bị thương được, vậy nên hắn mới thu cái bóng về.

Tên kia hình như cũng biết Lục Tân phát hiện ra hắn, hơn nữa chân bà chủ cũng đã bị thương, bèn đơn giản từ bỏ việc tiếp tục không chế cô.

Hai người đứng cách nhau khoảng hơn hai mươi mét, cứ thế chăm chú quan sát đối phương.

"Ngươi là một người hiền lành, không thích làm bị thương người vô tội, ta thích người như ngươi."

Cái bóng người cao gầy kia nói năng nhỏ nhẻ:

“Sao chúng ta không ngừng tay lại, nói chuyện thẳng thắn với nhau chút đã?"

Lục Tân lẳng lặng nhìn người đang núp trong bóng tối, hắn đứng trong một căn phòng nằm ngoài phạm vi chiếu sáng của ánh đèn, nhưng nương theo ánh trăng mờ mờ trên đỉnh đầu, hắn vẫn có thể miễn cưỡng nhận ra hình dạng của người kia. Tên đó là một người đàn ông mặc tây trang thẳng thớm, dáng người thon gọn, rất cao, trong bóng đêm, ánh mắt sáng ngời càng thêm rõ ràng... ánh mắt kia thật sự rất sáng, trần đời chắc không còn ai có mắt sáng hơn hắn.

Vì trên mặt hắn chẳng có ngủ quan gì, chỉ có đúng một con mắt dựng thẳng đứng. Con mắt kia dài tới gần hai mươi xăng-ti-mét, rộng khoảng mười xăng-ti-mét, đồng tử tối đen như mực, chỗ tròng trắng hiện lên đầy tơ máu.

Phần còn lại của cái đầu bao gồm mí mắt trái và phải, máu thịt đỏ tươi và đầy nếp nhăn, tất cả tạo thành một cái đầu hoàn chỉnh.

Tất nhiên là không có tóc.

Giữa đêm khuya thanh vắng tối tăm lại xuất hiện một sinh vật lạ lùng như vậy thật sự là chuyện rất cổ quái, không cách nào diễn tả nổi.

"Nói chuyện gì đây?"

Lục Tân đứng lặng nhìn tên nhân loại này một hồi lâu, cơ thể bỗng hơi run lên một chút, biểm cảm trên mặt lộ vẻ quái dị:

“Ngươi trông khá dễ thương đấy…”

"Ách... Cảm ơn!"

Bóng người đó có vẻ cũng không ngờ tới phản ứng của Lục Tân nhìn mình lại như vậy, nói một tiếng cảm ơn, vẻ mặt có chút kỳ quái.

... Đương nhiên không có cách nào để nhìn thấy biểu cảm của hắn một cách trực quan. Chỉ có thể phân biệt qua con mắt duy nhất trên mặt hắn, con ngươi hơi co lại, mí mắt hai bên hơi nhăn cũng giống như lông mày của người bình thường.

Điều này dường như cho thấy đánh giá của hắn về Lục Tân không chắc là thật lòng hay là chế giễu nữa.

Chẳng qua cử chỉ của hắn vẫn rất tao nhã, nhẹ nhàng lấy ra một chiếc khăn tay màu trắng, lau khóe mắt, rồi thì thào nói:

"Hy vọng chúng ta có thể nói chuyện trước, bọn ta vẫn luôn có thiện ý với các dị biến giả."

Lục Tân nhận ra giọng của hắn phát ra từ phía bụng dưới.

"Thì ra ngươi cũng có thật?"

Lục Tân cẩn thận phân biệt mới phát hiện dưới chân người này còn có một cái bóng mờ mờ ảo ảo.

Hắn hơi cau mày.

Cảm giác người này với bộ não mà hắn gặp ở thị trấn Bạch Tháp có cùng bản chất, không rõ là người hay quái vật nữa.

Đối mặt với một người lịch sự, hắn cũng rất lịch sự:

"Nói đi, muốn nói chuyện gì?"

Người chỉ có đôi mắt dọc trên khuôn mặt, đuôi mắt hơi cong xuống trông như đang cười, giọng nói phát ra từ bụng dưới:

"Trước đây những chuyện ngươi đối xử không được tốt với bọn ta, tất nhiên, bọn ta càng mong chỉ là hiểu lầm. Ngươi đã giết rất nhiều người của bọn ta, đương nhiên, đây cũng có thể là hiểu lầm. Thế nhưng vấn đề là ngươi đã lấy đi phần tài liệu rất quan trọng..."

Hắn hơi ngừng lại một chút rồi nói:

"Nếu ngươi sẵn sàng giao trả lại và giữ bí mật, bọn ta sẽ rất cảm kích. Hoặc một dị biến giả như ngươi cũng có thể cân nhắc trở thành thành viên của bọn ta thì bọn ta sẽ càng yên tâm hơn với ngươi."

Chương 588: Trả Lương Bao Nhiêu

"Trở thành thành viên của các người?"

Lục Tân cũng hơi ngạc nhiên khi nghe thấy lời này, trầm mặc một lát rồi nói:

"Các ngươi trả lương bao nhiêu?"

Người chỉ có một con mắt trên khuôn mặt kia nghẹn lời, hắn dường như không ngờ Lục Tân sẽ hỏi vấn đề này.

Hắn dừng một chút, nói:

"Tiền với bọn ta không thành vấn đề, cũng chỉ là một con số mà thôi."

Lục Tân nói:

"Ít nhất là một triệu tiền lương hàng năm thì hẵng nói..."

Đối phương lại im lặng một lát, con mắt duy nhất trên khuôn mặt nheo lại như có chút khó hiểu

Sau đó hắn thấp giọng mở miệng:

"Giá của ngươi cũng thấp quá rồi."

Lục Tân cũng có vẻ hơi ngại, cười nói:

"Hết cách rồi, còn phải nuôi cả gia đình nữa mà..."

Sau đó hắn lại không nhịn được hỏi:

"Các ngươi để ta gia nhập làm công việc gì?"

Đối phương thành khẩn trả lời:

"Bọn ta thậm chí còn không cần ngươi phải làm gì cả, bọn ta sẽ chỉ giúp ngươi thực hiện mong ước, tất cả... những mong ước!"

"Ách..."

Lục Tân hơi sững sờ, chân thành nói:

"Nói thật, những lời này của ngươi rất giống đang lừa gạt nha!"

"..."

Người chỉ có một con mắt trên mặt kia gần như mất kiên nhẫn.

Một lúc sau, hắn mới nhẹ giọng thở dài:

"Ta thật sự rất có lòng mời người gia nhập, ngươi có thể có chút thành ý được không hả?"

Lục Tân hơi ngơ ngác, sau đó mới lắc đầu, nói:

"Ta kỳ thực rất có thành ý, những gì ta nói cũng đều là thật. Tổ chức này của ngươi không chỉ không chính quy, hơn nữa rõ ràng là bất hợp pháp. Bây giờ ta chính thức thông báo cho ngươi, ngươi mau thả tất cả người của đoàn xe ra, sau đó đi tự thú có thể còn được khoan hồng, bằng không đợi tới lúc ta thực sự ra tay thì không cách nào ngăn cản được nữa..."

Hắn nghiêm túc nhìn người đàn ông mặc vest một cái, nói:

"Ngươi có khả năng sẽ phải chết..."

"..."

Người đàn ông mặc vest chỉ có một mắt trên khuôn mặt lại ngớ ra một lát, sau đó mới cười:

"Xem ra ngươi thực sự đang nói chuyện rất nghiêm túc. Chỉ có điều hiện tại người của ngươi đều nằm trong tay ta, ngươi còn đang bị bọn ta bao vây, lấy đâu ra tự tin để nói những lời này vậy chứ?"

"Bạn của ta quả thực đang ở trong tay ngươi."

Lục Tân càng hình dung một cách chuẩn xác hơn, nhìn ra phía sau một cái:

"Nhưng ta cũng cất nó trong nhà rồi nha!"

"Vậy sao?"

Người đàn ông mặc vest bật cười rồi đột nhiên giơ tay lên, "pằng" một tiếng...

... Một viên đạn bay thẳng về phía Lục Tân.

Với tình huống có súng trong tay, có thể dễ dàng tận dụng lợi thế khi đối thủ không chuẩn bị súng, tuy nhiên Lục Tân tập trung nhìn chằm chằm đối phương như vậy thì lại rất khó để nắm lấy cơ hội này. Thế nhưng lúc này, người đàn ông mặc vest bất ngờ giơ tay bắn, động tác lại khiến người ta cảm thấy quá đột ngột, như thể hắn rất giỏi trong việc nắm bắt sơ hở của đối phương, có thể nhân một khoảnh khắc sự chú ý đối phương bị phân tán mà nổ súng.

"Bạch!"

Hai chân Lục Tân không nhúc nhích, cả người lại thẳng tắp nghiêng sang một bên, giống như bị bẻ gãy từ phần eo vậy.

Nghiêng một cái liền né được viên đạn kia, nó bắn vào bức tường phía sau hắn.

"Hệ Tri Chu?"

Người đàn ông mặc vest có chút bất ngờ, liên tục nổ súng.

Nếu ví sự chú ý của con người như một sợi dây, thì đường dây này tất nhiên là đứt quãng, bởi không một ai có thể luôn duy trì sự tập trung cao độ được. Mà người đàn ông mặc vest kia lại rất giỏi trong việc nắm bắt điều này vì mỗi một viên đạn mà hắn bắn ra đều mang lại cảm giác cực kì chính xác và lắt léo. Có đôi khi, Lục Tân thậm chí còn thoạt nhìn như tự chủ động va vào viên đạn của hắn.

Cảm giác bị kiểm soát ở mọi nơi thật kỳ lạ.

Lục Tân có chút mất kiên nhẫn, cái bóng dưới chân đã sớm nhào thẳng ra ngoài.

Lúc này, hắn đang đứng, bóng đèn sau lưng khiến cho bóng của hắn trở nên vừa to vừa rộng, liên tục lan ra phía trước.

Giống như một bức tường đang lan tràn ra, cho dù là diện tích mà cái bóng bao phủ hay là tốc độ nó lan ra phía trước, đều cho thấy rõ với tốc độ của người đàn ông mặc vest kia thì không thể nào tránh thoát được. Hay nói cách khác, dưới bất cứ số liệu tính toán nào, hắn đều sẽ bị cái bóng bắt được.

Nhưng dưới tình huống như thế này, cái bóng vẫn kịp thời phản ứng, hắn nhanh chóng xông về phía trước, vọt tới cạnh bà chủ đang nằm sấp dưới đất, đạp một phát lên mông bà, “đùng” một tiếng, đè cơ thể bà dí xuống đất. Đồng thời, nhảy vọt lên cao, mượn lực mà leo lên đầu xe tải lớn.

Sau đó vặn xoay người, thuận thế bắn một phát súng về phía Lục Tân.

Phát súng này như được tính toán vô cùng chuẩn xác từ trước, bắn thẳng vào bụng dưới của Lục Tân một cách chính xác.

Đối với người đang đứng vững trước cửa và điều khiển cái bóng như Lục Tân, đây là điều mà hắn khó tránh nhất.

Sau phát đầu, lại tiếp tục thêm một phát nữa.

Phát súng thứ hai thoạt nhìn có vẻ như bắn hụt, trực tiếp bắn về vị trí bên trái Lục Tân.

“Hắn biết trước mình muốn tránh sang bên đó…”

Lục Tân đã nhấc một chân lên, định bước sang trái, nhưng lại đột ngột thu chân lại.

Trong lòng chợt loé lên một suy đoán, biết bản thân không thể tiếp tục bước sang, mà trong lúc hắn đang do dự, Lục Tân cũng không kịp thoát khỏi viên đạn đang bắn về phía mình, trong lúc chuyển giao tâm trí, hắn căn bản không còn sự lựa chọn nào, chỉ có thể nhanh chóng nhấc tay lên, cái bóng trong nháy mắt quay trở lại vị trí trước người hắn, cuộn lên trên, trong tích tắc cuốn lấy viên đạn đang bắn về phía hắn.

Chương 589: Năng Lực Tàng Hình

“Rắc…”

Viên đạn méo mó, biến thành sắt vụn.

Trong đầu Lục Tân trong nháy mắt xuất hiện rất nhiều suy nghĩ tiêu cực.

Trong đó phần lớn xuất phát từ sự phàn nàn của cha, hắn đang trách bản thân tại sao lại vô dụng như vậy, vậy mà lại để cho đối phương biết được mục đích của mình.

Người đàn ông mặc vest kia xác định bản thân không muốn làm hại đến bà chủ nên mới đạp lên mông bà chủ tránh khỏi sự công kích của cái bóng, lại dùng súng ép cái bóng quay lại giải cứu. Cảm giác bị động này, thật quá khó chịu rồi, không thể chịu được…

Lúc suy nghĩ này xuất hiện, sau lưng Lục Tân phát ra hai âm thanh.

Một là âm thanh viên đạn bắn vào tường do người đàn ông mặc vest kia bắn.

Hai là thứ âm thanh lốp ba lốp bốp, tiếng vặn bẻ xương cốt kỳ lạ truyền ra từ căn phòng có giường ghép lớn.

Lục Tân trong nháy mắt quay đầu lại, liền nhìn thấy một mảng màu đỏ chói mắt.

Đông thời ngửi thấy mùi máu tanh.

Đó là vô số xúc tu thoạt nhìn như tuôn ra người từ con quái vật toàn thân mọc đầy các loại xúc tu, tựa một con bạch tuộc đỏ như máu trong chốc lát xông thẳng đến trước người hắn, xúc tu khổng lồ đã quấn vào người Lục Tân trước lúc hắn kịp phản ứng, cảm giác lạnh lẽo kì lạ mà trông không tràn vào trong đầu Lục Tân khiến hắn như bị nuốt chửng…

Trong lòng hắn tuôn ra loại cảm giác bị cả thế giới lãng quên.

Giống như buổi hoàng hôn lúc nắng chiều xuống đằng Tây, một đám trẻ con chơi với nhau đang chạy nhảy mà về nhà ăn cơm, lại quên đi mất một người bạn rất muốn chơi với chúng đang mong mỏi trốn sau cây đợi bọn chúng tìm ra.

Chơi trò trốn tìm không phải vì để trốn đi mà là để các bạn nhỏ khác tìm ra mình.

Nhưng những bạn nhỏ kia lại quên không đi tìm hắn, bởi vậy hắn luôn trốn mãi.

“Hô…”

Lục Tân rất nhanh sau đã tỉnh lại, lúc hắn ngẩng đầu nhìn qua, đột nhiên nhìn thấy người lúc trước đã biến mất.

Trước mặt hắn, đang dùng xúc tu quấn lấy hắn là một con quái vật thân hình thấp bé, trên người chỉ có lớp da đỏ như máu, nơi toả ra mùi tanh hôi hẳn là ở hai cánh tay, lại chỉ mọc ra vài cái xúc tu, trên mặt không có ngũ quan, chỉ có hai cái tai to lạ thường, dường như nó luôn hy vọng có thể dùng đôi tai này nghe được tất cả mọi âm thanh.

Trên người nó có một cảm giác kì lạ, cứ như thể lúc nhìn chằm chằm vào nó là sẽ có thể nhìn thấy nó.

Nhưng chỉ cần hơi rời mắt đi, nó liền biến mất, không phải không nhìn thấy mà là triệt để biến mất khỏi thế giới này.

Giống như, bản thân mình không muốn để ý đến nó nữa.

Nhìn thấy nó sẽ bỏ qua nó, chạm vào nó sẽ vô thức quên đi nó và cả người sau lưng nó.

Mỗi một người đang ở đằng sau lưng con quái vật này.

Lần lượt là lão Lý, Điền Ngưu Tử và mấy người khác của đoàn xe, thậm chí mấy người thủ lĩnh cũng ở đây.

Hầu hết mọi người lúc này đều đặt hai tay trên vai người đằng trước, cúi đầu, xếp thành hàng giống như đại bàng ăn gà, họ như mất đi tri giác, chỉ biết lặng lẽ nằm sấp sau lưng người kia, ngây ngốc cử động.

Xếp cuối chính là lão Châu.

Họ như biến thành một phần của rắn đồ chơi, hoàn toàn mất hết ý thức và nhận biết.

Chỉ biết ngây ra, tay để lên vai người đằng trước, chầm chậm cử động.

Bất mãn trong lòng Lục Tân tiêu tan, hắn có chút bất ngờ.

"Không thể phủ nhận rằng năng lực của ngươi rất hiếm thấy, hiếm ai có được....."

Lúc này, người đàn ông chỉ có một mắt đang ở trong sân nhỏ giọng nói.

Vì Lục Tân đang quay lưng lại nên lúc nói chuyện hắn không thể thấy được biểu cảm của Lục Tân mà chỉ nghe thấy được nụ cười đầy vẻ tự tin:

"Vừa rồi lúc ngươi nói phải đứng canh trước cửa đã dọa đồng nghiệp của ta sợ, cũng vô tình nắm được điểm yếu của nó. Hơn nữa năng lực của ngươi rất kỳ lạ, nhưng rõ ràng là ngươi vẫn phạm sai lầm rồi."

"Lúc ngươi chặn hắn ở trong nhà chẳng khác nào ngươi đang vạch áo cho người xem lưng...."

Hắn vừa nói vừa thay băng đạn mới, sau đó hắn chậm rãi đi tới, giơ súng về phía Lục Tân, cười nói:

"Bây giờ, ta phải nghĩ xem nên giết ngươi hay là bắt ngươi."

Trong tầm nhìn của hắn, Lục Tân đã thay đổi, cơ thể hắn đã cứng đờ, trên người không còn tí sức sống, theo kinh nghiệm trước đây thì nhiệm vụ của hắn tới đây là hoàn thành, giờ chỉ cần xem xem cuối cùng nên cẩn thận dọn dẹp dị biến giả quái dị này luôn hay là chu đáo đưa hắn về thẩm vấn trước?

"Ngươi không tính nói những chuyện mà ngươi biết cho ta nghe à?"

Trong lúc hắn đang suy nghĩ thì đồng tử hắn đột nhiên co lại giống như phát hiện ra chuyện gì đó.

Giây tiếp theo, hai chân hắn không hề cử động, nhưng cơ thể lại đột ngột giật lùi về sau, đồng thời giơ súng.

"Rắc!"

Cũng ngay lúc hắn lùi người lại, Lục Tân đang bất động đột nhiên quay đầu lại một cách cứng nhắc.

Cơ thể hắn bất động, chỉ có cổ là xoay một trăm tám mươi độ về hướng người đàn ông mặc âu phục rồi mỉm cười....

Ngay sau đó, bỗng nhiên đầu hắn nghiêng sang một bên để né viên đạn vừa bắn về phía mình.

"Sao lại thế này?"

Nhìn thấy cảnh tượng vô cùng kỳ lạ này, giọng điệu người đàn ông mặc âu phục có chút thay đổi.

Đây là lần đầu tiên hắn xuất hiện giọng điệu này từ sau khi hắn tự hiện thân.

Chương 590: Bắt Được Một Tên

"Ngươi khoan hẵng kích động...."

Lục Tân bẻ cổ ra phía sau, hắn không thèm để ý người đàn ông mà lo cúi đầu nhìn thoáng qua cái bóng của chính mình, rồi nhẹ giọng nói.

Sau đó hắn xoay đầu trở về, và nói:

"Em gái, buông ta ra được rồi."

Lúc này, con bé đang giơ hai tay để vặn đầu hắn.

Nếu không Lục Tân cũng không thể tự mình xoay cổ một vòng như vậy được.

Đương nhiên cho dù có em gái giúp đỡ thì cổ hắn vẫn hơi đau nhức.

Sau khi bẻ cổ rắc rắc thì hắn mới thấy thoải mái hơn nhiều.

Hắn chậm rãi quay đầu, nhìn con quái vật nhỏ với nhiều xúc tu trước mặt, sau đó hồi tưởng lại một vài chi tiết rồi nói:

"Vậy là năng lực của ngươi là không bị người khác nhìn thấy à?"

"Không phải là tàng hình, mà là trên người ngươi có cơ khí khiến người thường trong vô thức sẽ không thấy được ngươi. Ở mức độ nào đó thì còn ghê gớm hơn cả tàng hình. Vì ngay cả khi con người có thấy hoặc tóm được giấu vết của ngươi thì cũng sẽ bị ngươi tẩy não. Vậy thì không ai có thể tìm thấy ngươi vì tất cả mọi người đều sẽ theo bản năng mà không muốn đi tìm ngươi nữa."

"Ngươi bắt người ta đi những thực chất là đang ô nhiễm họ."

"Người thỏa mãn điều kiện ô nhiễm là phải tiếp xúc và không bị người khác chú ý."

" Kiểu dị biến giả như ngươi chơi trốn tìm chưa bao giờ thua đúng không...."

Hắn chậm rãi nói rồi ngẩng đầu nhìn về phía em gái mình, lúc này con bé đang ngồi xổm trên đỉnh đầu của con quái vật, hai tay khoanh trước ngực, tỏ vẻ rất khí chất. Lục Tân không kìm được mà lộ ra nụ cười khen ngợi, rồi nói với quái vật:

"Nhưng mà rõ ràng lần này ngươi thua rồi."

Thấy Lục Tân dịu dàng nhìn mình, con quái vật kia run lên bần bật.

Nói cúi đầu, không dám đối diện với Lục Tân.

Lục Tân liếc nhìn nó một cái, tâm trạng cũng trở nên tốt hơn một chút.

Sau đó, hắn nhìn người đàn ông một mắt mặc âu phục một cách khiêu khích.

Chắc chắn là khi hắn đang canh ở ngoài cửa định dây dưa với con quái vật này đến cùng và không để nó trốn thoát, thì người đàn ông này đang chờ cơ hội để đồng bọn hắn trốn ra ngoài, không chỉ vậy mà hắn còn muốn nhân lúc Lục Tân không để ý rồi chơi trò đánh úp, chỉ tiếc bọn họ không hề biết rằng khi hắn đối mặt với người đàn ông này thì em gái vẫn luôn ở trong phòng.

Con bé đang tìm kiếm con quái vật không nhìn thấy đó.

Hơn nữa, khúc cuối lúc con quái vật đánh lén Lục Tân thì con bé đã tìm ra nó rồi.

Nhờ em gái vẫn luôn giữ lấy nó nên Lục Tân mới luôn nhìn thấy và không để nó biến mất.

"Anh ơi anh ơi..."

Em gái được Lục Tân khen ngợi càng vui vẻ hơn, nom bộ dạng như muốn bay lên trời vậy.

Con bé vui vẻ nhìn con quái vật chỉ biết chơi trốn tìm này, sau đó ngẩng đầu nhìn Lục Tân bằng ánh mắt nũng nịu.

"Có thể chơi đùa nhưng đừng quá mức!"

Lục Tân dặn dò con bé một câu, ánh mắt hắn vẫn luôn dõi theo.

Em gái lập tức hưng phấn, vươn hai tay nhỏ bẻ đầu của người dẫn đầu.

"Rắc rắc....."

Hai tay của cô vặn đầu của người dẫn đầu, cảm giác như sắp gãy đến nơi.

Cùng lúc đó, đầu của mấy người trong đội cũng nghiêng sang một bên, tiếng xương khớp kêu rắc rắc.

"Dừng lại."

Lục Tân la lớn.

Hắn phát hiện những người này giờ giống như một tổng thể.

Nếu như em gái chặt đứt đầu của người đầu tiên, nói không chừng đầu những người khác cũng sẽ đứt theo.

Thấy ánh mắt nghi ngờ của em gái, hắn thầm nghĩ rồi nói:

"Em trông chừng hắn trước đi, một lát nữa ta sẽ chơi cùng em...."

Con bé do dự một hồi rồi gật đầu đồng ý.

...............

"Ngươi nói chuyện với ai đấy?"

Lúc Lục Tân nghiêm túc dặn dò em gái thì giọng điệu của người đàn ông một mắt kia có chút thay đổi.

Vốn dĩ hắn nghĩ mọi chuyện sẽ tiến triển thuận lợi nên tâm trạng cũng khá thoải mái.

Đoàn xe đã rơi vào tay họ, nhiệm vụ của họ chỉ còn một bước cuối cùng chính là bắt giữ hoặc dọn dẹp dị biến giả không rõ lai lịch này, thậm chí giờ bọn họ có thể lợi dụng đoàn xe để uy hiếp hắn. Nhưng có ai ngờ sự việc lại bị đảo lộn thế này chứ.

Lúc Lục Tân nhìn về phía vị trí mà người đồng nghiệp của hắn đang ở, hắn liền cảm thấy có gì không ổn.

Vì người khác không thể nhìn thấy năng lực của đồng nghiệp hắn.

Còn người này không những thấy được đồng nghiệp của hắn mà khi bị hắn nhìn, người đồng nghiệp này giống như phát điên vậy, hắn dùng sức tự bóp cổ chính mình, rồi bẻ cổ răng rắc như thể muốn bẻ gãy cổ chính mình vậy.

Điều này khiến Lục Tân cảm thấy u ám một cách khó hiểu.

..............

"Bắt được một con rồi, giờ đến phiên ngươi...."

Lục Tân xoay người lại mỉm cười với người đàn ông mặc âu phục kia.

Cái bóng dưới chân hắn lập tức dài ra, tản ra xung quanh rồi lao thẳng đến hướng người đàn ông ấy.

Lúc này bọn họ đều đang đứng ở trong sân nên ngọn đèn trong phòng cũng không thể chiếu được xa đến vậy.

Trong sân là một mảng đen tăm tối.

Quả thực trong bóng tối như thế này thì những cái bóng đen cũng như cá gặp nước vậy.

Nó có thể dễ dàng biến những nơi được bao trùm trong bóng tối trở nên nguy hiểm lạ thường.

Chương 591: Năng Lực Kỳ Quái

Chỉ là Lục Tân không ngờ rõ ràng người đàn ông này không thể nhìn thấy cái bóng nhưng khi nó lao về phía hắn, đồng tử của hắn liền co lại, sau đó hắn lập tức nhảy ra xa ba bốn mét, đồng thời bắn một cái "đùng".

Cả người Lục Tân cứng đờ lách sang một bên, viên đạn xẹt ngang qua người hắn.

Viên đạn bắn trúng vào bức tường phía sau hắn, tóe ra một dòng điện màu xanh.

Là đạn đặc biệt.

.............

"Kỳ lạ..."

Lúc này Lục Tân không hề vội vàng phản công mà nghiêm túc suy nghĩ.

Tuy rằng không bị trúng đạn nhưng hình như ở trước mặt người này chỉ có mỗi Lục Tân là chịu đòn....

Rõ ràng hắn không phải dị biến giả hệ Người Nhện, động tác cũng không nhanh đến mức đó thì sao có thể tránh được đòn đánh của mình?

Cái bóng run rẩy, cha Lục Tân cũng bắt đầu khó chịu.

Với tính khí của ông thì đương nhiên không chịu nổi cái kiểu bị đánh mà không biết làm gì này rồi.

"Không cần nổi nóng, tức giận không giải quyết được gì đâu....."

Lục Tân kiên nhẫn khuyên cha mình:

"Trước tiên chúng ta phải suy nghĩ đã, nhất định phải có cách đối phó với hắn...."

..............

"Cuối cùng hắn là ai?"

Người đàn ông cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

Trước khi đến đây hắn đã chuẩn bị mọi thứ đâu vào đấy, hắn biết đối phương là dị biến giả có khả năng hủy diệt căn cứ thực nghiệm trong thời gian ngắn, nhưng hắn không ngờ đây là một tên dị biến giả có thể dủy diệt căn cứ nhưng thích lẩm nhẩm một mình, nhìn kiểu gì cũng thấy khác người.

Đúng, tuy rằng hắn không có lỗ tai, không có lỗ mũi cũng không có miệng, hắn chỉ có duy nhất một con mắt.

Nhưng hắn vẫn cảm thấy Lục Tân còn kỳ lạ hơn cả hắn.

Xét về năng lực mà nói thì dù đối phương có mạnh đến đâu thì hắn cũng không quan tâm lắm.

Nhưng mà cái kiểu lẩm bẩm một mình này khiến hắn có chút sợ hãi.

"Ồ, biết rồi....."

Khi hắn đang định thay băng đạn mới thì đột nhiên nghe giọng nói đầy hưng phấn của đối phương, sau đó hắn nhìn thấy Lục Tân đã ngẩng đầu nhìn hắn:

"Rõ ràng tốc độ của ngươi so với hệ Người Nhện còn kém xa, vậy mà ngươi lại dễ dàng tránh được đòn đánh của ta, thậm chí còn bắn đạn đúng hướng mà ta sắp né, điều này giống như....."

"Ngươi có thể đoán trước được ta sẽ làm gì à?"

"Cho nên...."

Hắn dừng một chút, cười nói:

"Năng lực của ngươi là tiên tri đúng không? À không đúng, ngươi biết đọc suy nghĩ?"

Lúc nói chuyện, ánh mắt hắn đột nhiên nhìn về hướng khác, nhưng cái bóng lại lâp tức tỏa ra chung quanh.

Trong lúc người đàn ông mặc âu phục không hề đề phòng liền bị cái bóng quấn vào bên trong.

Nhưng không ngờ, trong khoảnh khắc cái bóng quấn lấy hắn thì hắn lại đột nhiên biến mất.

"Ta từng gặp biết bao nhiêu đối thủ mà ngươi là người đoán ra năng lực của ta chậm nhất...."

Giọng nói của hắn vang vọng khắp nơi:

"...... Mà ngươi còn đoán sai giống chúng nữa chứ."

"Hửm?"

Ngay giây phút bóng người đàn ông mặc vest kia biến mất, Lục Tân lập tức để cao cảnh giác.

Vừa nãy hắn cho rằng năng lực của người đàn ông mặc vest này rất có thể là tương tự với năng lực đọc suy nghĩ hoặc là biết trước, vì vậy nên lần nào hắn cũng có thể dễ dàng né tránh đòn tấn công của mình; cũng nhờ biết trước mục đích hoặc là hướng né đòn của mình nên hắn mới có thể dùng viên đạn chặn lại hành động của mình, thậm chí buộc mình phải mượn sức mạnh của cha để bảo vệ bản thân, có vậy mới hóa giải được mối nguy này.

Nhưng đến lúc này, hắn mới ý thức được bản thân đã đoán sai rồi...

Nhưng nếu năng lực của tên đó không phải loại này, vậy rốt cuộc làm sao hắn có thể biết trước được ý định của mình?

Thứ cái bóng của mình cuốn lấy cũng chỉ là ảnh ảo, vậy rốt cuộc bản thể của hắn đang ở đâu?

...

"Bạn ta ơi, chúng ta thực sự cần nói chuyện với nhau…”

Ngay phía trước Lục Tân vang lên giọng nói nhỏ nhẹ kia, thì ra người đàn ông mặc vest đang chầm chậm bước về phía hắn.

Cái tên nhân loại vừa nãy còn nhát như thỏ đế, bị cái bóng đuổi chạy tán loạn khắp nơi, không ngờ bây giờ lại to gan như vậy, không chỉ không thèm chạy trốn, trái lại còn giảm tốc độ, bước chân chậm rãi hướng về phía Lục Tân, như thể đã nắm trọn cục diện trong lòng bàn tay.

"?"

Trong lòng Lục Tân cảm thấy hơi khó hiểu, cái bóng đột ngột quét về phía trước.

Người đàn ông mặc vest bị cái bóng của hắn quét trúng, biến mất tăm, nhưng chỉ một giây sau hắn lại xuất hiện từ một chỗ khác, hơn nữa còn tiếp tục dụ dỗ:

“Ta từng bị rất nhiều người nhận ra năng lực của mình, chỉ là vì năng lực của ta có hơi đặc biệt, nên sau khi bọn họ phát hiện ra, chẳng những không thể đối phó lại ta, trái lại càng dễ dàng bị ta nhìn thấu suy nghĩ trong lòng hơn..."

Lục Tân cau mày, đi về phía trước.

Em gái đã bắt được cái tên thích chơi trốn tìm kia rồi, bản thân cũng không cần canh cửa tiếp nữa. Nếu vừa nãy do mình bất động, dẫn tới cái bóng bị hạn chế nên mới không bắt được tên đó, vậy bây giờ càng không có lý do không tóm được hắn.

Trong quá trình hắn đi lại xung quanh, cái bóng phân tán, hòa nhập hoàn toàn với bóng tối, lần lượt tóm lấy những thân ảnh kia.

"Một dị biến giả như ngươi nếu chết ở đây thì thật sự rất đáng tiếc..."

Bóng dáng của người đàn ông mặc vest chợt lóe lên phía bên trái, cách chỗ vừa nãy không xa, hắn chậm rãi giơ súng lên.

Chương 592: Con Mắt

"Bằng!"

Trong lúc hắn còn đang nói chuyện, cái bóng đã trườn lại gần, nhưng hắn lại biến mất trong nháy mắt.

"Vốn ý định của ta là giết chết ngươi, nhưng bởi vì ngươi quá mức cổ quái, cũng khiến cho ta càng thêm tò mò..."

Thân ảnh của người đàn ông mặc vest xuất hiện ở bên phải Lục Tân, nòng súng hướng thẳng vào hắn.

Cái bóng phập phồng, không ngừng giương nanh múa vuốt, rõ ràng cha đã cực kỳ táo bạo, gần như mất hết kiên nhẫn. Với tính cách của ông sẽ không thể nào chịu nổi cái trò hề như đang trêu ngươi người khác này, Lục Tân có thể cảm nhận được lửa giận của cha đang không ngừng dâng lên, lúc này hắn phải tập trung cao độ để cam đoan rằng ông sẽ không phát điên lên mà đánh cả người bên mình, nhưng, điều khiến hắn càng thêm buồn bực chính là...

"Bằng!"

Cái bóng của người đàn ông mặc vest xuất hiện ngay trước mặt Lục Tân, trực tiếp bóp cò.

Nhưng viên đạn lại bay tới từ phía sau Lục Tân, nó lóe lên tia sáng xanh, lướt qua vai Lục Tân. Cho dù Lục Tân đã cố gắng né tránh, bả vai hắn vẫn bị đạn sượt qua.

Mùi thịt khét là lạ tỏa ra thoang thoảng.

"Rừ..."

Cái bóng dưới chân Lục Tân bắt đầu run rẩy, tựa như mặt hồ rung lên vì cơn chấn động dưới đáy vậy.

Cách đó không xa, em gái cũng chợt ngẩng đầu nhìn lại đây, trách nhiệm lúc này của cô bé là canh chừng con quái vật có thể làm người khác biến mất, nhưng khi nhìn thấy Lục Tân bị đạn bắn trúng, cô bé giận dữ không thôi, hàm răng sắc bén nghiến chặt, tạo ra âm thanh ken két, hai mắt thì sáng rực hết lên.

Lục Tân lạnh nhạt quét mắt nhìn miệng vết thương bên vai trái một chút, biểu cảm chẳng hề thay đổi.

"Đừng tức giận."

Trong mắt người đàn ông mặc vest, Lục Tân lại bắt đầu lẩm bẩm một mình.

"Năng lực thoạt nhìn càng kỳ lạ, có lẽ sẽ càng yếu ớt, bởi vì chúng nó chỉ có thể giành chiến thắng bằng cách làm mọi chuyện trở nên phức tạp."

Hắn vừa nói, vừa rời khỏi chỗ cửa phòng, bước tới một nơi.

Nơi đó chính là vị trí mà người đàn ông mặc vest đã đứng và giương súng vào mặt hắn, sau đó lại lập tức biến mất khi cái bóng trườn tới.

Sau khi Lục Tân bước tới nơi, hắn cẩn thận quan sát xung quanh, không thèm để ý tới gã đàn ông mặc vest lại xuất hiện thêm mấy lần, cũng hoàn toàn không thèm quan tâm tới những viên đạn mà tên đó bắn về phía mình. Lần này cái bóng của hắn điên tiết phân tán khắp nơi, cắn nát hết tất cả những viên đạn bay tới đây.

Chỉ cần Lục Tân muốn, rất khó để tên con người này có thể làm anh bị thương.

Cha không am hiểu việc bảo vệ người khác như mẹ, nhưng sức mạnh của ông đã định sẵn rằng sẽ có rất nhiều mối đe dọa bị ông dập tắt trước khi kịp làm gì Lục Tân.

Nhưng lúc này, áp lực đè nặng trên người Lục Tân thật ra cũng đến từ chính cha hắn.

Kéo dài càng lâu, cha sẽ càng thêm tức giận, sớm muộn gì thời điểm cha không thể khống chế được bản thân mà hoàn toàn bùng nổ cũng sẽ đến.

Bản thân hắn phải lợi dụng triệt để khoảng thời gian ngắn ngủn này mới được.

Hắn bước tới chỗ người đàn ông mặc vest mới đứng vừa nãy, hai mắt khẽ híp lại như đã xác định được điều gì đó.

Ở đây có một lớp đất mềm do người trong đoàn xe vô tình rải xuống xung quanh khi đang tóm lấy con quái vật vô hình kia, chỉ cần từng đứng ở đây thì sẽ để lại dấu chân. Rõ ràng mới nãy người đàn ông mặc vest kia đã xuất hiện ở chỗ này, nhưng trên mặt đất lại không có bất cứ dấu chân gì.

"Vì vậy, ngươi vốn chỉ là một cái ảnh ảo, ngươi chưa từng thật sự xuất hiện ở chỗ này."

Lục Tân nói xong, lại đi tới một vị trí khác, đây chính là chỗ mà người đàn ông mặc vest đã nổ súng, hơn nữa còn bắn trúng mình. Lục Tân cẩn thận quan sát, phát hiện nơi này đúng là có một hàng dấu chân, nhưng chỉ có vài ba bước đã mất dấu. Mấy dấu chân này chứng tỏ một điều là quả thật người đàn ông mặc vest từng đứng ở đây, hơn nữa còn nổ súng với mình.

Đáng tiếc là đất mềm không đủ, cho nên không thể tiếp tục truy vết theo dấu chân.

"Tìm hiểu chuyện này có ích lợi gì không?"

Người đàn ông mặc vest lạnh lùng nói xong, sau đó lại không ngừng xuất hiện ở các nơi khác nhau, tiếp tục nổ súng về phía Lục Tân.

Sự dịch chuyển kỳ quái này giống hệt như xung quanh bỗng xuất hiện vô số người đàn ông mặc vest, ai trong số họ cũng mở to con mắt duy nhất trên đầu kia, nhìn mình trừng trừng, có ánh mắt như đang mỉa, có ánh mắt vô cùng âm u, cũng có ánh mắt mang theo sự trào phúng khó diễn tả bằng lời.

Lục Tân không để ý tới hắn, nhịn xuống cơn tức trong lòng, tiếp tục tìm kiếm. Cuối cùng, hắn dừng lại ở một nơi, hai mắt hướng về một phía nào đó, tập trung hết mức có thể.

Sau đó, trong tầm mắt của hắn chợt hiện ra một con mắt to lớn. Con mắt kia đứng cách mình khoảng ba mét, lẳng lặng nảy mầm trên phần mui của một chiếc xe. Con mắt đó giống hệt như con mắt trên đầu người đàn ông mặc vest kia, tròng mắt phồng lên, hiện đầy tia máu, con ngươi thẳng tắp nhìn mình chằm chằm.

Chính là ánh mắt này khiến Lục Tân cảm thấy hơi không được tự nhiên.

Bước chân khẽ di động, hắn muốn xem thử xem con mắt này là thật hay giả.

Chương 593: Năng Lực Thực Sự

Nhưng ngay sau đó, hắn chợt phát hiện càng có nhiều ánh mắt đổ dồn về phía này. Thuận tay xoay người một cái, chẳng biết từ lúc nào mà xung quanh hắn đã mọc đầy những con mắt.

Từng con mắt đỏ ngầu, nhãn cầu trợn ngược, đồng tử co lại che kín khắp sân vườn. Có con mọc trên vách tường, có con mọc bên hông xe, con nữa thì mọc trên trần nhà, chúng cứ thế chăm chú nhìn hắn từ đủ mọi góc độ.

Cảm giác khó chịu trong người lại tăng thêm, thậm chí Lục Tân cảm thấy sự khó chịu này đã lan tỏa ra khắp cơ thể mình.

Khi bị người khác nhìn chằm chằm quá lâu, trong lòng sẽ nảy sinh cảm giác chột dạ. Bởi vì bản thân sẽ có cảm giác như bị người khác nhìn thấy hết tâm tư và suy nghĩ vậy.

Thời điểm bị nhiều ánh mắt như vậy dõi theo, cơ thể sẽ tự sinh ra một cảm giác rằng bản thân đã bị người khác nhìn thấu hết tất cả.

Bởi vì từ góc nào, từ hướng nào cũng có người đang quan sát mình, thế thì dù mình có làm gì cũng sẽ bị nhìn thấy hết tất cả, đây là một trạng thái bị quan sát cao độ. Tới lúc đó, mỗi một suy nghĩ, mỗi một hành động của mình không thể nào qua mắt người khác được nữa.

...

"Thì ra năng lực của ngươi không phải đọc suy nghĩ mà là quan sát?"

Lục Tân ngạc nhiên cực kỳ, vội ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông mặc vest vừa xuất hiện trước mặt hắn cách đó không xa.

"Không chỉ là quan sát."

Hắn lại xuất hiện lần nữa, vừa cười vừa tiến lại gần Lục Tân, con mắt trên mặt cũng hơi híp lại, tạo thành hình trăng lưỡi liềm.

Lục Tân đang định ra tay với hắn theo bản năng, lại chợt nhận ra hình như bản thân đã bỏ sót điều gì đó.

Một lát sau, hắn mới nhớ ra, thì ra bản thân đã quên mất chuyện ra tay tấn công hắn.

Xung quanh có vô số con mắt hằn đầy tia máu đang nhìn mình chằm chằm, tựa như có một cỗ sức mạnh thần bí nào đó đang quan sát bản thân từ mọi góc độ, không muốn bỏ lỡ bất kỳ sơ hở nào của mình. Mà trong lúc hắn quan sát mình, đồng thời cũng đang ảnh hưởng tới mình.

Dưới ánh nhìn soi mói từ khắp nơi, bầu không khí bỗng trở nên biến dạng.

Lục Tân cảm thấy dường như đang có vô số con kiến bò tới bò lui trên người, mỗi một con kiến đều có được sức mạnh riêng của mình, chúng có thể lặng lẽ không một tiếng động bò vào trong người mình, thay đổi suy nghĩ của mình, cắn nuốt tất cả ý định muốn ra tay với người đàn ông mặc vest của mình...

Trường hợp này rất giống với lần gặp gỡ con quái vật đại não.

Chẳng qua, con quái vật dạng đại não kia chỉ có thể dùng tiếng đàn để cưỡng chế xóa bỏ ý chí của hắn. Còn sự xâm chiếm của những con mắt này càng thêm chặt chẽ, cùng càng khó chống cự.

Sức mạnh của chúng tựa như một chiếc cùm không chỉ trói buộc cơ thể con người mà còn khóa lấy cả suy nghĩ và tư tưởng của mình.

"Quan sát là có thể nhìn thấu hành động và ý đồ của ngươi!"

Lúc này người đàn ông mặc vest đã chậm rãi tiến lại gần, giọng nói của hắn truyền ra từ chỗ bụng dưới:

“Đồng thời, khi việc quan sát đạt tới cực độ, sẽ có thể sinh ra sức mạnh khống chế người khác. Cho nên, thời điểm ngươi bị ta nhìn thấy thì cũng đã rơi vào lòng bàn tay của ta rồi. Dù ngươi có mạnh cỡ nào, dù tính chất năng lực của ngươi là gì, quan sát mới là phương pháp có khả năng bắt được lòng người nhất..."

Hắn vừa nói chuyện, vừa tiếp tục thong thả bước tới gần Lục Tân. Chỉ là, dường như động tác của hắn chậm hơn rất nhiều, khoảng cách giữa các bước chân cũng bị kéo dài ra. Đồng thời, giọng điệu của hắn bỗng trở nên lúc trầm lúc bổng, như là đang ẩn chứa âm điệu thần bí nào đó.

"Cho nên, bây giờ ngươi định từ bỏ việc chống cự, đồng thời trả lại đồ của chúng ta sao?"

Lục Tân cúi đầu, qua một hồi sau lại chầm chậm lắc đầu.

Người đàn ông mặc vest kia thấy hành động đó của hắn thì lặp lại câu nói kia lần nữa, giọng nói cũng trở nên như xa như gần:

"Cho nên, bây giờ ngươi định từ bỏ việc chống cự, đồng thời trả lại đồ của chúng ta sao?"

Lục Tân vẫn lắc đầu, chỉ là lần này, hành động của hắn rõ ràng chậm hơn lúc trước đôi chút.

Ánh mắt của người đàn ông mặc vest sáng lên, hơn nữa bắt đầu từ con mắt trên mặt hắn, những con mắt xung quanh cũng dần sáng lên.

Hắn mở miệng lần nữa:

“... Ngươi... Định từ bỏ việc chống cự... Trả lại mấy thứ kia...."

Trong lòng Lục Tân bỗng hiện lên một cảm giác kỳ quái. Vốn khi nghe thấy những lời tên kia nói, hắn chỉ cảm thấy thật nực cười, tới tận giờ phút này rồi mà đối phương vẫn còn muốn uy hiếp hắn. Rõ ràng cách tốt nhất là nên nhân cơ hội này nả cho mình một phát súng vào đầu mới đúng chứ!

Nhưng càng nghe, đặc biệt là sau lần thứ ba câu nói kia vang lên, cảm giác của hắn không còn như lúc trước nữa.

Mỗi lần người đàn ông mặc vest lặp lại câu nói đó, ấn tượng trong đầu mình lại càng thêm sâu sắc. Lúc đầu hắn còn đang tự hỏi bản thân, nhưng tới lần thứ hai, những lời này đã ảnh hưởng lên tư tưởng của mình, rất khó để phân rõ sự khác nhau giữa lời của hắn và suy nghĩ thật sự trong lòng mình. Tới lần thứ ba, cảm giác của hắn chính là, không phải đối phương đang hỏi mình mà là chính bản thân mình đang nghĩ như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!